x^3=3x
Làm hộ mình ạ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong cuộc đời mỗi con người, mẹ luôn là người hiện diện âm thầm nhưng mạnh mẽ nhất. Mẹ không chỉ là người sinh ra ta mà còn là bến bờ bình yên, là ánh sáng dẫn lối cho từng bước chân nhỏ bé của ta trên thế gian. Nhìn mẹ mỗi ngày, em thấy bao yêu thương, bao nhọc nhằn và cả những hy sinh thầm lặng mà mẹ không bao giờ than trách. Mẹ như dòng sông lặng lẽ chảy, mang theo tình yêu thương, sự kiên nhẫn và cả những giọt mồ hôi thầm lặng để nuôi nấng, che chở cho gia đình. Chính bàn tay, ánh mắt, giọng nói của mẹ đã dạy em biết yêu thương, biết trân trọng và biết sống tử tế.
Mẹ tôi làm kế toán cho một công ty nhỏ. Công việc đòi hỏi sự cẩn thận, tỉ mỉ và kiên nhẫn, và tôi luôn ngưỡng mộ cách mẹ hoàn thành công việc mỗi ngày. Mẹ tôi không cao lắm, dáng người nhỏ nhắn và nhanh nhẹn. Mái tóc mẹ dài, thường được buộc gọn sau gáy, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nhìn thấy vài sợi bạc lấp lánh dưới ánh nắng – những sợi bạc như chứng nhân của những tháng ngày mẹ vất vả lo toan cho gia đình. Gương mặt mẹ tròn và hiền, đôi mắt đen long lanh nhưng thỉnh thoảng đọng lại nét mệt mỏi sau một ngày dài. Thế nhưng, mỗi khi mẹ cười, đôi mắt ấy lại sáng lên, xua tan mọi nếp nhăn nơi khóe mắt, khiến tôi cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Không chỉ ngoại hình, phẩm chất của mẹ mới là điều khiến mẹ trở nên đặc biệt trong trái tim tôi.Phẩm chất của mẹ khiến tôi kính trọng hơn cả. Mẹ là người kiên nhẫn, tỉ mỉ, sống giản dị và luôn nhường nhịn người khác. Công việc kế toán tuy nhiều con số, nhiều áp lực, nhưng mẹ chưa bao giờ than mệt, vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt dịu dàng với mọi người xung quanh. Mẹ là người bao dung, thấu hiểu và luôn sống vì người khác, không chỉ trong gia đình mà cả trong công việc và cuộc sống.
Mẹ còn là người sống rất tình cảm và giàu lòng nhân ái. Mẹ đối xử với mọi người bằng sự chân thành, luôn giúp đỡ người khác khi có thể. Trong gia đình, mẹ là sợi dây gắn kết yêu thương, là người luôn nhường nhịn, luôn dãi bày những điều nhẹ nhàng để giữ hòa khí êm ấm. Có lẽ chính vì vậy mà trong mắt tôi, mẹ là người phụ nữ đẹp nhất – không phải bởi vẻ ngoài, mà bởi tâm hồn trong sáng, đức hi sinh và sự bao dung vô điều kiện.
Vai trò của mẹ trong cuộc đời tôi vô cùng lớn lao. Mẹ không chỉ là người sinh ra và nuôi dưỡng tôi, mà còn là nguồn động lực để tôi cố gắng mỗi ngày. Mỗi khi mệt mỏi hay thất vọng, tôi chỉ cần nhìn thấy mẹ là lại cảm thấy nhẹ nhõm. Mẹ như một điểm tựa vững chắc giúp tôi vượt qua mọi nỗi buồn. Những lời mẹ dặn lúc tôi khó khăn luôn là ánh sáng dẫn đường, giúp tôi trưởng thành và tự tin hơn trong cuộc sống
Điều khiến tôi cảm phục nhất ở mẹ chính là tình yêu thương dành cho tôi. Chỉ cần tôi ho một tiếng, mẹ đã lo lắng hỏi han. Chỉ cần tôi buồn, mẹ đã nhận ra ngay trong ánh mắt. Mẹ luôn đứng phía sau, âm thầm lắng nghe, âm thầm động viên và nâng đỡ tôi. Mỗi khi tôi vấp ngã, mẹ không trách móc mà nhẹ nhàng khuyên bảo, giúp tôi hiểu ra bài học bằng tình yêu ấm áp. Chính sự kiên nhẫn và bao dung ấy của mẹ đã dạy tôi biết sống tử tế và biết yêu thương người khác.
