1/10 tấn = ... tạ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
*Tham khảo:
Tôi còn nhớ mãi năm học lớp ba, trong buổi lễ tổng kết trao phần thưởng học sinh hoạt động đội xuất sắc, tôi nhận được bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn đội viên. Đó là món quà có nhiều ý nghĩa đối với tôi. Bức ảnh đó không to lắm với chiều dài khoảng chừng bốn mươi cen ti mét, chiều rộng khoảng chừng ba mươi cen ti mét. Khung ảnh được làm bằng gỗ sơn màu vàng nhạt. Run run cầm bức ảnh trên tay, tôi cảm nhận được mùi thơm của gỗ mới và véc ni. Mặt khung ảnh là một tấm gương trong suốt, rất dày. Đằng sau khung ảnh là một miếng gỗ cắt vừa với chiếc khung. Bốn góc phía sau là bốn ốc vít để điều chỉnh cho tấm gương và miếng gỗ vừa khít lại với nhau. Quan trọng nhất là bức ảnh trong khung. Đó là bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn nhi đồng. Bác mặc bộ quần áo ka ki trắng giản dị, quen thuộc. Mái tóc của Người đã bạc trắng. Bác đang nhìn bạn nhỏ với ánh mắt đầy tự hào và yêu thương. Một nụ cười thân ái nở trên đôi môi của Người. Bạn nhi đồng trong ảnh mặc bộ đồng phục áo sơ mi trắng và váy. Hai bím tóc tết lại gọn gàng hai bên. Chiếc khăn quàng Bác đang đeo lên vai bạn khiến bức tranh trở nên ý nghĩa. Ở phía bên dưới của khung ảnh nổi bật dòng chữ màu đỏ: "đội thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh". Ngày nhận được món quà đó, tôi vô cùng xúc động. Tôi đã trang trọng treo nó ở góc học tập của mình. Bức hình nhỏ bé, giản dị nhưng nổi bật trên tường. Bên cạnh bức hình là những tờ giấy khen cùng những món quà kỉ niệm khác trong những năm tôi tham gia công tác đội. Mỗi lần nhìn tầm hình, tôi lại có cảm giác như Bác đang mỉm cười thân ái với tôi, tôi lại như được tiếp thêm động lực để học tập và phấn đấu. Bức hình tôi được tặng không có nhiều hình ảnh, không có cảnh thiên nhiên hay những hình ngộ nghĩnh mà bọ trẻ nhỏ như chúng tôi thích và thường hay sưu tầm. Nó chỉ là một bức hình bình dị. Bình dị nhưng đó lại là món quà đầy ý nghĩa, không chỉ với tôi mà với tất cả những ai từng trải qua tuổi thiếu niên nhi đồng.
Trong trường, em thích nhất chiếc ghế đá đặt dưới tán cây phượng ở sân trường. Ghế được làm bằng xi măng, sơn màu xanh nhạt, bề mặt hơi mát khi ngồi vào. Mỗi giờ ra chơi, em và các bạn thường ngồi trên ghế để trò chuyện, đọc sách hoặc ngắm nhìn sân trường. Xung quanh ghế là những hàng cây xanh tỏa bóng mát, khiến không gian dễ chịu hơn. Dù đã trải qua nhiều năm sử dụng, chiếc ghế vẫn vững chắc và gắn liền với biết bao kỷ niệm của học sinh chúng em. Em rất yêu quý chiếc ghế đá này vì nó mang lại cho em những phút giây thư giãn sau giờ học căng thẳng
Quê hương của em là một vùng đất yên bình, có nhiều cánh đồng lúa xanh tươi và những con sông uốn lượn quanh làng. Người dân ở đây hiền hòa, thân thiện và luôn giúp đỡ nhau trong cuộc sống hàng ngày. Em yêu quê hương vì nơi đây chứa đựng nhiều kỷ niệm đẹp và tình cảm gia đình thân thiết. Mỗi khi về quê, em cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc.
Quê hương em là một vùng đất thanh bình, nơi có những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tận chân trời. Mỗi buổi chiều, em thích nhất là được cùng đám bạn thả diều trên triền đê, hít hà mùi thơm của cỏ cây và khói bếp lan tỏa trong không gian. Con sông nhỏ hiền hòa uốn lượn quanh làng không chỉ là nơi tưới mát cho ruộng đồng mà còn gắn liền với bao kỷ niệm tuổi thơ êm đềm. Dù sau này có đi đâu xa, hình ảnh cây đa, bến nước và sự hiếu khách, nồng hậu của người dân quê mình vẫn luôn nằm sâu trong trái tim em. Đối với em, quê hương chính là bến đỗ bình yên nhất sau mỗi chặng đường dài
Đáp án: Đúng,cần xử lí nghiêm!
_>bạn bạn tên Nghiêm Minh kệ bạn của bạn,theo Nội quy nhà trường
Quả có là do noãn dc thụ tinh. Quả không hạt là do hợp tử bị phá hủy sớm hoặc dùng thuốc kích thích bầu nhụy phát triển thành hạt.
1/10 tấn = 1 tạ