K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

6 giờ trước (20:49)

k nhé, bí mật!

Bài thơ "Thư của bố" của nhà thơ Nguyễn Thụy Anh là một nốt nhạc dịu dàng, chạm vào góc sâu thẳm nhất trong trái tim người đọc. Tác phẩm như một thước phim tư liệu bằng thơ, ghi lại cuộc trò chuyện vô hình nhưng đầy gắn kết giữa người lính biển nơi đảo xa và người con nhỏ nơi đất liền.

Qua góc nhìn cảm thụ, mạch cảm xúc của bài thơ được khơi nguồn từ những cánh thư vượt trùng khơi. Người bố trong bài thơ là một chiến sĩ hải quân đang làm nhiệm vụ canh giữ bình yên cho Tổ quốc. Sống giữa nơi đầu sóng ngọn gió vất vả, thế nhưng trong thư gửi con, bố lại mở ra một thế giới đầy sắc màu và thơ mộng. Đó là hình ảnh "đàn cá heo giỡn đùa mặt nước", là những câu chuyện vui tươi để con ở nhà không phải lo lắng. Sự tinh tế và lòng bao dung của người cha nằm chính ở chỗ: chủ động giấu đi những gian khổ, chỉ đem về đất liền niềm vui và sự lạc quan.

Đáp lại tình yêu ấy là sự trưởng thành trong nhận thức của người con. Dù còn nhỏ tuổi, đứa trẻ đã quen với nhịp sống xa bố và mang một trái tim vô cùng thấu cảm. Con hiểu rằng đằng sau những dòng thư vui tươi là những đêm bố thức trắng gác đêm, là những ngày nắng cháy da thịt giữa biển khơi bao la. Tình yêu thương đã giúp đứa trẻ lớn khôn, biến nỗi nhớ mong thành niềm tự hào kiêu hãnh vì có một người bố là lính hải quân Việt Nam.

Bằng thể thơ tự do, ngôn từ giản dị tựa như lời ăn tiếng nói hằng ngày, tác giả không cần dùng đến những từ ngữ đao to búa lớn nhưng vẫn làm bật lên giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử, tình phụ tử. "Thư của bố" không đơn thuần là tình cảm gia đình nhỏ bé, mà nó đã nâng lên thành tình yêu quê hương, đất nước, là sợi dây kết nối bền chặt giữa hậu phương và tiền tuyến. Khép lại bài thơ, người đọc không chỉ xúc động trước tình cha con, mà còn trào dâng lòng biết ơn sâu sắc đối với những người lính đảo đang ngày đêm hy sinh thầm lặng bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia.

13 tháng 5

Câu 5:

Cách sinh sống và bảo vệ đồng loại của trâu rừng là minh chứng cho sức mạnh của sự đoàn kếtlòng dũng cảm. Sống theo bầy đàn giúp chúng tạo nên một cộng đồng vững chắc để cùng tồn tại trong thiên nhiên khắc nghiệt. Khi gặp nguy hiểm, trâu rừng không bỏ chạy mà sẵn sàng liều mình, dùng cặp sừng nhọn để bảo vệ con non và những thành viên yếu thế, thể hiện một tình đồng loại vô cùng cao cả.

Quê hương em là một ngôi làng nhỏ nằm bên bờ sông Hồng, nơi mà bất cứ ai đến cũng đều lưu luyến bởi vẻ đẹp bình dị, trù phú của những cánh đồng lúa bao la. Trong tất cả cảnh vật quê nhà, em yêu thích nhất là hình ảnh cánh đồng lúa vào những ngày mùa gặt, khi cả một vùng trời đất nhuộm màu vàng ấm áp của sự bội thu.

Nhìn từ trên đê làng, cả cánh đồng rộng thẳng cánh cò bay như một tấm thảm vàng khổng lồ được thiên nhiên đan cài tỉ mỉ. Mùa xuân đã trôi qua, những lúa non xanh mướt đậm đà nhựa sống đã lớn dần, chuyển từ màu xanh chanh sang vàng xuộm rồi rực rỡ dưới ánh nắng hạ. Những bông lúa chín uốn cong mình, trĩu nặng những hạt lúa căng tròn, trắng nõn như đang chào đón người nông dân đến thu hoạch. Khi gió mùa thổi qua, cả cánh đồng nhấp nhô từng đợt sóng vàng, tiếng lá lúa rì rào như một bản ca ngọt ngào về sự no đủ, ấm no. Sáng sớm, khi ông mặt trời mới nhú lên khỏi rặng tre làng, những tia nắng ban mai rọi xuống những giọt sương còn đọng trên lá lúa, làm chúng lấp lánh như những hạt kim cương tinh khôi. Mùi thơm của lúa chín phảng phất cùng mùi bùn đất, mùi cỏ dại lan tỏa khắp không khí, khiến ai hít vào cũng cảm thấy lòng thảnh thơi, nhẹ nhàng vô cùng.