Nhìn mẹ mỗi ngày, tôi vừa thương, vừa kính trọng, vừa biết ơn. Tôi ước mình có thể trưởng thành thật nhanh, thật vững vàng để có thể đỡ đần cho mẹ phần nào vất vả. Tình yêu dành cho mẹ lớn lên theo từng ngày, từng khoảnh khắc, từng nụ cười và cả từng sợi tóc bạc trên mái đầu mẹ.
Đối với tôi, mẹ là người đẹp nhất, không chỉ ở ngoại hình mộc mạc mà còn ở tâm hồn cao đẹp. Và dù thời gian có trôi nhanh đến đâu, hình ảnh mẹ vẫn luôn lấp lánh trong trái tim tôi như một ánh sáng dịu dàng, bền bỉ và không bao giờ phai nhạt
ko chép mạng ạ, bài này tớ có file sẵn rồi
Chúc bạn học tốt!
ĐÓN GIAO THỪA – KHOẢNH KHẮC THIÊNG LIÊNG CỦA THỜI GIAN Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những khoảnh khắc trôi qua rất nhanh, nhẹ như một cái chớp mắt, nhưng lại để lại trong lòng con người những rung động sâu sắc, khó phai mờ. Đối với tôi, khoảnh khắc thiêng liêng và xúc động nhất trong năm không phải là buổi sáng đầu xuân rực rỡ nắng vàng, cũng không hẳn là những ngày Tết rộn ràng tiếng cười, mà chính là giây phút đón giao thừa – khi năm cũ khép lại và năm mới bắt đầu. Đó là lúc thời gian như ngừng trôi, lòng người chùng xuống, lắng lại để cảm nhận trọn vẹn sự giao hòa của đất trời, của quá khứ – hiện tại – tương lai. Giao thừa đến rất khẽ. Không ồn ào, không vội vã, nhưng lại mang theo một cảm giác rất riêng – vừa háo hức, vừa bâng khuâng. Khi những ngày cuối cùng của năm cũ trôi qua, tôi cảm nhận rõ sự thay đổi trong không khí. Trời như se lạnh hơn, gió mang theo mùi hương quen thuộc của mùa xuân – mùi của hoa, của bánh chưng, của nhang trầm, của sum vầy. Đường phố khoác lên mình chiếc áo mới với đèn hoa rực rỡ, nhưng đâu đó vẫn phảng phất nét trầm lắng, như đang chuẩn bị cho một cuộc chuyển giao thiêng liêng. Những giờ phút cuối cùng của năm cũ luôn khiến lòng tôi xao xuyến. Tôi nhớ cảm giác cả gia đình quây quần bên nhau, cùng dọn dẹp nhà cửa, lau bàn thờ tổ tiên, bày biện mâm ngũ quả. Mỗi vật đặt lên bàn thờ đều chứa đựng một niềm mong ước: cầu cho bình an, hạnh phúc, đủ đầy. Trong làn khói hương mờ ảo, tôi bỗng thấy lòng mình lắng xuống, nghĩ về những điều đã qua trong suốt một năm dài. Có niềm vui, có nỗi buồn, có thành công khiến ta tự hào, cũng có những thất bại khiến ta day dứt. Giao thừa như một điểm dừng chân để con người nhìn lại chính mình. Khi kim đồng hồ chậm rãi tiến gần đến con số mười hai, không khí trong nhà bỗng trở nên trang nghiêm lạ thường. Tiếng ti-vi phát ra những giai điệu quen thuộc của chương trình chào năm mới, tiếng người dẫn chương trình vang lên đầy xúc cảm. Tôi nhìn lên đồng hồ, cảm nhận từng giây trôi qua, tim đập nhanh hơn một chút. Khoảnh khắc ấy, dường như mọi lo toan, bộn bề của cuộc sống đều tạm gác lại. Chỉ còn lại sự chờ đợi, hồi hộp và niềm tin vào những điều tốt đẹp phía trước. Rồi thời khắc giao thừa cũng đến. Khi tiếng chuông vang lên, hòa cùng tiếng pháo hoa rực rỡ trên bầu trời, tôi cảm thấy tim mình như rung lên theo từng nhịp. Ánh sáng muôn màu xé toạc màn đêm, nở rộ như những bông hoa khổng lồ giữa không trung. Mỗi tiếng nổ vang lên không chỉ báo hiệu một năm mới đã sang, mà còn như xóa tan đi những buồn phiền, lo lắng của năm cũ. Tôi ngước nhìn bầu trời, thấy lòng mình tràn đầy cảm xúc – vừa hân hoan, vừa xúc động, vừa có chút tiếc nuối cho những điều đã qua. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thường lặng lẽ chắp tay cầu nguyện. Không phải những điều quá lớn lao, chỉ mong gia đình luôn khỏe mạnh, mong bản thân đủ nghị lực để vượt qua thử thách, đủ kiên trì để theo đuổi ước mơ. Tôi hiểu rằng năm mới không tự nhiên mang đến điều kỳ diệu, nhưng giao thừa cho con người một niềm tin – rằng ta có thể bắt đầu lại, có thể sửa sai, có thể sống tốt hơn ngày hôm qua. Điều khiến tôi xúc động nhất trong đêm giao thừa chính là sự sum vầy. Giữa thế giới rộng lớn và bận rộn, không phải ai cũng có may mắn được ở bên gia đình trong khoảnh khắc thiêng liêng này. Vì thế, mỗi lần được ngồi bên cha mẹ, nghe lời chúc năm mới giản dị mà ấm áp, tôi lại thấy lòng mình dâng lên một niềm biết ơn sâu sắc. Những cái ôm, những nụ cười, những lời chúc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại chứa đựng tình yêu thương không gì thay thế được. Sau thời khắc giao thừa, khi mọi người trao nhau những lời chúc đầu năm, tôi cảm nhận rõ sự khởi đầu của một hành trình mới. Ngoài kia, đất trời như vừa được gột rửa, khoác lên mình sắc xuân tươi mới. Trong lòng tôi cũng vậy – nhẹ nhõm hơn, hy vọng hơn. Dù biết rằng cuộc sống phía trước vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng đêm giao thừa đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để bước tiếp. Đối với tôi, đón giao thừa không chỉ là một nghi lễ truyền thống, mà còn là một khoảng lặng quý giá của tâm hồn. Đó là lúc con người được sống chậm lại, được đối thoại với chính mình, được trân trọng những giá trị giản dị nhưng bền vững: gia đình, tình thân, niềm tin và hy vọng. Trong xã hội hiện đại, khi nhịp sống ngày càng gấp gáp, khoảnh khắc giao thừa càng trở nên đáng quý, nhắc nhở ta đừng quên những điều cốt lõi làm nên ý nghĩa của cuộc sống. Mỗi năm, giao thừa chỉ đến một lần, nhưng dư âm của nó có thể theo ta suốt cả năm dài. Những cảm xúc trong đêm giao thừa – sự xúc động, niềm tin, hy vọng – chính là hành trang tinh thần để ta bước vào năm mới với tâm thế vững vàng hơn. Dù sau này lớn lên, có thể tôi sẽ đón giao thừa ở những nơi khác nhau, trong những hoàn cảnh khác nhau, nhưng tôi tin rằng cảm xúc thiêng liêng ấy vẫn sẽ vẹn nguyên trong trái tim mình. Giao thừa khép lại năm cũ và mở ra năm mới, nhưng hơn hết, nó mở ra trong tôi một niềm tin sâu sắc vào cuộc sống. Tin rằng mỗi ngày mới đều có thể trở thành một khởi đầu, nếu ta biết trân trọng hiện tại và nỗ lực không ngừng. Và vì thế, mỗi lần đón giao thừa, tôi lại thầm nhủ với chính mình: hãy sống tốt hơn, yêu thương nhiều hơn và không ngừng hy vọng – như chính khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng ấy.
