K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

10 tháng 4

trong bài thơ " quả ngọt cuối mùa " em thích nhất nhân vật người bà trong bài. bài thơ khiến am hiểu rằng bà là người luôn yêu thương con cái

7 tháng 4
Dưới đây là đoạn văn tả gốc và rễ của một cây đa cổ thụ, bộ phận ấn tượng nhất thể hiện vẻ đẹp uy nghi của cây: Gốc cây đa làng em to lớn đến mức ba bốn bạn học sinh chúng em nắm tay nhau che mới xuể. Vỏ cây ở gốc dày dặn, sần sùi và mang màu nâu xám phong trần của thời gian. Từ gốc cây ấy, những chiếc rễ khổng lồ trồi lên khỏi mặt đất, uốn lượn như những con trăn khổng lồ đang nằm ngủ yên bình trên thảm cỏ. Không chỉ có rễ dưới đất, từ trên các cành cao, những chùm rễ phụ dài thướt tha như râu ông tiên buông xuống, chạm vào lòng đất mẹ để hút chất dinh dưỡng và giúp thân cây thêm vững vàng trước bão giông.
8 tháng 4

Nhìn từ xa, cây phượng như một chiếc ô khổng lồ màu xanh đốm đỏ. Thân cây màu nâu sẫm, xù xì đẫm những u bướu. Lại gần, em thấy những chiếc rẽ ngoằn ngoèo như đang uốn lượn trên mặt đất. Lá phượng thay đổi theo từng mùa trong năm. Mùa đông, cây rụng hết lá, phô ra những cành khẳng khiu như những bàn tay gân guốc đang ngửa xin chút gì của thời gian. Xuân sang, những giọt mưa phùn đã đánh thức các mầm non bé xíu. Chỉ sau một đêm, phượng đã khoác lên mình một chiếc áo mới màu xanh tuyệt đẹp. Từ lúc lá mơn mởn đến lúc kết nụ chẳng lâu là mấy. Nụ phượng đẹp lắm: bé bé xinh xinh như các cúc áo kết từng chùm trắng xoá. Xuân qua, hè về, phượng bắt đầu nở hoa. Mỗi bông phượng có năm cánh mỏng, màu đỏ rực. Hoa phượng có mùi hương chẳng giống loài hoa nào, một mùi hương mà chỉ đám học trò chúng em mới hiểu. Vào những ngày hè oi bức, còn gì thú vị hơn khi được vui đùa cùng đám bạn dưới gốc cây râm mát này cơ chứ!

Bạn tham khảo nhé

4 tháng 4

Trong những lần đi khám bệnh, em đã có dịp quan sát các bác sĩ làm việc và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Trong đó, hình ảnh một bác sĩ đang tận tình khám bệnh cho bệnh nhân khiến em nhớ mãi.

Hôm đó, em cùng mẹ đến bệnh viện. Trong phòng khám, vị bác sĩ khoảng ngoài bốn mươi tuổi, dáng người cao, khuôn mặt hiền hậu. Bác mặc áo blouse trắng tinh, đeo kính và luôn giữ vẻ nghiêm túc nhưng gần gũi. Mái tóc bác đã điểm vài sợi bạc, có lẽ vì công việc vất vả và áp lực. Khi khám bệnh, bác làm việc rất cẩn thận. Bác nhẹ nhàng hỏi han tình trạng của bệnh nhân, giọng nói trầm ấm khiến ai cũng cảm thấy yên tâm. Đôi bàn tay bác thoăn thoắt nhưng rất khéo léo khi kiểm tra, lúc nghe tim, lúc đo huyết áp. Bác không hề tỏ ra vội vàng dù bên ngoài còn nhiều người đang chờ. Thỉnh thoảng, bác mỉm cười động viên bệnh nhân, khiến không khí trong phòng khám trở nên dễ chịu hơn. Sau khi khám xong, bác còn dặn dò rất kĩ về cách uống thuốc và giữ gìn sức khỏe. Em cảm nhận được sự tận tâm và trách nhiệm của bác sĩ đối với từng người bệnh. Chính điều đó làm em rất kính phục và yêu quý nghề bác sĩ.

