Phân biệt quyền con người và quyền công dân?
Liệt kê một số quyền dân sự cơ bản của công dân Việt Nam?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
4(x - 3) + 2 = 3(x + 5)
4x - 12 + 2 = 3x + 15
4x - 3x = 15 + 12 - 2
x = 25
Vậy x = 25
Thực dân Pháp chọn Đà Nẵng làm nơi tấn công đầu tiên khi xâm lược Việt Nam vì Đà Nẵng có vị trí quân sự quan trọng và là cảng nước sâu thuận lợi cho tàu chiến ra vào. Nơi đây lại gần kinh đô Huế nên Pháp muốn nhanh chóng uy hiếp triều đình nhà Nguyễn. Ngoài ra, Pháp cho rằng lực lượng phòng thủ ở Đà Nẵng yếu, dễ chiếm được để thực hiện kế hoạch “đánh nhanh thắng nhanh”.
Gây hậu quả nghiêm trọng được coi là hiệp ước bán nước đầu tiên của nước ta, làm mất một phần chủ quyền dân tộc của đất nước.
Có một điểm cần nói thẳng: các phong trào đấu tranh chống đế quốc ở Đông Nam Á rất sôi nổi và bền bỉ, nhưng không phải lúc nào cũng thành công ngay vì còn nhiều hạn chế lịch sử. Nhìn tổng thể, có thể nhận xét như sau:
Trước hết, các phong trào diễn ra rộng khắp, liên tục và quyết liệt ở nhiều nước như Việt Nam, Indonesia, Philippines, Myanmar… Điều này thể hiện tinh thần yêu nước mạnh mẽ, ý chí không cam chịu ách thống trị của nhân dân trong khu vực.
Thứ hai, lực lượng tham gia rất đa dạng: từ nông dân, nông dân, đến sĩ phu, trí thức, thậm chí cả tầng lớp tư sản dân tộc về sau. Các phong trào ban đầu thường mang màu sắc phong kiến hoặc tôn giáo, sau đó dần chuyển sang khuynh hướng dân chủ tư sản và tiến bộ hơn.
Tuy nhiên, các phong trào này nhìn chung đều thất bại trong giai đoạn đầu. Nguyên nhân chủ yếu là:
Thiếu đường lối đúng đắn và tổ chức lãnh đạo thống nhất.
Lực lượng còn phân tán, vũ khí thô sơ.
Kẻ thù (các nước đế quốc) mạnh hơn nhiều về kinh tế, quân sự.
Dù thất bại, các phong trào có ý nghĩa rất lớn:
Thể hiện tinh thần yêu nước, ý chí đấu tranh kiên cường của nhân dân Đông Nam Á.
Là cơ sở, tiền đề cho các phong trào đấu tranh sau này phát triển mạnh mẽ hơn, đặc biệt khi có sự lãnh đạo tiến bộ (như khuynh hướng vô sản).
Tóm lại, phong trào chống đế quốc ở Đông Nam Á thời kì này sôi nổi nhưng còn hạn chế, thất bại là chủ yếu, song đã đặt nền móng quan trọng cho thắng lợi về sau.
Cuộc đấu tranh chống thực dân của các nước Đông nam Á diễn ra mạnh mẽ, quyết liệt, sôi nổi và rộng khắp. Tuy nhiên không giành được thắng lợi trong giai đoạn này.
Triều đình nhà Nguyễn vội vàng kí Hiệp ước nhâm tuất chủ yếu do tình thế hết sức bất lợi:
Thua trận liên tiếp trước liên quân Pháp – Tây Ban Nha: quân triều đình yếu kém về vũ khí, chiến thuật, không chống đỡ nổi các cuộc tấn công hiện đại.
Mất nhiều vùng quan trọng ở Nam Kì: đặc biệt là Gia Định và các tỉnh lân cận, khiến thế phòng thủ bị phá vỡ.
Lực lượng suy yếu, tài chính cạn kiệt: chiến tranh kéo dài làm triều đình kiệt quệ, không đủ sức tiếp tục kháng chiến lâu dài.
Nội bộ triều đình chia rẽ: nhiều quan lại chủ trương “cầu hòa” để giữ ngai vàng và ổn định tình hình.
Lo sợ phong trào nổi dậy trong nước: vừa chống ngoại xâm, vừa phải đối phó các cuộc khởi nghĩa khiến triều đình lâm vào thế bị động.
Vì vậy, triều đình chọn kí hiệp ước để tạm thời giữ quyền lực và giảm áp lực chiến tranh, dù phải chấp nhận nhiều điều khoản bất lợi.
Triều đình muốn cầu hoà để bảo vệ quyền lợi của giai cấp và dòng họ. Không lo lắng vận mệnh của dân tộc.
Hiệp ước Hiệp ước Nhâm Tuất cho thấy thái độ đánh giặc của triều đình Huế mang tính nhu nhược, dao động và thiên về đầu hàng hơn là kiên quyết kháng chiến.
Triều đình thiếu quyết tâm chống Pháp đến cùng, dễ dàng chấp nhận thương lượng khi gặp khó khăn.
Có xu hướng cầu hòa để bảo vệ quyền lợi trước mắt của triều đình, thay vì đặt lợi ích dân tộc lên trên hết.
Việc kí hiệp ước nhượng đất, bồi thường và mở cửa cho Pháp cho thấy triều đình không tin vào khả năng kháng chiến lâu dài.
Đồng thời, thái độ này còn phản ánh sự bảo thủ, yếu kém trong đường lối lãnh đạo, không theo kịp tình hình mới.
Tóm lại, qua hiệp ước, có thể thấy triều đình Huế không kiên quyết chống giặc, mà nghiêng về thỏa hiệp, từng bước đi đến đầu hàng, trái ngược với tinh thần kháng chiến của nhân dân.
Thái độ không kiên quyết đánh giặc của triều đình Huế, bạc nhược yếu hèn, chỉ lo giữ bảo vê quyền lợi của dòng tộc mà không lo đến quyền lợi của dân tộc...
· Vị trí chiến lược (Cửa ngõ kinh thành): Đà Nẵng nằm gần kinh đô Huế, chỉ cách 100km. Nếu chiếm được Đà Nẵng, Pháp có thể dễ dàng vượt đèo Hải Vân để tấn công trực tiếp vào Huế, buộc triều đình nhà Nguyễn đầu hàng.
· Địa thế cảng sâu: Đà Nẵng là vịnh sâu, rộng, thuận tiện cho tàu chiến hạng nặng của liên quân Pháp - Tây Ban Nha neo đậu và hoạt động.
· Hy vọng vào hậu phương "Giáo dân": Pháp cho rằng Đà Nẵng có đông người theo Công giáo và có các giáo sĩ truyền đạo, nên sẽ được hỗ trợ khi tấn công.
· Lấy chiến tranh nuôi chiến tranh: Pháp muốn sử dụng Đà Nẵng làm căn cứ bàn đạp, sau đó đánh chiếm vùng đồng bằng Nam - Ngãi (Quảng Nam - Quảng Ngãi) để lấy lương thực và tài nguyên phục vụ chiến tranh.
Mình nghĩ là ko có vì có thì sao mà trúng mình sống đc
Nhắn nhầm nhé hihi