Không chỉ có vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ, cánh đồng mùa gặt còn rộn ràng tiếng cười nói, tiếng lao động của người dân làng em. Mới tờ mờ sáng, những chiếc nón lá trắng đã nhấp nhô trên các thửa ruộng, các bác nông dân cầm liềm gặt lúa, tiếng cắt lúa xoèn xoẹt vang lên đều đặn như một nhịp điệu vui tươi. Trên những thửa ruộng vừa gặt xong, máy tuốt lúa nổ giòn, nhả ra vô số hạt vàng căng tròn, ai nấy đều hớn hở, nét mặt rạng ngời niềm vui của mùa màng bội thu. Trên bờ ruộng, những chú cò trắng muốt vểnh tai nghe ngóng những âm thanh rộn rã, còn chú trâu đen nhức thì nhấm nháp khóm cỏ ngon lành ở gốc ruộng mới gặt, như cũng chung niềm vui với mọi người. Màu vàng của lúa, màu trắng của nón lá, màu xanh của bờ cỏ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh làng quê vừa thơ mộng vừa ấm áp tình người.

Đứng giữa cánh đồng lúa ngập tràn nắng vàng, em cảm thấy lòng tự hào về quê hương mình, về sự cần cù của những người nông dân đã bỏ ra bao giọt mồ hôi để có được những hạt gạo nuôi dưỡng mọi người. Cánh đồng mùa gặt không chỉ là cảnh đẹp thiên nhiên, mà còn là hình ảnh gắn liền với tuổi thơ em, với những kỉ niệm đơn sơ mà sâu sắc sẽ không bao giờ phai nhòa, dù mai sau em có lớn lên và đi đến đâu.

Quê hương em là một vùng đất yên bình, nơi có những cánh đồng xanh mướt, những con đường nhỏ quanh co và những hàng cây rợp bóng mát. Trong tất cả những cảnh đẹp ấy, em yêu nhất là vẻ đẹp của buổi sáng trên cánh đồng làng quê vào những ngày đầu hè.

Từ khi mặt trời còn chưa nhô lên, cánh đồng đã chìm trong một màn sương mỏng nhẹ. Không gian lúc ấy thật yên tĩnh, chỉ nghe tiếng gió khẽ lùa qua từng khóm lúa non. Những giọt sương đêm còn đọng trên lá lúa, long lanh như những viên ngọc nhỏ, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bầu trời sớm.

Khi ánh bình minh bắt đầu xuất hiện ở phía chân trời, cả không gian dần bừng sáng. Mặt trời đỏ rực từ từ nhô lên, trải những tia nắng đầu tiên xuống cánh đồng. Sương tan dần, để lộ ra một màu xanh tươi mát trải dài đến tận chân trời. Cánh đồng lúa lúc này như một tấm thảm khổng lồ, mềm mại và óng ánh dưới ánh nắng ban mai.

Xa xa, những ngôi nhà nhỏ trong làng bắt đầu thức giấc. Khói bếp bay lên từ các mái nhà, tạo thành những làn khói trắng nhẹ nhàng quyện vào không khí. Tiếng gà gáy vang lên từng đợt, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Trên con đường làng, vài bác nông dân đã ra đồng từ sớm, vai mang cuốc, tay dắt trâu, bước đi chậm rãi nhưng đầy quen thuộc.

Khi mặt trời lên cao hơn, cánh đồng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Những bông lúa xanh non đung đưa theo gió, tạo thành từng đợt sóng xanh chạy dài. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây ven ruộng, hòa cùng tiếng gió và tiếng người nói chuyện tạo nên một bản nhạc thiên nhiên vui tươi, rộn ràng.

Em thích nhất là đứng từ xa nhìn cánh đồng vào lúc này. Cảm giác như mình đang đứng trước một bức tranh thiên nhiên rộng lớn và sống động. Màu xanh của lúa, màu vàng của nắng, màu trắng của mây hòa quyện lại với nhau tạo nên một khung cảnh vô cùng đẹp mắt và yên bình.