Có những khoảnh khắc trôi qua rất nhanh, nhưng lại ở lại rất lâu trong tim người. Với tôi, đó chính là giây phút giao thừa khoảnh khắc năm cũ khép lại, năm mới bắt đầu, và lòng người bỗng nhiên mềm lại trước hai chữ “gia đình”.
Chiều cuối năm, bầu trời dường như trầm hơn một chút. Gió se se lạnh, mang theo mùi hương quen thuộc của Tết. Phố xá rộn ràng người qua lại, ai cũng vội vã, nhưng trong ánh mắt đều ánh lên niềm mong chờ được trở về. Trở về nhà. Trở về bên những người thân yêu sau một năm dài mệt mỏi.
Trong căn bếp nhỏ, hơi ấm lan tỏa từ nồi bánh chưng đang sôi lặng lẽ. Tiếng nước sôi lục bục, tiếng trò chuyện rì rầm của người thân, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc rất khẽ nhưng rất ấm. Giữa những tất bật cuối năm, tôi chợt nhận ra: hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ở đúng nơi mình thuộc về.
Rồi giao thừa đến. Khi nén hương trầm được thắp lên, không gian bỗng trở nên trang nghiêm và tĩnh lặng lạ thường. Đó là lúc tôi cảm nhận rõ nhất sự hiện diện của ông bà, tổ tiên những người đã đi xa nhưng chưa bao giờ rời khỏi ký ức. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cúi đầu, lòng đầy biết ơn. Biết ơn một năm đã qua với đủ vui buồn, biết ơn vì gia đình vẫn còn đủ đầy bên nhau.
Tiếng pháo hoa vang lên, xé tan màn đêm yên tĩnh. Ánh sáng rực rỡ ấy bừng lên trên bầu trời, rồi lặng lẽ rơi xuống, giống như những hy vọng mới đang được thắp sáng trong tim mỗi người. Tôi không ước điều gì quá lớn. Chỉ mong gia đình bình an, cha mẹ mạnh khỏe, và bản thân đủ kiên cường để bước tiếp những ngày phía trước.
Giao thừa không mang đến phép màu, nhưng lại cho con người ta một cơ hội để bắt đầu lại. Bỏ qua những muộn phiền cũ, giữ lại những yêu thương đã có. Chỉ cần được ngồi cạnh gia đình, nghe một lời chúc đầu năm, thấy nụ cười quen thuộc trên gương mặt thân thương thế là trái tim đã đủ ấm để bước sang năm mới.
Với tôi, giao thừa không chỉ là một thời khắc của đất trời, mà còn là điểm tựa của cảm xúc. Đó là khoảnh khắc nhắc tôi nhớ về cội nguồn, về gia đình, về những yêu thương bình dị nhưng bền bỉ theo năm tháng. Dù năm tháng có trôi qua, dù cuộc sống có đổi thay và mỗi người rồi sẽ lớn lên theo cách riêng của mình, thì trong sâu thẳm trái tim tôi, đêm giao thừa sum vầy bên gia đình vẫn luôn là ký ức ấm áp, nguyên vẹn và không bao giờ phai nhạt.
Truyện ngắn Củ khoai nướng của Tạ Duy Anh là một tác phẩm giàu tính nhân văn, qua đó phản ánh những phẩm chất tốt đẹp trong tâm hồn con người, đặc biệt là ở lứa tuổi thiếu niên. Trong đó, nhân vật Mạnh được xây dựng một cách tinh tế, vừa hồn nhiên vừa sâu sắc, thể hiện sự phát triển nội tâm qua những tình huống tưởng chừng giản đơn.
