a*5+a=360/6
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong cuộc sống của em, em thấy có một sự khác biệt rõ rệt giữa em và bạn bè. Em rất thích đọc sách, còn nhiều bạn lại thích chơi điện tử. Ban đầu em cảm thấy hơi buồn vì không có nhiều người cùng sở thích, nhưng sau đó em nhận ra sự khác biệt này làm cho mỗi người trở nên đặc biệt. Nhờ đọc sách, em học được nhiều điều mới và có thể chia sẻ với bạn bè, còn các bạn thì kể cho em nghe về những trò chơi thú vị. Em nghĩ rằng sự khác biệt không phải là điều xấu, mà là cơ hội để chúng ta hiểu nhau và bổ sung cho nhau.
lòng yêu nước
tình đoàn kết,nhân ái
đạo lý uống nước nhớ nguồn
cần cù, sáng tạo hiếu học
khiêm tốn và dản dị
- Lòng yêu nước, bất khuất, tự cường: Gắn bó với quê hương, kiên cường giữ nước.
- Tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái: "Lá lành đùm lá rách", tính cộng đồng cao.
- Lòng nhân ái, hòa hiếu: Vị tha, khoan dung, biết quý trọng tình người.
- Cần cù, sáng tạo, hiếu học: Chăm chỉ, thông minh, hiếu học để vươn lên. NEU +2
- Trung với nước, hiếu với dân: Đặt lợi ích quốc gia lên trên hết.
- Yêu thương con người: Sống nghĩa tình, vị tha.
- Cần, Kiệm, Liêm, Chính, Chí công vô tư: Chăm chỉ, tiết kiệm, trong sạch, thẳng thắn, công bằng.
- Tinh thần quốc tế trong sáng: Hữu nghị và đoàn kết với nhân dân thế giới. Trường Đại học Sao Đỏ +2
Truyện ngắn “Mẹ tôi” của Phong Thu kể lại một câu chuyện nhỏ nhưng thấm đẫm tình người, thông qua lời kể của người con về mẹ mình và người bạn tên Lâm. Lâm là một cậu bé ngoan, sống trong một gia đình nghèo, đông anh em và có mẹ đau yếu. Vì hoàn cảnh khó khăn, cậu phải chắt chiu từng món đồ nhỏ, tự vá áo, và khi đi học còn phải vay bạn ít tiền để mua sách. Chính từ việc người con cho bạn vay tiền và bị mẹ mắng đã mở ra tình huống truyện, để người mẹ – một người phụ nữ tưởng như nghiêm khắc – bộc lộ rõ phẩm chất nhân hậu, tinh tế và giàu yêu thương. Qua đó, tác giả thể hiện thông điệp về giá trị của tình thương, sự cảm thông và cách giáo dục bằng trái tim.
Nhân vật người mẹ trong truyện được khắc họa không quá nhiều, nhưng mỗi lời nói, hành động đều cho thấy bà là một người nghiêm khắc mà bao dung, tinh tế mà giản dị, là hình mẫu của một người mẹ truyền thống biết yêu thương con và cảm thông với người khác.
Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ nghiêm khắc trong cách dạy con. Khi nghe con trai cho bạn mượn tiền mà chưa được trả, bà đã mắng con gay gắt: “Ngày mai phải đi đòi về. Hay là tiêu bậy rồi?”. Câu nói ấy có phần nặng nề nhưng xuất phát từ nỗi lo con mình thiếu trung thực, không biết quý trọng đồng tiền. Bà thể hiện sự quan tâm và mong con trai biết sống có trách nhiệm với bản thân. Đó chính là tình yêu thương ẩn dưới vẻ ngoài nghiêm nghị, là bài học về cách sống cho con.
Thế nhưng, phía sau vẻ nghiêm khắc đó, người mẹ lại là người nhân hậu, tinh tế và rất giàu lòng cảm thông. Khi Lâm mang tiền đến trả, bà không chỉ nhận lại mà còn để ý đến chiếc áo rách được vá vụng về của cậu bé. Bà nhẹ nhàng hỏi: “Ai vá áo cho cháu đấy?” – một câu hỏi tưởng chừng như vô tình nhưng đầy thấu hiểu. Khi biết Lâm tự vá áo vì mẹ bận chăm các em nhỏ, bà lập tức bảo con mình đưa áo cho bạn mặc tạm, còn bà thì tự tay vá lại chiếc áo ấy. Không chỉ giúp đỡ về vật chất, hành động ấy còn thể hiện sự trân trọng nghị lực và lòng tự trọng của Lâm – một đứa trẻ nghèo mà ngoan.
