K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Câu 1 (2,0 điểm). Từ lời kêu gọi của Bà Henrietta Fore – Giám đốc Điều hành UNICEF trong đoạn trích trên, anh/ chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 150 chữ) bàn về vấn đề: thế hệ cần chuẩn bị những gì để vượt qua thách thức mà trí tuệ nhân tạo mang lại?.Câu 2 (4,0 điểm). Anh/ chị hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích truyện ngắn dưới đây.GA TÀU TUỔI THƠ Ở ngõ...
Đọc tiếp

Câu 1 (2,0 điểm). Từ lời kêu gọi của Bà Henrietta Fore – Giám đốc Điều hành UNICEF trong đoạn trích trên, anh/ chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 150 chữ) bàn về vấn đề: thế hệ cần chuẩn bị những gì để vượt qua thách thức mà trí tuệ nhân tạo mang lại?.

Câu 2 (4,0 điểm). Anh/ chị hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích truyện ngắn dưới đây.

GA TÀU TUỔI THƠ

Ở ngõ nhà tôi có một cây bạch đàn to, mỗi hôm ra ngóng bố mẹ tôi lại lấy mảnh trai cứa lên thân cây một vạch. Cho đến buổi chiều hôm ấy anh tôi đếm trên thân cây thấy vừa tròn mười lăm vạch. Chiều ấy khi trời đã tối hẳn, anh tôi đã dắt thằng út em vào nhà, tôi vẫn còn đứng nán lại nhìn một lần nữa phía con đường mòn. Tôi bỗng hét lên sung sướng vì đã nhìn thấy bóng dáng thân quen của bố mẹ đang đi về phía chủng tôi. Buổi chiều muộn ấy là một buổi chiều tràn ngập niềm vui, thằng út em sà vào vòng tay, dụi dụi vào ngực mẹ như nó vẫn còn nhớ mùi hương của sữa. Anh cả vừa hát vừa nhảy chân sao đi đằng sau. Bố công kênh tôi trên đôi vai đã gầy sọp đi vì vất vả. Tối ấy cả nhà trải chiếu ra giữa sân ngập tràn ảnh trăng, mẹ lại hát ru em ngủ, bố kể nốt câu chuyện cổ tích "Cây khế" còn dang dở 15 ngày trước...

Rồi khi em út tôi bị ung nhọt mọc đầy người, bố mẹ lại một lần nữa gồng gánh niềm tin xuôi tàu về Hà Nội. Nhà chỉ còn hai anh em chăm nhau nhưng vẫn không quên chiều chiều lại ra ngõ ngóng. Mấy đứa trẻ con trong xóm chơi bắn bi với tôi bị thua nên ghét tôi lắm, cứ chiều thấy anh em tôi ra ngỗ là chúng lại xúm vào trêu rất ác: "Đồ mồ côi! Anh em nhà mồ côi bị bố mẹ bỏ rơi. Ê ồ! Ê ồ!". Tôi vừa gào khóc vừa nhặt đất đá ném lũ trẻ. Anh cả cõng tôi trên lưng đi về phía con đường mòn, chúng tôi cử đi từ khi mặt trời bắt đầu xuống núi đến khi tôi mỏi mắt cũng không nhìn rõ hướng đi. Lúc ấy tôi khóc khăn cả cổ còn anh trai thì luôn miệng dỗ dành:

– Em gái ngoan nào, để anh cõng em đi tìm bố mẹ đi tìm em út nhé. Rồi mai anh đi hái quả đùm đũm chín mọng đỏ cho ăn nhé.

Đấy là lần đầu tiên chúng tôi nhìn thấy ga tàu, hai đứa trẻ con cõng nhau đứng lọt thỏm giữa sân ga im ắng, khách xuống tàu đã về hết tự lúc nào. Anh tôi đứng lặng rất lâu, tôi thấy có vài giọt nước ấm rơi xuống đôi bàn tay đang bá vào cổ anh. Tôi biết là anh đang khóc, nhưng sau đó anh lại xốc tôi lên và cũng quay trở lại con đường mòn khi nãy.

Tôi không thể nhớ nổi có biết bao buổi chiều đã đi qua cuộc đời chúng tôi buồn bàng bạc như thế. Bởi em tôi bệnh rất nặng, phải mấy năm sau em mới thật sự khỏi bệnh. Trong lúc bố mẹ tôi gồng gánh trên đôi vai mình những gian nan, vất vả chạy chữa khắp nơi để cứu lấy sinh mạng em tôi, thì anh trai đã phải lớn lên trước tuổi để che chở, bao bọc thứ niềm tin nhỏ bé trong tôi. Từ tình yêu thương đó tôi lớn lên từng ngày một, tôi hiểu ra rằng những chuyến đi của bố mẹ có ý nghĩa lớn lao như thế nào, tôi cũng hiểu rằng anh cả là một người anh thật tuyệt vời. Lúc bố mẹ vắng nhà anh đã đứng vững, đã làm cái "nóc nhà" để che chở vỗ về và cả tha thứ cho bầy em bé nhỏ của mình.

