Thành phần phụ của câu là gì?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
văn tả bbuổi chiều nha bạn:Buổi chiều buông xuống nhẹ nhàng như một tấm khăn mỏng phủ lên khắp không gian. Ánh nắng không còn chói chang mà trở nên dịu dàng, vàng óng, len lỏi qua từng tán lá. Trên con đường nhỏ, những chiếc lá khẽ lay động trong làn gió mát, tạo nên âm thanh xào xạc rất đỗi yên bình.
Xa xa, bầu trời chuyển dần sang màu cam pha tím, từng đám mây trôi chậm như đang nghỉ ngơi sau một ngày dài. Tiếng chim gọi nhau về tổ vang lên ríu rít, hòa cùng tiếng cười nói của mọi người tan làm trở về nhà. Không khí trở nên mát mẻ, dễ chịu hơn, mang lại cảm giác thư thái, bình yên.
Buổi chiều khép lại một ngày dài, để lại trong lòng người những cảm xúc nhẹ nhàng và ấm áp. Đó là khoảng thời gian khiến ta muốn dừng lại một chút, ngắm nhìn cuộc sống và tận hưởng những điều giản dị quanh mình. (đoạn kết cậu viết nha)☕
Tả cảnh Bình Minh (Ngắn gọn - Súc tích)
"Bình minh trên quê hương em đẹp như một bức tranh vừa mới vẽ. Khi ông mặt trời còn lấp ló sau lũy tre xanh, những tia nắng đầu tiên đã khẽ chạm vào vạn vật. Những giọt sương mai còn đọng lại trên kẽ lá lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ xíu. Cả làng quê bừng tỉnh trong tiếng gà gáy rộn rã và làn gió mát lành, mang theo mùi thơm của lúa mới. Khoảnh khắc ấy khiến lòng người cảm thấy thật bình yên và tràn đầy năng lượng cho một ngày mới."
Tả cảnh Hoàng Hôn (Dành cho ai thích sự lãng mạn)
"Nếu bình minh mang lại sự tươi mới thì hoàng hôn lại khoác lên làng quê một chiếc áo đỏ tía rực rỡ. Mặt trời lúc này như một quả cầu lửa khổng lồ từ từ lặn xuống sau những dãy núi xa xăm. Những đám mây ngũ sắc trôi lững lờ trên bầu trời tím biếc. Phía xa xa, từng đàn chim mỏi cánh bay về tổ, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng nhưng đầy ấm áp. Hoàng hôn buông xuống, khép lại một ngày lao động vất vả trong sự bình yên của mỗi nếp nhà."
mik chụp ảnh nhé tại mik nghĩ sau đó đọc để máy tính tự chép á mik lười đánh máy lắm đánh mấy câu ngắn th
Sự việc khiến tôi nhớ nhất là lần đầu tiên tôi tự đi học xa nhà, khi bước lên xe tôi vừa háo hức vừa lo lắng vì phải rời xa gia đình, trên đường đi tôi cứ nghĩ đến hình ảnh bố mẹ đứng nhìn theo mà lòng thấy nghẹn lại, đến khi xe lăn bánh tôi mới nhận ra mình đã lớn hơn và phải tự lập, cảm giác nhớ nhà xen lẫn quyết tâm khiến tôi vừa buồn vừa mạnh mẽ hơn, và chính khoảnh khắc ấy đã giúp tôi hiểu giá trị của gia đình cũng như trách nhiệm của bản thân trong cuộc sống
Thành phần phụ của câu là những phần không bắt buộc phải có trong câu, nhưng giúp bổ sung ý nghĩa cho câu rõ ràng và sinh động hơn.
Trạng ngữ