Trên bờ ruộng, những bông hoa dại nhỏ bé cũng khoe sắc. Hoa tím, hoa vàng, hoa trắng đan xen nhau làm cho bức tranh quê hương thêm phần sinh động. Những chú bướm nhỏ bay lượn trên cánh đồng, lúc đậu xuống bông hoa, lúc lại bay lên không trung, trông thật nhẹ nhàng và tự do.

Thỉnh thoảng, có những cơn gió thổi qua làm cả cánh đồng lúa nghiêng mình như đang cúi chào. Không khí buổi sáng lúc này rất trong lành, mát mẻ, khiến ai cũng cảm thấy dễ chịu và thư thái. Em thường cùng bà ra đồng vào buổi sáng, vừa đi vừa nghe bà kể chuyện xưa, cảm thấy rất vui và ấm áp.

Đến khi mặt trời lên cao, ánh nắng trở nên gay gắt hơn, nhưng cánh đồng vẫn giữ được vẻ đẹp riêng của nó. Những người nông dân bắt đầu làm việc chăm chỉ hơn, tiếng cười nói vang lên khắp nơi. Dù công việc vất vả, nhưng ai cũng vui vẻ vì tin rằng mùa màng sẽ bội thu.

Nhìn cánh đồng quê hương, em cảm thấy rất tự hào và yêu quý nơi mình sinh ra. Đó không chỉ là nơi cung cấp lương thực cho con người mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ em.

Em mong rằng cánh đồng quê hương sẽ mãi xanh tươi, trù phú và luôn giữ được vẻ đẹp bình dị, thân thương ấy. Dù sau này có đi đâu xa, em cũng sẽ luôn nhớ về buổi sáng trên cánh đồng quê hương – một cảnh đẹp tuyệt vời trong lòng em.

Đối với em, Nam không chỉ là một người bạn thân tuyệt vời mà còn là người luôn truyền cho em những năng lượng tích cực.

4 tháng 5

Bạn thân em là con hổ

4 tháng 5

Truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" là một nét đẹp văn hóa lâu đời và quý báu của nhân dân ta. Vì thế, hàng năm, mọi người thường tổ chức các lễ hội, thắp hương tri ân các anh hùng dân tộc đã có công dựng nước và giữ nước. Họ luôn coi trọng lòng biết ơn, qua đó giáo dục thế hệ trẻ tiếp nối, phát huy truyền thống cao đẹp đó. 

4 tháng 5

Cũng như bao truyền thống khác, tinh thần yêu nước là một nét đặc sắc trong văn hóa lâu đời của nước ta, nó được thể hiện từ xưa đến nay và đi sâu vào từng hành động, ý nghĩ của mỗi con người. Từ xa xưa, những tinh thần yêu nước được được bộc lộ rõ nhất ở các tấm gương anh hùng như hai bà Trưng, bà triệu, Trần Hưng Đạo,... Nhưng đó là ở thời chiến tranh. Cũng bây giờ – thời bình - thời kì hiện đại hóa với những máy móc, dụng cụ đang ngày càng hữu dụng, thiết thực. Xã hội ngày một tiến lên, mọi thứ đã thay đổi nhiều, chỉ riêng tấm lòng yêu nước của mỗi cá nhân vẫn không bị mờ phai. Trong cuộc sống những tư tưởng, việc làm giúp phát triển kinh tế nước nhà phần nào là tinh thần yêu nước.

4 tháng 5

- mầm non đang vươn cao

-đi học trường mầm non rất vui

4 tháng 5

Không, người thợ cạo râu không thể tự cạo cho mình.

Vì theo luật:

  • Nếu ông tự cạo → ông thuộc nhóm “người tự cạo”, vậy không được người thợ cạo cạo → mâu thuẫn với việc ông chính là thợ cạo.
  • Nếu ông không tự cạo → ông thuộc nhóm “không tự cạo”, vậy thợ cạo phải cạo cho ông → tức là ông phải tự cạo cho mình → lại mâu thuẫn.

Đây là một nghịch lý nổi tiếng trong logic học, gọi là Barber paradox.

  • Nếu người thợ cạo tự cạo râu cho mình: Theo luật, anh ta chỉ được cạo râu cho những người không tự cạo râu. Do đó, anh ta không được tự cạo râu.
  • Nếu người thợ cạo không tự cạo râu: Theo luật, anh ta phải cạo râu cho tất cả những người không tự cạo râu. Vì anh ta thuộc nhóm này, anh ta phải tự cạo râu.

Bố mẹ rất thương yêu chăm sóc gia đình.


Bố mẹ rất thương yêu chăm sóc gia đình.

là lề mề, chậm chạp đó

Chậm chạp