hay
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em. Olm rất vui khi các em học tập trên Olm hiệu quả và vui vẻ. Điều đó chứng tỏ việc học tập trực tuyến không bao giờ là áp lực, ngược lại nó đem lại cơ hội học hỏi với giáo viên giỏi ở mọi miền của tổ quốc. Mở rộng kiến thức, trao đổi học liệu, chia sẻ kinh nghiệm giao lưu, tương tác với cộng đồng học sinh, sinh viên ưu tú toàn quốc. Cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm. Chúc em học tập hiệu quả và có những giây phút giao lưu thú vị cùng Olm.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Trong cuộc sống học đường, có những kỷ niệm vui khiến ta nhớ mãi, nhưng cũng có những trải nghiệm buồn để lại trong lòng một khoảng lặng. Đối với em, lần cãi nhau với người bạn thân nhất – Minh – là một kỷ niệm mà đến giờ nghĩ lại em vẫn thấy day dứt.
Hôm đó là một buổi sáng đẹp trời, cả lớp đang làm việc nhóm cho bài thuyết trình môn Ngữ văn. Em và Minh vốn làm chung với nhau vì cả hai rất thân, điều gì cũng chia sẻ, thậm chí còn hay đùa rằng “đứa này hiểu đứa kia hơn cả người nhà”. Thế nhưng hôm ấy, vì một chuyện nhỏ thôi mà tình bạn của chúng em lại bị rạn nứt.
Khi đang phân chia nhiệm vụ, em đề nghị để em làm phần trình chiếu và Minh chuẩn bị nội dung. Nhưng Minh nói rằng bạn đã mất nhiều thời gian chuẩn bị nên muốn là người thuyết trình. Em lại nghĩ rằng bạn đang cố gắng “ôm” phần nổi bật về mình. Hai đứa bắt đầu nói qua nói lại. Từ một ý kiến rất nhỏ, buổi thảo luận ngày càng căng thẳng. Minh nói giọng bực bội, còn em thì cũng không chịu nhường. Rồi không hiểu sao, cả hai đều buột miệng nói ra những lời khó nghe mà sau này nghĩ lại em thấy thật trẻ con.
Không khí trong lớp bỗng trở nên im ắng. Bạn cùng nhóm nhìn hai đứa em với ánh mắt ngạc nhiên. Minh đột ngột đứng dậy, bỏ ra ngoài sân trường. Lúc đó em vẫn còn nóng giận nên không chạy theo. Nhưng khi nhìn chỗ bạn trống trơn, em bắt đầu cảm thấy hụt hẫng.
Suốt buổi học hôm đó, tâm trạng em nặng trĩu. Mỗi lần nhìn sang bàn bên cạnh, nơi Minh ngồi, em lại thấy lạ lẫm như vừa đánh mất điều gì quan trọng. Về nhà, em chẳng thể tập trung làm gì, cứ nhớ mãi gương mặt buồn của bạn trước lúc đi.
Tối hôm ấy, sau khi bình tĩnh lại, em nghĩ về những lời mình đã nói. Em chợt nhận ra mình đã để cái tôi quá lớn, không chịu lắng nghe bạn, cũng không nghĩ đến cảm xúc của người luôn sát cánh bên mình. Cảm giác có lỗi khiến em khó ngủ.
Sáng hôm sau, em chủ động đến sớm. Khi thấy Minh vào lớp, em bước lại gần và nói lời xin lỗi. Ban đầu Minh im lặng, nhưng rồi bạn cũng mỉm cười và nói bạn cũng xin lỗi vì đã nóng nảy. Khoảnh khắc ấy, em như trút được gánh nặng trong lòng.
Trải nghiệm buồn này giúp em hiểu rằng tình bạn không phải lúc nào cũng êm đềm; đôi khi mâu thuẫn là điều khó tránh. Quan trọng nhất là biết lắng nghe, thấu hiểu và dám xin lỗi khi mình sai. Nhờ lần cãi nhau ấy, em và Minh lại càng thân nhau hơn, vì chúng em đã học được cách trân trọng nhau thật sự. Bạn có thể thay tên Minh bằng tên khác nha!
Trong cuộc sống học đường, có những kỷ niệm vui khiến ta nhớ mãi, nhưng cũng có những trải nghiệm buồn để lại trong lòng một khoảng lặng. Đối với em, lần cãi nhau với người bạn thân nhất – Minh – là một kỷ niệm mà đến giờ nghĩ lại em vẫn thấy day dứt.
Hôm đó là một buổi sáng đẹp trời, cả lớp đang làm việc nhóm cho bài thuyết trình môn Ngữ văn. Em và Minh vốn làm chung với nhau vì cả hai rất thân, điều gì cũng chia sẻ, thậm chí còn hay đùa rằng “đứa này hiểu đứa kia hơn cả người nhà”. Thế nhưng hôm ấy, vì một chuyện nhỏ thôi mà tình bạn của chúng em lại bị rạn nứt.
