Tóm lại, truyện ngắn Dưới bóng hoàng lan của Thạch Lam đã để lại trong lòng người đọc những cảm xúc nhẹ nhàng mà sâu lắng. Bằng giọng văn tinh tế, giàu chất trữ tình, tác giả đã khắc họa thành công vẻ đẹp của những kỉ niệm tuổi thơ và những rung động trong sáng của tâm hồn con người. Hình ảnh cây hoàng lan cùng khu vườn quen thuộc không chỉ gợi lên một không gian bình yên mà còn trở thành biểu tượng cho quá khứ êm đềm, nơi lưu giữ những cảm xúc chân thành và giản dị. Qua đó, Thạch Lam giúp người đọc nhận ra rằng đôi khi hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao mà hiện diện trong những khoảnh khắc bình dị của cuộc sống. Tác phẩm cũng gợi nhắc mỗi chúng ta biết trân trọng những kỉ niệm đẹp, những con người thân thương và những giá trị tinh thần giản dị nhưng bền lâu. Chính nhờ vẻ đẹp nhẹ nhàng, sâu sắc ấy mà Dưới bóng hoàng lan vẫn luôn có sức lay động lòng người, để lại dư âm êm dịu và ý nghĩa lâu dài trong tâm trí người đọc.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong xã hội hiện đại, hiện tượng thần tượng ở giới trẻ không chỉ là một trào lưu đơn thuần mà còn phản ánh nhu cầu khát khao tìm kiếm hình mẫu, cảm hứng và giá trị sống. Các ngôi sao ca nhạc, diễn viên hay influencer thường được lý tưởng hóa, trở thành biểu tượng của sự thành công, vẻ đẹp hay phong cách sống mà giới trẻ mong muốn hướng tới. Thần tượng, nếu thiếu sự nhận thức, dễ dẫn đến việc sao chép mù quáng, ảo tưởng về bản thân hoặc đánh mất giá trị cá nhân. Ngược lại, khi biết nhìn nhận, phân tích và học hỏi từ những tấm gương tích cực, thần tượng trở thành động lực tinh thần, thúc đẩy giới trẻ nỗ lực, rèn luyện bản lĩnh và hoàn thiện nhân cách. Điều này đặt ra trách nhiệm lớn cho gia đình, nhà trường và xã hội: định hướng cho thanh thiếu niên cách lựa chọn thần tượng phù hợp, khơi dậy khả năng tự nhận thức và phát triển nội lực. Chỉ khi đó, thần tượng mới thực sự trở thành ngọn đèn soi sáng, chứ không phải xiềng xích, trên con đường trưởng thành của mỗi người.
Dưới đây là một đoạn văn khoảng 200 chữ bạn có thể tham khảo:
Hiện nay, hiện tượng thần tượng trong giới trẻ đang trở nên rất phổ biến. Thần tượng có thể là ca sĩ, diễn viên, vận động viên hoặc những người nổi tiếng có tài năng và ảnh hưởng trong xã hội. Việc có thần tượng là điều bình thường vì họ có thể truyền cảm hứng, động lực để giới trẻ cố gắng học tập, rèn luyện và theo đuổi ước mơ của mình. Nhiều bạn trẻ nhờ thần tượng mà học được tinh thần nỗ lực, ý chí vươn lên và những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Tuy nhiên, bên cạnh mặt tích cực, việc thần tượng một cách mù quáng cũng gây ra nhiều hệ lụy. Một số bạn quá say mê thần tượng đến mức bỏ bê học tập, tiêu tốn nhiều tiền bạc để mua đồ liên quan đến thần tượng hoặc tranh cãi, công kích người khác để bảo vệ thần tượng của mình. Điều đó không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn tạo nên những hành vi thiếu văn minh trong cộng đồng. Vì vậy, mỗi bạn trẻ cần có cái nhìn đúng đắn về việc thần tượng. Hãy ngưỡng mộ và học hỏi những điều tốt đẹp từ thần tượng, nhưng đồng thời cũng cần giữ sự tỉnh táo và cân bằng trong cuộc sống. Chỉ khi thần tượng một cách văn minh và hợp lý, việc có thần tượng mới thực sự mang lại ý nghĩa tích cực.
Lần đầu tiên tôi viết một đoạn văn dài đến vậy luôn á ( mất khá nhiều chất xám với lại tại sao tôi viết được thì trước khi viết tôi có tìm hiểu qua hiện tượng thần tượng là gì rồi nên bài này uy tín nha )
Trong văn học Việt Nam hiện đại, Thạch Lam là nhà văn có khả năng đi sâu vào những mảnh đời nhỏ bé, nghèo khổ bằng một tấm lòng đầy thương yêu và cảm thông. Truyện ngắn Nhà mẹ Lê là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy. Qua hình ảnh bác Lê, nhà văn không chỉ làm hiện lên chân dung một người mẹ nghèo khổ, lam lũ mà còn cho người đọc thấy vẻ đẹp của tình mẫu tử, đức hi sinh và số phận bi thương của người lao động trong xã hội cũ.
