K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Gia đình: Điểm đến hay Chốn về?Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn mải mê kiếm tìm những chân trời mới. Có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Theo quan điểm của cá nhân tôi, ý kiến này vừa là một sự khẳng định chân xác về giá trị của tổ ấm, nhưng đồng thời cũng cần được nhìn nhận một cách đa chiều...
Đọc tiếp

Gia đình: Điểm đến hay Chốn về?

Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn mải mê kiếm tìm những chân trời mới. Có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Theo quan điểm của cá nhân tôi, ý kiến này vừa là một sự khẳng định chân xác về giá trị của tổ ấm, nhưng đồng thời cũng cần được nhìn nhận một cách đa chiều hơn.

Gia đình là bến đỗ bình yên

Trước hết, gia đình là cộng đồng những người gắn bó bởi huyết thống và tình cảm. Nếu "những nơi để đến" là thế giới rộng lớn ngoài kia — nơi có công danh, sự nghiệp và những mối quan hệ xã giao — thì gia đình chính là "nơi để về" duy nhất.

  • Sự bao dung vô điều kiện: Khi thất bại hay mỏi mệt, thế giới có thể quay lưng, nhưng gia đình luôn mở rộng cánh cửa đón ta vào lòng.
  • Nguồn cội sức mạnh: Gia đình không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là bệ phóng, cung cấp tình yêu thương để ta có thêm can đảm tiếp tục khám phá những "nơi để đến" khác.

Cái nhìn đa chiều: Khi gia đình không chỉ là chốn về

Tuy nhiên, nếu nói gia đình "chỉ" là nơi để về thì dường như ta đang vô tình thu hẹp vai trò của nó.

  • Gia đình là hành trang: Gia đình không đứng yên chờ đợi ở phía sau; những giá trị đạo đức và giáo dục từ cha mẹ luôn đồng hành cùng ta trên mọi nẻo đường.
  • Gia đình là trách nhiệm: Chúng ta không chỉ "về" để nhận lấy sự chở che, mà còn về để sẻ chia, chăm sóc và gánh vác trách nhiệm với người thân. Một gia đình hạnh phúc phải là sự vun vén từ hai phía, chứ không phải một trạm dừng chân ích kỷ.

Kết luận: Ý kiến trên đã đề cao giá trị thiêng liêng của gia đình như một điểm tựa tinh thần bất biến. Dù thế giới có thay đổi, dù bạn có đi xa đến đâu, hãy luôn nhớ rằng gia đình là nơi tình yêu bắt đầu và không bao giờ kết thúc.

 

0
Sau khi đọc bài thơ Mây và sóng của Ta-go, em cảm thấy trong lòng mình có một cảm giác rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy xúc động. Bài thơ giống như một câu chuyện nhỏ giữa một em bé với những đám mây trên trời và những con sóng ngoài biển, nhưng ẩn sau đó lại là tình mẹ con vô cùng sâu sắc. Điều khiến em ấn tượng nhất là những lời mời gọi của mây và sóng, vì thế giới của...
Đọc tiếp

Sau khi đọc bài thơ Mây và sóng của Ta-go, em cảm thấy trong lòng mình có một cảm giác rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy xúc động. Bài thơ giống như một câu chuyện nhỏ giữa một em bé với những đám mây trên trời và những con sóng ngoài biển, nhưng ẩn sau đó lại là tình mẹ con vô cùng sâu sắc. Điều khiến em ấn tượng nhất là những lời mời gọi của mây và sóng, vì thế giới của họ hiện lên thật đẹp và hấp dẫn, được chơi từ sáng đến chiều, được ca hát giữa bầu trời và biển cả mênh mông. Đó chắc chắn là điều mà bất cứ đứa trẻ nào cũng thích, và em cũng tự hỏi nếu là mình thì liệu có bị cuốn theo những cuộc vui ấy không. Nhưng em bé trong bài thơ đã không đi theo mây hay sóng, bởi vì em nghĩ đến mẹ, và chỉ một chi tiết đó thôi cũng đủ làm em thấy rất cảm động. Em cảm nhận được rằng đối với em bé, mẹ là điều quan trọng nhất, dù thế giới ngoài kia có bao nhiêu điều mới lạ thì tình mẹ vẫn là nơi bình yên nhất. Khi em bé tưởng tượng ra trò chơi mới “con là mây và mẹ sẽ là trăng”, “con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ”, em thấy vừa dễ thương vừa ý nghĩa, vì những hình ảnh ấy thể hiện sự gắn bó không thể tách rời giữa mẹ và con. Sóng có thể đi xa đến đâu thì cuối cùng cũng quay về với bờ, cũng như con dù lớn lên, dù có đi đâu thì vẫn luôn hướng về mẹ, nghĩ đến đó em thấy trong lòng mình ấm lên. Bài thơ còn làm em suy nghĩ về bản thân, vì đôi khi em cũng mải mê với bạn bè hay những trò chơi mà quên mất mẹ đang chờ mình ở nhà, có lúc em còn vô tình làm mẹ buồn mà không nhận ra. Sau khi đọc bài thơ, em thấy mình cần phải yêu thương và quan tâm đến mẹ nhiều hơn, vì tình mẹ không ồn ào mà rất âm thầm, giống như bến bờ luôn lặng lẽ đón sóng trở về. Em cũng thích giọng thơ nhẹ nhàng, trong sáng và cách tác giả dùng hình ảnh mây, trăng, sóng, bờ biển để nói về tình mẹ, làm cho bài thơ vừa giống một câu chuyện cổ tích vừa mang ý nghĩa sâu sắc. Tóm lại, Mây và sóng đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp và giúp em hiểu rằng giữa muôn vàn điều hấp dẫn của cuộc sống, mẹ vẫn luôn là điều thiêng liêng và quan trọng nhất.