Hình ảnh người bác sĩ ấy đã để lại trong em ấn tượng đẹp. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này có thể trở thành một người có ích như bác.

4 tháng 4

Tôi là một đứa con trong một gia đình nghèo, nhưng luôn được sống trong tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Mẹ tôi là người phụ nữ tảo tần, suốt ngày vất vả lo toan để tôi có thể được đến trường như bao bạn bè khác.

Tôi vẫn nhớ những buổi sáng mẹ dậy từ rất sớm, chuẩn bị bữa ăn rồi gọi tôi dậy đi học. Dù trời nắng hay mưa, mẹ vẫn luôn âm thầm đưa đón, chăm sóc tôi từng chút một. Có lần tôi bị ốm nặng, mẹ đã thức trắng cả đêm để chăm sóc. Nhìn đôi mắt thâm quầng của mẹ, tôi vừa thương vừa thấy mình thật có lỗi vì đã làm mẹ lo lắng.

Có lúc tôi đã vô tâm, chưa hiểu hết sự hi sinh của mẹ. Nhưng qua từng ngày, tôi dần nhận ra rằng mẹ chính là người luôn yêu thương tôi vô điều kiện. Dù tôi có mắc lỗi, mẹ vẫn nhẹ nhàng dạy bảo, chưa bao giờ trách mắng nặng lời.

Giờ đây, tôi chỉ mong mình lớn nhanh hơn để có thể giúp đỡ mẹ, để bù đắp phần nào những vất vả mà mẹ đã dành cho tôi. Với tôi, mẹ là người tuyệt vời nhất trên đời, và tình mẫu tử ấy sẽ mãi là điều thiêng liêng, không gì có thể thay thế.

2 tháng 4
Giữa sân trường em có trồng nhiều loại cây bóng mát như cây phượng, cây bằng lăng, nhưng gần gũi và thân thiết với em nhất vẫn là cây bàng già nơi góc sân trường. Nhìn từ xa, cây bàng sừng sững như một chiếc ô xanh khổng lồ che mát cho một khoảng sân rộng. Thân cây to, vòng tay em ôm không xuể, lớp vỏ màu nâu xám, xù xì và có nhiều vết sẹo lồi lõm theo thời gian. Bộ rễ của cây rất lớn, có những đoạn trồi lên mặt đất như những con trăn khổng lồ đang nằm ngủ yên. Cây bàng có những tán lá xòe rộng, xếp thành từng tầng đều đặn. Vào mùa hè, lá bàng xanh mướt, dày dặn, che kín cả ánh nắng chói chang, tạo nên một khoảng râm mát rượi cho chúng em vui chơi. Xen kẽ giữa những vòm lá là những chùm hoa bàng nhỏ li ti màu trắng ngà. Khi hoa rụng, những quả bàng hình thoi bắt đầu lộ ra. Lúc còn non, quả có màu xanh thẫm, khi chín lại chuyển sang màu vàng, ăn có vị chát nhưng nhân bên trong lại bùi bùi, thơm ngậy. Đặc biệt nhất là khi mùa đông tới, cây bàng thay màu áo mới. Những chiếc lá xanh chuyển dần sang màu đỏ rực như những đốm lửa bập bùng. Sau đó, lá rụng dần để lộ ra những cành cây khẳng khiu, kiên cường đứng vững trong gió lạnh. Để rồi khi xuân sang, từ những cành ấy lại nhú lên những búp non xanh mơn mởn, báo hiệu một sự sống mới bắt đầu. Dưới gốc bàng này, chúng em thường cùng nhau ôn bài, trò chuyện hay chơi những trò chơi dân gian thú vị mỗi giờ ra chơi. Cây bàng như một người bạn hiền lành, lặng lẽ chứng kiến bao kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò. Em rất yêu quý cây bàng. Em hứa sẽ cùng các bạn chăm sóc, không bẻ cành, hái lá để cây mãi luôn xanh tốt, tỏa bóng mát cho mái trường thân yêu.