Trước hết, bác Lê hiện lên là một người phụ nữ nghèo đến cùng cực. Cảnh sống của gia đình bác vô cùng túng thiếu, chật vật. Nhà đông con, cuộc sống thiếu ăn, thiếu mặc, căn nhà vừa tạm bợ vừa lạnh lẽo, tối tăm như càng tô đậm sự cơ cực đeo bám mẹ con bác. Cái nghèo trong tác phẩm không chỉ được miêu tả bằng vật chất mà còn hiện lên trong không khí buồn bã, nặng nề, quẩn quanh của một cuộc sống không lối thoát. Qua đó, người đọc cảm nhận được số phận đáng thương của bác Lê nói riêng và của biết bao người nông dân nghèo trong xã hội trước Cách mạng nói chung.
Không chỉ nghèo khổ, bác Lê còn là một người mẹ giàu tình thương con. Dù sống trong hoàn cảnh khó khăn, bác vẫn luôn lo lắng, chắt chiu, hi sinh tất cả vì các con. Điều khiến người đọc xúc động nhất ở nhân vật này chính là tình mẫu tử sâu nặng. Bác chịu đói, chịu rét, chịu cực nhọc nhưng vẫn cố gắng che chở, nuôi nấng đàn con thơ. Trong ngôi nhà nghèo nàn ấy, chính tình thương của người mẹ đã trở thành điểm tựa tinh thần cho cả gia đình. Bác Lê hiện lên không phải như một con người than thân trách phận mà như một người mẹ bền bỉ, âm thầm gánh vác mọi đau khổ về mình.
Bên cạnh đó, bác Lê còn là hình ảnh tiêu biểu cho sự nhẫn nhục, cam chịu của người phụ nữ lao động nghèo. Trước cuộc sống đói khổ, bác gần như không có quyền lựa chọn. Bác chỉ biết lặng lẽ chịu đựng, cố bám víu vào từng ngày sống. Ở nhân vật này, người đọc thấy rõ sự bế tắc của con người trong xã hội cũ, nơi cái nghèo có thể dồn ép con người đến bước đường cùng. Nhưng chính trong sự khốn khó ấy, phẩm chất của bác Lê lại càng sáng lên, đó là lòng thương con, đức hi sinh và sức chịu đựng phi thường.
Thạch Lam đã xây dựng nhân vật bác Lê bằng giọng văn nhẹ nhàng mà thấm thía. Nhà văn không dùng những chi tiết gay gắt, dữ dội mà chủ yếu lựa chọn cách kể chậm rãi, giàu cảm xúc, khiến nỗi đau như ngấm dần vào lòng người đọc. Nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, ngôn ngữ giản dị, chân thực đã giúp hình ảnh bác Lê hiện lên rất đời, rất thật. Vì thế, nhân vật không chỉ gây thương cảm mà còn để lại ám ảnh sâu sắc trong lòng người đọc.
Qua nhân vật bác Lê, Thạch Lam đã thể hiện niềm xót thương chân thành đối với những con người nghèo khổ, đồng thời lên án một xã hội bất công đã đẩy họ vào cảnh cơ cực. Nhân vật này cũng cho thấy vẻ đẹp bền vững của người mẹ Việt Nam, dù nghèo khó vẫn giàu lòng yêu thương và đức hi sinh.
Tóm lại, bác Lê trong Nhà mẹ Lê là một hình tượng giàu giá trị hiện thực và nhân đạo. Đó là chân dung của một người mẹ nghèo khổ, bất hạnh nhưng giàu tình thương con và sức chịu đựng. Qua nhân vật này, Thạch Lam đã để lại trong lòng người đọc niềm thương cảm sâu sắc, đồng thời khẳng định vẻ đẹp của tình mẫu tử giữa cuộc sống đầy cơ cực, tối tăm.
Olm chào em, với dạng này em chỉ cần làm lần lượt từng câu một, sau đó nhấn vào kiểm tra. Em cứ làm lần lượt như vậy cho đến khi hết câu của bài kiểm tra tức là em đã hoàn thành bài kiểm tra rồi em nhé. Cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm.
Chị ơi em chưa học văn nghị luận ạ! Nhưng để em tìm giúp chị mấy bài tham khảo nhaa!!