0
Bài thơ trên đã khắc họa một bức tranh rất xúc động về tình mẫu tử trong khung cảnh làng quê yên tĩnh vào ban đêm. Qua hình ảnh em bé ngồi chờ mẹ đi làm đồng về, tác giả đã thể hiện nỗi mong ngóng tha thiết của con và sự vất vả thầm lặng của người mẹ. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh đã hiện lên thật buồn và lặng lẽ với hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa, trên...
Đọc tiếp

Bài thơ trên đã khắc họa một bức tranh rất xúc động về tình mẫu tử trong khung cảnh làng quê yên tĩnh vào ban đêm. Qua hình ảnh em bé ngồi chờ mẹ đi làm đồng về, tác giả đã thể hiện nỗi mong ngóng tha thiết của con và sự vất vả thầm lặng của người mẹ. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh đã hiện lên thật buồn và lặng lẽ với hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa, trên đầu là “nửa vầng trăng non”. Hình ảnh ấy gợi cảm giác chưa tròn đầy, giống như sự thiếu vắng của người mẹ trong ngôi nhà nhỏ. Trời tối dần, không gian rộng mà vắng, chỉ có em bé ngồi nhìn ra cánh đồng xa. Em nhìn trăng nhưng thực ra là đang nhìn về phía mẹ. Cách miêu tả này làm cho người đọc cảm thấy thương em bé vì còn nhỏ mà đã biết chờ đợi. Tiếp theo, tác giả viết rằng em bé nhìn vầng trăng nhưng chưa nhìn thấy mẹ, vì “mẹ lẫn trên cánh đồng, đồng lúa lẫn vào đêm”. Ở đây có sự hòa lẫn giữa mẹ, đồng lúa và bóng đêm, cho thấy mẹ đang vất vả làm việc giữa không gian mênh mông, tối tăm. Đồng lúa và đêm hòa vào nhau khiến mẹ càng nhỏ bé, như bị chìm vào công việc và sự cực nhọc. Em bé chưa nhìn thấy mẹ nên nỗi chờ đợi càng dài thêm. Căn nhà cũng hiện lên thật trống trải khi “ngọn lửa bếp chưa nhen”, điều đó chứng tỏ mẹ chưa về nên chưa thể nhóm lửa nấu cơm. Không có mẹ, ngôi nhà trở nên lạnh lẽo và vắng vẻ. Hình ảnh đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng của đêm quê. Em bé nhìn theo những đốm sáng nhỏ ấy nhưng trong lòng chỉ mong nghe tiếng bước chân quen thuộc của mẹ. Câu thơ nói về việc em bé chờ tiếng bàn chân mẹ, với âm thanh “ì oạp” khi mẹ lội bùn phía đồng xa, đã làm nổi bật sự mong ngóng tha thiết ấy. Âm thanh nghe rất thật và gợi rõ sự vất vả, nhọc nhằn của người mẹ phải làm việc đến tận khuya mới trở về. Đến cuối bài, khung cảnh trở nên lung linh hơn khi trời về khuya và vườn hoa mận trắng hiện lên dưới ánh trăng. Cuối cùng mẹ cũng đã về và bế em vào nhà, nhưng “nỗi đợi vẫn nằm mơ” cho thấy sự chờ đợi đã in sâu vào tâm hồn em bé. Có thể em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ nhưng trong giấc mơ vẫn còn cảm giác mong chờ ấy, nghe vừa nhẹ nhàng mà cũng rất xúc động. Bài thơ sử dụng nhiều hình ảnh giản dị như ruộng lúa, vầng trăng, đom đóm, căn nhà tranh nhưng lại gợi được tình cảm sâu sắc. Giọng thơ chậm rãi, êm đềm như nhịp thở của làng quê ban đêm, làm cho người đọc cảm nhận rõ hơn tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ. Tóm lại, bài thơ khiến em cảm thấy rất thương người mẹ và thương cả em bé nhỏ ngồi chờ mẹ trong đêm tối. Qua đó, em hiểu rằng tình mẹ luôn âm thầm mà vô cùng to lớn, và mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng mẹ nhiều hơn khi còn có thể.