Ngay từ đầu, Mạnh hiện lên là một cậu bé ngây thơ, hồn nhiên, tràn đầy niềm vui trước một củ khoai nướng tìm được. Cảm xúc hào hứng, thích thú khi Mạnh chuẩn bị thưởng thức khoai cho thấy sự chân thật, tự nhiên và gần gũi với tuổi thơ. Qua chi tiết này, tác giả không chỉ khắc họa sự hồn nhiên của trẻ con mà còn làm nổi bật giá trị vật chất – dù nhỏ bé nhưng đối với trẻ, lại mang ý nghĩa lớn lao.
Tuy nhiên, nhân vật Mạnh không chỉ dừng lại ở sự hồn nhiên. Khi gặp hai ông cháu ăn xin, tâm trạng cậu bé bỗng giằng xé giữa lợi ích bản thân và lòng trắc ẩn với người khác. Đây là bước ngoặt quan trọng trong truyện, bởi nó thể hiện sự phát triển nội tâm và nhân cách của Mạnh. Cậu nhận thức được nỗi khổ của người khác, biết đồng cảm và cuối cùng quyết định chia sẻ củ khoai nướng. Hành động này tuy nhỏ nhưng lại chứa đựng sự cao thượng và lòng nhân hậu, phản ánh phẩm chất đạo đức được nuôi dưỡng từ gia đình và xã hội.
Đặc điểm nổi bật ở Mạnh là sự tinh tế trong cảm xúc và khả năng thấu hiểu người khác. Tác giả Tạ Duy Anh đã xây dựng nhân vật không chỉ để kể một câu chuyện về niềm vui tuổi thơ mà còn để nhấn mạnh giá trị của lòng trắc ẩn và sự sẻ chia. Mạnh là hình ảnh thu nhỏ về sức mạnh của tình thương, cho thấy sự đồng cảm có thể vượt qua tính ích kỷ tự nhiên của con người, từ đó giáo dục độc giả về nhân cách và đạo đức.
Qua nhân vật Mạnh, truyện Củ khoai nướng gửi gắm thông điệp sâu sắc: những hành động tưởng nhỏ bé như chia sẻ một củ khoai nướng lại có sức mạnh làm ấm lòng người khác, đồng thời rèn luyện nhân cách con người. Mạnh chính là biểu tượng của tuổi thơ hồn nhiên, nhưng đồng thời cũng là tấm gương về lòng nhân ái, sự sẻ chia – những giá trị vượt thời gian và không gian.
Như vậy, Mạnh là một nhân vật giàu cảm xúc, hồn nhiên nhưng sâu sắc, vừa gần gũi vừa giàu nhân văn. Hình ảnh cậu bé không chỉ làm sống động câu chuyện mà còn để lại dấu ấn trong lòng người đọc về sức mạnh của tình thương và lòng nhân hậu.
đầu tiên là giữ gìn tín ngưỡng bản địa rồi là tiếp thu và phát triển các tôn giáo lớn công trình kiến trúc đặc sắc đáp án đây bạn nhé
giúp nền y học trở nên vô hiệu hóa với những người theo tín ngưỡng tôn giáo
Từ nửa sau thế kỉ X đến nửa đầu thế kỉ XVI, văn hóa Đông Nam Á phát triển rực rỡ, mang đậm bản sắc dân tộc và tinh thần giao lưu. Nhiều thành tựu về kiến trúc, tôn giáo, chữ viết, phong tục vẫn còn ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống hiện nay.
Trong các đô thị châu Âu thời trung đại, thương nhân là tầng lớp dân cư quan trọng. Họ chuyên buôn bán hàng hóa, tổ chức các khu chợ và hội chợ, lập các tuyến đường giao thương giữa các vùng. Nhờ hoạt động của thương nhân, sản phẩm nông nghiệp và thủ công mỹ nghệ được trao đổi rộng rãi, thúc đẩy kinh tế đô thị phát triển. Tầng lớp thương nhân còn lập ra các phường hội để bảo vệ quyền lợi và quy định về giá cả, chất lượng hàng hóa. Với sự giàu có và kinh nghiệm của mình, họ dần có ảnh hưởng lớn trong đời sống xã hội, góp phần phá vỡ sự khép kín của chế độ phong kiến và mở đường cho kinh tế thị trường.