Bài 1: Trong cuộc sống bộn bề với bao lo toan, công việc và học tập, thời gian rảnh rỗi đóng vai trò như một khoảng lặng cần thiết để mỗi người tái tạo năng lượng, cân bằng cảm xúc và phát triển bản thân. Tuy nhiên, việc sử dụng quỹ thời gian quý giá này như thế nào cho hiệu quả lại là một vấn đề xã hội đáng quan tâm. Thời gian rảnh rỗi là khoảng thời gian không bị ràng buộc bởi các nghĩa vụ bắt buộc như làm việc, học hành hay việc nhà. Đây là "tài sản" riêng của mỗi người, cho phép họ tự do lựa chọn hoạt động phù hợp với sở thích và nhu cầu của mình. Sử dụng thời gian rảnh một cách khôn ngoan mang lại nhiều lợi ích thiết thực: giúp ta nâng cao kiến thức, rèn luyện kỹ năng sống, cải thiện sức khỏe thể chất lẫn tinh thần, đồng thời thắt chặt các mối quan hệ xã hội. Đọc một cuốn sách hay, tham gia một lớp học ngoại ngữ, chơi một môn thể thao mới, hay đơn giản chỉ là dành thời gian chất lượng bên gia đình đều là những cách tuyệt vời để làm giàu thêm cuộc sống của bản thân. Ngược lại, thực trạng đáng báo động hiện nay là không ít người, đặc biệt là giới trẻ, đang lãng phí thời gian rảnh rỗi vào những hoạt động vô bổ. Việc đắm chìm vào mạng xã hội, các trò chơi điện tử hay những chương trình giải trí không mang lại giá trị thiết thực trong nhiều giờ liền có thể dẫn đến nhiều hệ quả tiêu cực. Sức khỏe giảm sút do ít vận động, khả năng tập trung kém, tinh thần uể oải, và bỏ lỡ nhiều cơ hội phát triển là những cái giá phải trả cho sự thiếu ý thức trong quản lý thời gian. Để tận dụng tối đa thời gian rảnh, mỗi cá nhân cần xây dựng cho mình một kế hoạch cụ thể. Bắt đầu bằng việc liệt kê những sở thích và mục tiêu cá nhân, sau đó ưu tiên các hoạt động mang tính xây dựng và tích cực. Đặt ra những mục tiêu nhỏ và khen thưởng bản thân khi hoàn thành có thể tạo động lực duy trì thói quen tốt. Quan trọng hơn, chúng ta cần học cách nói "không" với những cám dỗ lãng phí thời gian và biết cân bằng giữa nghỉ ngơi và phát triển. Tóm lại, thời gian rảnh rỗi là một món quà quý giá. Sử dụng nó một cách hiệu quả hay lãng phí hoàn toàn phụ thuộc vào nhận thức và hành động của mỗi người. Bằng cách chủ động biến thời gian nhàn rỗi thành cơ hội để học hỏi, rèn luyện và cống hiến, chúng ta không chỉ làm phong phú đời sống tinh thần của mình mà còn góp phần tích cực vào sự phát triển chung của xã hội.Bài 2:
Thời gian rảnh rỗi là khoảng thời gian quan trọng giúp con người thư giãn, phát triển bản thân và cân bằng cuộc sống. Tuy nhiên, cách sử dụng quỹ thời gian này ở giới trẻ hiện nay rất đa dạng, có cả mặt tích cực lẫn tiêu cực.
Nhiều bạn trẻ tận dụng thời gian rảnh để học tập, đọc sách, rèn luyện thể thao hoặc tham gia các hoạt động tình nguyện. Đây là những cách sử dụng thời gian hiệu quả, không chỉ giúp nâng cao kiến thức mà còn rèn luyện kỹ năng sống, phát triển nhân cách. Bên cạnh đó, một bộ phận không nhỏ lại dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội, chơi game hoặc các hoạt động giải trí vô bổ. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe mà còn làm giảm hiệu suất học tập, làm việc.
Để sử dụng thời gian rảnh một cách hợp lý, giới trẻ cần biết cân đối giữa giải trí và học tập, chọn lọc những hoạt động có ích, tránh lãng phí thời gian vào những thói quen không lành mạnh. Bởi lẽ, cách sử dụng thời gian sẽ quyết định sự phát triển và thành công của mỗi người trong tương lai.
Trong hai câu thơ, tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nhân hoá.
- “Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh”: Núi được gán cho hành động “uốn mình” và “mặc áo”, vốn là những đặc điểm của con người. Điều này khiến hình ảnh ngọn núi trở nên mềm mại, duyên dáng như một con người đang khoác lên mình chiếc áo xanh của cây cối, thiên nhiên.
- “Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh”: Đồi được miêu tả như con người biết “thoa son”, gợi sắc hồng của ánh bình minh chiếu lên đồi. Hình ảnh này làm cho cảnh vật trở nên sống động, có hồn và giàu sức gợi.