0
I. ĐỌC HIỂU (4.0 điểm)Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:     Đã bao nhiêu lần bạn xác định mục tiêu mà không bao giờ bắt tay vào hành động để đạt được mục tiêu đó? Hoặc đã bao nhiêu lần bạn hành động nhưng lại bỏ dở chỉ sau vài ngày đầu?Tất cả chúng ta đều biết rõ những việc chúng ta nên làm trong cuộc sống như ôn bài cho kỳ thi quan trọng, nhưng vì một lý do nào...
Đọc tiếp

I. ĐỌC HIỂU (4.0 điểm)

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:

     Đã bao nhiêu lần bạn xác định mục tiêu mà không bao giờ bắt tay vào hành động để đạt được mục tiêu đó? Hoặc đã bao nhiêu lần bạn hành động nhưng lại bỏ dở chỉ sau vài ngày đầu?

Tất cả chúng ta đều biết rõ những việc chúng ta nên làm trong cuộc sống như ôn bài cho kỳ thi quan trọng, nhưng vì một lý do nào đó, chúng ta không bao giờ thật sự bắt tay vào làm cho đến khi mọi việc đã quá trễ. Thói quen lười biếng này ảnh hưởng đến hầu hết mọi người chúng ta. Nó đơn thuần ngăn chặn mọi hành động mà chúng ta biết là sẽ mang lại lợi ích cho bản thân. Lười biếng là nhân tố chính phá hoại sự thành công. Bạn có thể xác định những mục tiêu tuyệt vời nhất và đề ra những kế hoạch hoàn hảo nhất, nhưng nếu bạn không hành động, bạn đã thất bại rồi. Khi bạn lười biếng, bạn cũng cảm thấy không là chủ được cuộc sống của mình đúng không? Cảm giác lo sợ nhắn nhủ bạn nên ngừng xem tivi để học bài, nhưng một động lực hấp dẫn khác lại lôi kéo bạn tiếp tục xem thêm một chương trình tivi nữa. Để vượt qua thói quen lười biếng, bạn phải học cách làm chủ nó thay vì để nó làm chủ bạn. […] Chúng ta luôn luôn hành động theo hướng né tránh những gì chúng ta nhận thức là nỗi khổ, và tiến gần đến những gì chúng ta nhận thức là niềm vui […] Chất lượng công việc của bạn phụ thuộc vào việc bạn gắn liền nó với nỗi khổ hay niềm vui một cách có ý thức hay vô ý thức. Không có việc gì tự nó là khổ hay vui cả, mà chỉ vì chúng ta gắn việc đó với nỗi khổ hay niềm vui. Những học sinh giỏi biết cách gắn niềm vui vào việc học và nỗi khổ, nỗi lo sốt vó mỗi khi không đạt được kết quả như ý. Những học sinh này không bao giờ lười biếng trong học tập. Kết quả là họ luôn đạt điểm 9-10. Thay vào đó, những học sinh khác lại luôn có ý nghĩ rằng việc học rất cực khổ. Họ cảm thấy rất vui khi không phải học. Những học sinh này luôn lười biếng và không bao giờ hoàn thành kế hoạch để đạt được mục tiêu. Để vượt qua sự lười biếng, họ cố gắng thử tất cả mọi cách nhưng những cách này lại không giải quyết được tận gốc vấn đề. Trong tâm trí, họ vẫn gắn liền nỗi khổ với việc học, còn niềm vui với việc không phải học. Đây là lý do tại sao cho dù họ cố gắng đến mức nào, cuối cùng họ vẫn quay lại tình trạng lười biếng như cũ. […]

(Trích Tôi tài giỏi, bạn cũng thế - Chương 13- Động lực mạnh mẽ: Vượt qua sự lười biếng - Adam Khoo, tr 151-152)

Câu 1.Xác định thể loại và vấn đề cần bàn luận của đoạn trích trên.

Câu 2.  Trong đoạn trích trên, theo tác giả, thói quen lười biếng ảnh hưởng đến hầu hết mọi người chúng ta như thế nào?

Câu 3.  Tìm hai bằng chứng có trong đoạn trích trên.

Câu 4.  Xác định và nêu tác dụng của biện pháp nói quá có trong câu in đậm.

Câu 5.  Từ vấn đề cần bàn luận được nêu ra trong đoạn trích, em rút ra bài học gì cho bản thân mình? Hãy viết đoạn văn từ 3 đến 5 câu chia sẻ suy nghĩ của bản thân.

PHẦN II. VIẾT (4,0 điểm)

Các em đã học và đọc nhiều câu chuyện lịch sử, hãy viết bài văn kể lại sự việc liên quan đến một nhân vật hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích.

0