Qua cách trò chuyện với Lâm, người mẹ còn thể hiện sự đồng cảm sâu sắc với hoàn cảnh khó khăn của bạn con. Bà không chỉ hỏi han nhẹ nhàng mà còn khen ngợi sự ngoan ngoãn, có trách nhiệm của Lâm, rồi lại quay sang nói với con trai: “Bạn con là một đứa con biết thương mẹ.” Bà khuyên con nên giữ tình bạn đó và rủ Lâm sang chơi, học bài. Cách bà dạy con không bằng những lời răn đe, mà bằng những việc làm gương mẫu, tế nhị và đầy tình người.
Nhân vật người mẹ trong truyện “Mẹ tôi” là hình ảnh tiêu biểu cho những người mẹ Việt Nam truyền thống: vừa nghiêm khắc trong việc dạy con, vừa bao dung trong cách sống và giàu tình thương với mọi người. Nghệ thuật xây dựng nhân vật rất tự nhiên, qua lời kể mộc mạc của người con, không tô vẽ, không cường điệu, nhưng từng chi tiết đều thấm đẫm cảm xúc, khiến người đọc cảm động. Ngôn ngữ truyện nhẹ nhàng, giản dị nhưng giàu tính gợi cảm, đặc biệt là cách sử dụng các chi tiết nhỏ như: miếng vá áo, ánh nhìn của người mẹ, câu nói ngắn gọn nhưng đầy ân tình – tất cả tạo nên một không khí ấm áp, chan chứa yêu thương.
Câu 2. Nghị luận xã hội về khoảng lặng trong cuộc sống hiện đại (4,0 điểm) Bài văn tham khảo (khoảng 600 chữ): Giữa nhịp sống hối hả của kỷ nguyên số, con người dường như đang bị cuốn vào một vòng xoáy không ngừng nghỉ của công việc, áp lực và những biến động không ngừng. Chính vì vậy, có ý kiến cho rằng: "Cuộc sống hiện đại càng nhiều biến động, con người càng cần những khoảng lặng để nhìn lại mình và kết nối với những giá trị bền vững." Đây là một nhận định sâu sắc và vô cùng cần thiết đối với mỗi cá nhân trong bối cảnh hiện nay. Trước hết, ta cần hiểu "khoảng lặng" không phải là sự lười biếng hay trốn tránh thực tại. Đó là những khoảnh khắc ta tạm dừng những ồn ào bên ngoài để quay về với nội tâm, để lắng nghe hơi thở và suy nghĩ của chính mình. "Biến động" là những thay đổi nhanh chóng, những rủi ro hay áp lực từ xã hội. Còn "giá trị bền vững" chính là tình cảm gia đình, sự thấu cảm, đạo đức và bản sắc cá nhân – những thứ không bị thay đổi bởi thời gian. Tại sao chúng ta cần khoảng lặng? Trong thế giới hiện đại đầy rẫy những lo âu, nếu cứ mải miết chạy theo những giá trị vật chất hay sự hào nhoáng ảo trên mạng xã hội, con người dễ rơi vào trạng thái mất phương hướng và kiệt sức. Khoảng lặng lúc này đóng vai trò như một "trạm sạc năng lượng". Khi ta dừng lại, ta có cơ hội để "nhìn lại mình", nhận ra những sai sót để sửa đổi, những thành công để phát huy và quan trọng hơn cả là hiểu được mình thực sự muốn gì. Một người biết dành thời gian cho khoảng lặng sẽ giữ được sự bình tĩnh và tỉnh táo trước những biến cố của cuộc đời. Hơn nữa, khoảng lặng giúp chúng ta kết nối lại với những giá trị bền vững. Đã bao lâu bạn không ngồi ăn một bữa cơm trọn vẹn với cha mẹ mà không nhìn vào điện thoại? Đã bao lâu bạn không đọc một cuốn sách hay đi dạo giữa thiên nhiên? Những giá trị bền vững ấy chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Khi ta biết trân trọng những giá trị cốt lõi, ta sẽ thấy cuộc đời ý nghĩa hơn, b bớt đi những tham sân si tầm thường. Những tỉ phú như Bill Gates hay những người thành đạt trên thế giới vẫn thường dành ra những "tuần suy nghĩ" (think week) hoàn toàn tách biệt với thế giới để tìm về sự sáng tạo và cân bằng. Tuy nhiên, cần phê phán những người lấy "khoảng lặng" làm cái cớ để lười biếng, tách biệt hoàn toàn với xã hội hoặc rơi vào lối sống ích kỷ, thờ ơ. Khoảng lặng đúng nghĩa phải là bước đệm để ta sống tốt hơn, cống hiến nhiều hơn cho cộng đồng. Tóm lại, biết tạo ra những khoảng lặng giữa cuộc sống biến động là một nghệ thuật sống. Mỗi chúng ta hãy học cách dành ra ít phút mỗi ngày để thiền định, viết nhật ký hoặc đơn giản là ngồi yên lặng bên một tách trà. Hãy để tâm hồn mình được thanh lọc, để ta có đủ bản lĩnh và yêu thương mà bước tiếp trên hành trình dài của cuộc đời.