Tác dụng:
Biện pháp nhân hoá giúp thiên nhiên hiện lên gần gũi, sinh động và giàu cảm xúc hơn. Qua đó, thể hiện tình yêu, sự rung cảm tinh tế của tác giả trước vẻ đẹp tươi tắn, trữ tình của cảnh núi đồi lúc bình minh.
1. Biện pháp tu từ được sử dụng
- Nhân hóa:
- “Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh” → ngọn núi được gợi tả như một con người khoác áo, biết “uốn mình”.
- “Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh” → ngọn đồi như một thiếu nữ biết làm đẹp, “thoa son” và “nằm” dưới nắng sớm.
- Ẩn dụ:
- “Chiếc áo the xanh” là hình ảnh ẩn dụ cho màu xanh của cây cỏ, rừng núi.
- “Thoa son” là ẩn dụ cho sắc đỏ hồng của ánh bình minh phủ lên đồi núi.
2. Tác dụng
- Làm cho cảnh vật trở nên sống động, gần gũi: Núi, đồi vốn vô tri, nhưng qua nhân hóa, chúng mang dáng vẻ con người, có hành động, cảm xúc.
- Tăng tính gợi hình, gợi cảm: Người đọc dễ hình dung cảnh núi đồi như một bức tranh thiên nhiên đầy màu sắc: xanh mát của cây lá, hồng tươi của nắng sớm.
- Tạo vẻ đẹp lãng mạn, trữ tình: Cảnh vật không chỉ đẹp về hình thức mà còn có hồn, như hòa nhập vào đời sống con người.
- Khơi gợi cảm xúc thẩm mỹ: Hình ảnh núi đồi được ví như thiếu nữ duyên dáng, làm thiên nhiên trở nên mềm mại, quyến rũ.
-> Như vậy, biện pháp nhân hóa và ẩn dụ trong hai câu thơ đã biến cảnh núi đồi buổi bình minh thành một bức tranh giàu sức sống, vừa hiện thực vừa trữ tình, gợi cảm xúc yêu mến và ngợi ca vẻ đẹp thiên nhiên.
Những nét tương đồng:Lòng dũng cảm và tinh thần chiến đấu: Cả ba nhân vật đều nổi bật với lòng dũng cảm phi thường và khả năng chiến đấu xuất sắc. Héc-to là trụ cột của quân đội thành Troy, Đăm Săn là tù trưởng dũng mãnh của người Ê-đê, và Rama là hoàng tử anh hùng của Ayodhya.Trách nhiệm với cộng đồng: Họ đều đặt lợi ích của cộng đồng lên trên lợi ích cá nhân. Héc-to chiến đấu để bảo vệ thành Troy, Đăm Săn bảo vệ buôn làng khỏi các thế lực thù địch, và Rama bảo vệ vương quốc và người dân khỏi quỷ vương Ravana.Đức hy sinh: Cả ba nhân vật đều sẵn sàng hy sinh bản thân vì những lý tưởng cao đẹp. Héc-to biết mình sẽ chết nhưng vẫn chiến đấu để bảo vệ gia đình và thành phố. Đăm Săn chấp nhận thử thách để mang lại sự giàu có và thịnh vượng cho buôn làng. Rama trải qua nhiều gian khổ để thực hiện nghĩa vụ của một người con, người chồng và người trị vì.Những nét khác biệt:Nguồn gốc và bối cảnh: Héc-to là hoàng tử của thành Troy trong sử thi Hy Lạp, Đăm Săn là tù trưởng của người Ê-đê trong sử thi Việt Nam, và Rama là hoàng tử của Ayodhya trong sử thi Ấn Độ. Bối cảnh văn hóa và xã hội khác nhau ảnh hưởng đến tính cách và hành động của họ.Mục tiêu chiến đấu: Héc-to chiến đấu trong một cuộc chiến tranh bảo vệ thành phố, Đăm Săn chiến đấu để mở rộng thanh thế và bảo vệ buôn làng, và Rama chiến đấu để giải cứu vợ và tiêu diệt cái ác.Sức mạnh siêu nhiên: Đăm Săn có sức mạnh siêu nhiên, được thể hiện qua khả năng phi thường và sự giúp đỡ của thần linh. Rama cũng có sức mạnh siêu nhiên, là hóa thân của thần Vishnu. Héc-to, mặc dù dũng cảm, nhưng là một người phàm trần không có sức mạnh siêu nhiên.Kết cục: Héc-to chết trong cuộc chiến với Achilles. Đăm Săn tiếp tục cuộc sống của một tù trưởng hùng mạnh. Rama trở về trị vì vương quốc và sống hạnh phúc.
Bạn học THPT j vậy