S
31 tháng 3

câu đơn là câu được tạo bởi 1 cụm chủ ngữ vị ngữ

Quê hương – hai tiếng gọi thân thương ấy luôn vang lên trong lòng em với biết bao niềm tự hào và nỗi nhớ. Đối với em, quê hương không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn, mà còn là một khoảng trời bình yên, nơi nuôi dưỡng những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của tuổi thơ.Mỗi khi nhớ về quê mình, hình ảnh đầu tiên hiện ra trong tâm trí em là những cánh đồng lúa rộng mênh mông, bát ngát. Vào những...
Đọc tiếp

Quê hương – hai tiếng gọi thân thương ấy luôn vang lên trong lòng em với biết bao niềm tự hào và nỗi nhớ. Đối với em, quê hương không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn, mà còn là một khoảng trời bình yên, nơi nuôi dưỡng những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của tuổi thơ.

Mỗi khi nhớ về quê mình, hình ảnh đầu tiên hiện ra trong tâm trí em là những cánh đồng lúa rộng mênh mông, bát ngát. Vào những buổi sớm mai, khi những giọt sương còn đọng trên lá cỏ, cả cánh đồng trông như một tấm thảm xanh mướt trải dài tận chân trời. Khi gió thổi qua, những làn sóng lúa dập dềnh, rì rào như đang thì thầm trò chuyện cùng nắng sớm. Em yêu biết bao mùi hương lúa chín thơm nồng nàn trong gió, một mùi vị đặc trưng mà chẳng nơi nào có được.

Bên cạnh cánh đồng lúa là dòng sông nhỏ hiền hòa uốn lượn quanh làng. Dòng sông như một dải lụa mềm mại, che chở và bồi đắp phù sa cho ruộng đồng thêm xanh tốt. Những buổi chiều tà, em cùng đám bạn thường ra bờ sông hóng mát, ngắm nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống mặt nước lung linh. Tiếng lá tre xào xạc bên bờ sông cùng tiếng chim líu lo gọi đàn về tổ tạo nên một bản nhạc quê hương thật thanh bình và ấm áp. Những cảnh vật giản dị ấy đã gắn bó với em suốt bao năm tháng, chứng kiến từng bước chân em đến trường.

Dù mai này có đi đâu xa, hình ảnh quê hương với cánh đồng lúa và dòng sông xanh vẫn mãi in đậm trong trái tim em. Em tự hứa với lòng mình sẽ chăm chỉ học tập, rèn luyện thật tốt để sau này có thể góp một phần sức nhỏ bé của mình vào việc xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh hơn.

1
23 tháng 3

Hay á.

18 tháng 3

Ủ chép mạng đi má

mik chụp ảnh nhé tại mik nghĩ sau đó đọc để máy tính tự chép á mik lười đánh máy lắm đánh mấy câu ngắn th

17 tháng 3

Sự việc khiến tôi nhớ nhất là lần đầu tiên tôi tự đi học xa nhà, khi bước lên xe tôi vừa háo hức vừa lo lắng vì phải rời xa gia đình, trên đường đi tôi cứ nghĩ đến hình ảnh bố mẹ đứng nhìn theo mà lòng thấy nghẹn lại, đến khi xe lăn bánh tôi mới nhận ra mình đã lớn hơn và phải tự lập, cảm giác nhớ nhà xen lẫn quyết tâm khiến tôi vừa buồn vừa mạnh mẽ hơn, và chính khoảnh khắc ấy đã giúp tôi hiểu giá trị của gia đình cũng như trách nhiệm của bản thân trong cuộc sống

17 tháng 3

mình k có tg á