Cho đến mãi sau này tôi cũng không bao giờ quên những buổi chiều anh trai tôi dắt tôi ra ngõ ngóng người thân trở về. Cây bạch đàn ở ngõ đã bao lần thay vỏ, những vết khắc năm xưa đã không còn nữa nhưng vết khắc tuổi thơ thì vẫn luôn hằn trong tâm trí chúng tôi. Để sau này khi dòng xoáy cuộc đời có cuốn chúng tôi về đâu đi nữa thì những buổi chiều ngang qua cuộc đời sẽ giúp tôi tìm về nguồn cội để biết yêu thương và được yêu thương thật nhiều trong vòng tay ấm áp của gia đình.

(Theo tác giả Vũ Thị Huyền Trang, Ga tàu tuổi thơ,
báo Tài hoa trẻ, số 750 ngày 15.02.2012)

* Chú thích: Vũ Thị Huyền Trang là cây bút trẻ viết khoẻ nhất với hơn 300 truyện ngắn, 200 tản văn và 100 bài thơ. Trang viết của cô chủ yếu bằng ký ức của mình. Dòng ký ức tuôn chảy như lúc nào cũng chực chờ vỡ oà, nhất là khi nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương của một cô gái luôn thấy mình lạc lõng giữa thành phố nhộn nhịp.

0
Câu 1 (2,0 điểm). Anh/Chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích đoạn thơ sau trong bài thơ Biển là Tổ quốc của Nguyễn Phan Quế Mai nêu ở phần Đọc hiểu: Mẹ Việt Nam quặn mình sinh ta ra từ biển Dịu dàng vỗ về ta lớp lớp sóng ngời ngời Hạt muối mặn đỏ au ta tình yêu đất Việt Ta vụt lớn rồi, biển vẫn mãi đưa nôi Biển là ta, biển là Tổ quốc Mỗi giọt...
Đọc tiếp

Câu 1 (2,0 điểm).

Anh/Chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích đoạn thơ sau trong bài thơ Biển là Tổ quốc của Nguyễn Phan Quế Mai nêu ở phần Đọc hiểu:

Mẹ Việt Nam quặn mình sinh ta ra từ biển

Dịu dàng vỗ về ta lớp lớp sóng ngời ngời

Hạt muối mặn đỏ au ta tình yêu đất Việt

Ta vụt lớn rồi, biển vẫn mãi đưa nôi


Biển là ta, biển là Tổ quốc

Mỗi giọt biển một tế bào của đất nước linh thiêng

Câu 2 (4,0 điểm).

Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, truyền thống lịch sử dân tộc không chỉ là ký ức của quá khứ mà còn là điểm tựa tinh thần, định hướng cho tương lai.

Từ góc nhìn của người trẻ, anh/chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) bàn về vai trò của việc gìn giữ truyền thống lịch sử dân tộc.

0
Gia đình: Điểm đến hay Chốn về?Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn mải mê kiếm tìm những chân trời mới. Có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Theo quan điểm của cá nhân tôi, ý kiến này vừa là một sự khẳng định chân xác về giá trị của tổ ấm, nhưng đồng thời cũng cần được nhìn nhận một cách đa chiều...
Đọc tiếp

Gia đình: Điểm đến hay Chốn về?

Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn mải mê kiếm tìm những chân trời mới. Có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Theo quan điểm của cá nhân tôi, ý kiến này vừa là một sự khẳng định chân xác về giá trị của tổ ấm, nhưng đồng thời cũng cần được nhìn nhận một cách đa chiều hơn.

Gia đình là bến đỗ bình yên

Trước hết, gia đình là cộng đồng những người gắn bó bởi huyết thống và tình cảm. Nếu "những nơi để đến" là thế giới rộng lớn ngoài kia — nơi có công danh, sự nghiệp và những mối quan hệ xã giao — thì gia đình chính là "nơi để về" duy nhất.

  • Sự bao dung vô điều kiện: Khi thất bại hay mỏi mệt, thế giới có thể quay lưng, nhưng gia đình luôn mở rộng cánh cửa đón ta vào lòng.
  • Nguồn cội sức mạnh: Gia đình không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là bệ phóng, cung cấp tình yêu thương để ta có thêm can đảm tiếp tục khám phá những "nơi để đến" khác.

Cái nhìn đa chiều: Khi gia đình không chỉ là chốn về

Tuy nhiên, nếu nói gia đình "chỉ" là nơi để về thì dường như ta đang vô tình thu hẹp vai trò của nó.

  • Gia đình là hành trang: Gia đình không đứng yên chờ đợi ở phía sau; những giá trị đạo đức và giáo dục từ cha mẹ luôn đồng hành cùng ta trên mọi nẻo đường.
  • Gia đình là trách nhiệm: Chúng ta không chỉ "về" để nhận lấy sự chở che, mà còn về để sẻ chia, chăm sóc và gánh vác trách nhiệm với người thân. Một gia đình hạnh phúc phải là sự vun vén từ hai phía, chứ không phải một trạm dừng chân ích kỷ.