Câu 1: Dấu hiệu xác định thể thơ
Văn bản được viết theo thể thơ tự do.
Dấu hiệu: Số chữ trong các dòng thơ không bằng nhau (có câu ngắn, câu dài), các khổ thơ có số dòng không cố định, nhịp điệu linh hoạt theo cảm xúc của tác giả.
Câu 2: Hình ảnh làm nổi bật hình tượng “đất nước”
Trong đoạn thơ thứ hai, hình tượng đất nước được khắc họa qua các hình ảnh:
- Chiến binh gồng mình chèo thuyền: Biểu tượng cho sức mạnh chinh phục biển cả và ý chí quật cường của cha ông.
- Đêm dài trận mạc: Gợi nhắc lịch sử chống ngoại xâm gian khổ, bền bỉ.
- Vạn mũi tên đồng / muôn vàn tia chớp: Hình ảnh ẩn dụ cho sức mạnh quân sự, sự nhạy bén và tinh thần chiến đấu mạnh mẽ.
- Không chịu khuất phục: Khẳng định phẩm chất hiên ngang, bất khuất của dân tộc.
Câu 3: Hiệu quả của phép điệp cụm từ “đất nước tôi”
Việc lặp lại cụm từ "đất nước tôi" ở mỗi khổ thơ mang lại những hiệu quả nghệ thuật sâu sắc:
- Về cấu trúc: Tạo nhịp điệu liên hoàn, kết nối các mạch cảm xúc từ quá khứ đến hiện tại, làm cho bài thơ như một bản nhạc trầm hùng.
- Về nội dung: Nhấn mạnh niềm tự hào, sự gắn bó máu thịt và ý thức chủ quyền thiêng liêng của tác giả đối với Tổ quốc.
- Về biểu cảm: Khẳng định tình yêu tha thiết, sự trân trọng đối với những giá trị văn hóa, lịch sử trường tồn của dân tộc qua hình ảnh chiếc trống đồng.
Câu 4: Các phương diện của hình tượng “đất nước” qua yếu tố văn hóa – lịch sử
Việc đưa các yếu tố văn hóa (trống đồng, chim Lạc, vũ nữ, áo lông chim) và lịch sử (trận mạc, thành Cổ Loa, Mỵ Châu, ngàn năm nô lệ) giúp khắc họa đất nước ở nhiều khía cạnh:
- Bề dày lịch sử: Một đất nước trải qua nhiều thăng trầm, từ những ngày đầu dựng nước, giữ nước đến những giai đoạn đau thương (nô lệ, mất mát).
- Chiều sâu văn hóa: Một đất nước có nền văn minh lúa nước lâu đời, có đời sống tinh thần phong phú, tài hoa và đầy khát vọng thanh bình.
- Sức sống mãnh liệt: Một đất nước luôn hồi sinh, "thức dậy" và "quật khởi" dù bị vùi lấp bởi thời gian hay sự xâm lược.
Câu 5: Điểm tương đồng về ý nghĩa giữa hai ngữ liệu
Cả hai đoạn thơ đều gặp nhau ở những điểm sau:
- Sự hồi sinh từ lòng đất: Trống đồng (biểu tượng của tinh hoa dân tộc) dù có lúc bị "lấp vùi", "lãng quên" dưới lớp đất sâu nhưng không bao giờ mất đi.
- Sức sống trường tồn: Khẳng định giá trị văn hóa và tinh thần dân tộc luôn bền bỉ, mạnh mẽ. Khi gặp điều kiện thuận lợi, nó sẽ "thức dậy", tỏa sáng như "mặt trời đang lên".
- Niềm tin vào tương lai: Cả hai đều thể hiện cái nhìn lạc quan, tin tưởng vào sự trỗi dậy và phát triển huy hoàng của đất nước dựa trên nền tảng cội nguồn vững chắc.

a x 5 + a = 360/6
a x (5 + 1) = 60
a x 6 = 60
a = 60 : 6
a = 10