- Hoạt động buôn bán của thương nhân:
+ đưa đến không khí tự do cho các đô thị, góp phần phá vỡ tính chất khép kín của các lãnh địa, tạo ra sự kết nói giữa các vùng, thúc đẩy kinh tế hàng hóa phát triển, đặt cơ sở cho việc thống nhất thị trường trong nước. + Thúc đẩy sự phát triển văn hóa, khoa học, kĩ thuật tại các đô thị trung đại. + Là người lãnh đạo hoặc bảo trợ cho những phong trào đấu tranh chống chế độ phong kiến ở Tây Ây thời hậu kì trung đại như Văn hóa Phục hưng, Cải cách tôn giáo,... => Giới thương nhân là động lực phát triển của đô thị Châu Âu trung đại
THAM KHẢO
Khi phân tích tác dụng của các biện pháp tu từ, em có thể làm theo các bước:
1. Nhận diện biện pháp: chỉ rõ từ, ngữ cụng hoặc câu có dấu hiệu nhân hoá, so sánh, điệp ngữ, liệt kê, từ láy trong văn bản.
2. Giải thích về ý nghĩa: nói rõ chủ thể được so sánh với ai/cái gì, hoạt động nhân hoá gời lên hình dung như thế nào, tần số điệp lại, các yếu tố liệt kê, âm vần từ láy gợi tả.
3. Nêu tác dụng của mỗi biện pháp:
- Nhân hoá giúp sự vật, sự việc vô tri trở nên gần gũi, sinh động như con người, gời cảm xúc và tâm trạng.
- So sánh giúp nhấn mạnh đặc điểm của sự vật qua việc đối chiếu hai sự vật, làm câu văn hình ảnh, gợi liên tưởng.
- Điệp ngữ (lặp lại từ/ngữ câu) nhấn mạnh thanh muốn nói, tạo nhịp điệu và gây ấn tượng mạnh.
- Liệt kê giúp trình bày sự việc, hình ảnh một cách đầy đủ, toàn diện, làm nỗi dung chữ thể rõ ràng hơn.
- Từ láy tạo âm thanh, nhạc điệu trong câu, gợi hình ảnh, màu sắc và cảm xúc tinh tế.
4. Kết luận: chỉ ra tác dụng chung của các biện pháp tu từ trong việc làm phong phú ngôn ngữ và làm cho văn bản sinh động, gợi cảm hơn. Hy vọng các bước trên sẽ giúp em phân tích tác dụng biện pháp tu từ chính xác hơn.
2|\(x-1\)| = |\(x+2\)|
\(\left[\begin{array}{l}2\left(x-1\right)=x+2\\ 2\left(x-1\right)=-x-2\end{array}\right.\)
\(\left[\begin{array}{l}2x-2=x+2\\ 2x-2=-x-2\end{array}\right.\)
\(\left[\begin{array}{l}2x-x=2+2\\ 2x+x=-2+2\end{array}\right.\)
\(\left[\begin{array}{l}x=4\\ 3x=0\end{array}\right.\) \(\left[\begin{array}{l}x=4\\ x=0\end{array}\right.\)
Vậy \(x\in\) {0; 4}
\(x^3\) = 3\(x\)
\(x^3\) - 3\(x\) = 0
\(x\left(x-3\right)\) = 0
\(\left[\begin{array}{l}x=0\\ x-3=0\end{array}\right.\)
\(\left[\begin{array}{l}x=0\\ x=3\end{array}\right.\)
Vậy \(x\) \(\in\) {0; 3}
Ta có: \(x^3=3x\)
=>\(x^3-3x=0\)
=>\(x\left(x^2-3\right)=0\)
=>\(\left[\begin{array}{l}x=0\\ x^2-3=0\end{array}\right.\Rightarrow\left[\begin{array}{l}x=0\\ x^2=3\end{array}\right.\Rightarrow\left[\begin{array}{l}x=0\\ x=\sqrt3\\ x=-\sqrt3\end{array}\right.\)