Kết luận: Ý kiến trên đã đề cao giá trị thiêng liêng của gia đình như một điểm tựa tinh thần bất biến. Dù thế giới có thay đổi, dù bạn có đi xa đến đâu, hãy luôn nhớ rằng gia đình là nơi tình yêu bắt đầu và không bao giờ kết thúc.

 

0
Dàn ý chi tiết: a. Mở đoạn:Tác giả: Phạm Tiến Duật - giọng thơ tiêu biểu của thế hệ thi sĩ trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ, nổi tiếng với phong cách ngang tàn, hóm hỉnh.Tác phẩm: "Bài thơ về tiểu đội xe không kính" (1969), viết về những người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn.Cảm nghĩ chung: Bài thơ là bức chân dung chân thực, sinh động và ngợi ca tinh thần dũng cảm,...
Đọc tiếp
Dàn ý chi tiết: a. Mở đoạn:
  • Tác giả: Phạm Tiến Duật - giọng thơ tiêu biểu của thế hệ thi sĩ trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ, nổi tiếng với phong cách ngang tàn, hóm hỉnh.
  • Tác phẩm: "Bài thơ về tiểu đội xe không kính" (1969), viết về những người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn.
  • Cảm nghĩ chung: Bài thơ là bức chân dung chân thực, sinh động và ngợi ca tinh thần dũng cảm, lạc quan, yêu đời của người lính trong hoàn cảnh ác liệt.
b. Thân đoạn:
  • Mạch cảm xúc: Đi từ hình ảnh những chiếc xe biến dạng vì bom đạn đến khắc họa tư thế hiên ngang, tinh thần lạc quan của người lính và cuối cùng là ý chí chiến đấu sắt đá.
  • Cảm nghĩ về nội dung:
    • Hình ảnh độc đáo:Những chiếc xe "không kính", "không đèn", "không mui", "thùng xe có xước" - minh chứng cho sự khốc liệt của chiến tranh.
    • Tư thế hiên ngang, ung dung: "Ung dung buồng lái ta ngồi / Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng" - thái độ coi thường hiểm nguy.
    • Tinh thần lạc quan, hóm hỉnh: Bất chấp bụi, mưa, "mặt lấm cười ha ha", "chưa cần thay" - biến khó khăn thành tiếng cười.
    • Tình đồng chí, đồng đội: "Gặp bè bạn... / Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi", "chung bát đũa nghĩa là gia đình" - sự gắn bó, thấu hiểu.
    • Ý chí chiến đấu: "Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước / Chỉ cần trong xe có một trái tim" - biểu tượng cho sức mạnh tinh thần, chiến thắng đạn bom.
  • Cảm nghĩ về nghệ thuật:
    • Ngôn ngữ đậm chất văn xuôi, gần gũi với lời nói hàng ngày, ngang tàn, hóm hỉnh.
    • Giọng điệu trẻ trung, sôi nổi.
    • Sử dụng hiệu quả các biện pháp tu từ: điệp ngữ ("không có", "nhìn thấy"), liệt kê, hoán dụ ("trái tim"). 
c. Kết đoạn:
  • Khẳng định lại giá trị bài thơ: Tôn vinh vẻ đẹp anh hùng của thế hệ trẻ Việt Nam thời chống Mỹ.
  • Cảm nghĩ về chủ đề: Tình yêu quê hương, đất nước và khát vọng hòa bình cháy bỏng, "lại đi, lại đi trời xanh thêm".
0
Mỗi khi Tết đến xuân về, hoạt động gói bánh chưng luôn mang lại cho em những cảm xúc đặc biệt. Những ngày cuối năm, cả gia đình quây quần bên nhau, em rửa lá dong, bố chẻ lạt, mẹ ngâm gạo, chuẩn bị nhân bánh,... Sau đó, cả nhà cùng bắt tay vào gói bánh. Khi gói xong, bố sẽ xếp bánh vào chiếc nồi to, bắc lên bếp lửa. Tiếng cười nói, những câu chuyện xưa được kể lại bên nồi...
Đọc tiếp

Mỗi khi Tết đến xuân về, hoạt động gói bánh chưng luôn mang lại cho em những cảm xúc đặc biệt. Những ngày cuối năm, cả gia đình quây quần bên nhau, em rửa lá dong, bố chẻ lạt, mẹ ngâm gạo, chuẩn bị nhân bánh,... Sau đó, cả nhà cùng bắt tay vào gói bánh. Khi gói xong, bố sẽ xếp bánh vào chiếc nồi to, bắc lên bếp lửa. Tiếng cười nói, những câu chuyện xưa được kể lại bên nồi bánh nghi ngút khói làm lòng em thêm xao xuyến. Chiếc bánh chưng không chỉ là món ăn truyền thống mà còn là biểu tượng của tình thân, của sự gắn bó giữa các thế hệ trong gia đình. Hoạt động này khiến em thêm trân trọng giá trị văn hóa truyền thống và cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của sự đoàn viên trong ngày Tết cổ truyền.

bài này cũng được

0