Khi đang phân chia nhiệm vụ, em đề nghị để em làm phần trình chiếu và Minh chuẩn bị nội dung. Nhưng Minh nói rằng bạn đã mất nhiều thời gian chuẩn bị nên muốn là người thuyết trình. Em lại nghĩ rằng bạn đang cố gắng “ôm” phần nổi bật về mình. Hai đứa bắt đầu nói qua nói lại. Từ một ý kiến rất nhỏ, buổi thảo luận ngày càng căng thẳng. Minh nói giọng bực bội, còn em thì cũng không chịu nhường. Rồi không hiểu sao, cả hai đều buột miệng nói ra những lời khó nghe mà sau này nghĩ lại em thấy thật trẻ con.
Không khí trong lớp bỗng trở nên im ắng. Bạn cùng nhóm nhìn hai đứa em với ánh mắt ngạc nhiên. Minh đột ngột đứng dậy, bỏ ra ngoài sân trường. Lúc đó em vẫn còn nóng giận nên không chạy theo. Nhưng khi nhìn chỗ bạn trống trơn, em bắt đầu cảm thấy hụt hẫng.
Suốt buổi học hôm đó, tâm trạng em nặng trĩu. Mỗi lần nhìn sang bàn bên cạnh, nơi Minh ngồi, em lại thấy lạ lẫm như vừa đánh mất điều gì quan trọng. Về nhà, em chẳng thể tập trung làm gì, cứ nhớ mãi gương mặt buồn của bạn trước lúc đi.
Tối hôm ấy, sau khi bình tĩnh lại, em nghĩ về những lời mình đã nói. Em chợt nhận ra mình đã để cái tôi quá lớn, không chịu lắng nghe bạn, cũng không nghĩ đến cảm xúc của người luôn sát cánh bên mình. Cảm giác có lỗi khiến em khó ngủ.
Sáng hôm sau, em chủ động đến sớm. Khi thấy Minh vào lớp, em bước lại gần và nói lời xin lỗi. Ban đầu Minh im lặng, nhưng rồi bạn cũng mỉm cười và nói bạn cũng xin lỗi vì đã nóng nảy. Khoảnh khắc ấy, em như trút được gánh nặng trong lòng.
Trải nghiệm buồn này giúp em hiểu rằng tình bạn không phải lúc nào cũng êm đềm; đôi khi mâu thuẫn là điều khó tránh. Quan trọng nhất là biết lắng nghe, thấu hiểu và dám xin lỗi khi mình sai. Nhờ lần cãi nhau ấy, em và Minh lại càng thân nhau hơn, vì chúng em đã học được cách trân trọng nhau thật sự. Bạn có thể thay tên Minh bằng tên khác nha!
Trong Người thầy đầu tiên, thầy Đuy-sen hiện lên như một người thầy giàu lòng nhân ái và có lý tưởng cao đẹp. Dù chỉ là anh bộ đội giải ngũ, điều kiện thiếu thốn, thầy vẫn quyết tâm mang ánh sáng chữ viết đến với dân làng Cu-ku-rêu. Thầy dựng lớp học bằng chính đôi tay mình, kiên trì dạy dỗ trong cảnh nghèo khó, thậm chí bị một số người dân cười chê.
Đối với An-tư-nai – cô bé mồ côi tội nghiệp – thầy Đuy-sen không chỉ là người thầy mà còn là người đã thay đổi cả cuộc đời em. Chính thầy đã phát hiện khả năng, động viên, bảo vệ và tạo điều kiện để em được đi học xa, mở ra tương lai rực rỡ.
Thầy Đuy-sen trở thành biểu tượng của tấm lòng nhân hậu và niềm tin vào giáo dục. Nhờ thầy, An-tư-nai trưởng thành và trở thành “người phụ nữ vĩ đại”, khẳng định sức mạnh của một người thầy tận tâm có thể làm thay đổi số phận con người.
Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là chuyến đi biển cùng gia đình vào mùa hè năm ngoái. Đó là lần đầu tiên em được nhìn thấy biển rộng lớn với những con sóng trắng xóa nối nhau chạy vào bờ. Buổi sáng, em cùng bố mẹ đi dạo trên bãi cát mịn, nhặt những vỏ sò nhiều màu sắc. Buổi chiều, cả nhà vui vẻ tắm biển, em còn được bố dạy cách nổi trên mặt nước, vừa hồi hộp vừa thích thú. Buổi tối, gia đình em ngồi ăn hải sản ở gần bờ biển, gió thổi mát rượi và tiếng sóng rì rào tạo cảm giác rất bình yên. Em cảm thấy thật hạnh phúc khi được ở bên những người thân yêu và cùng nhau tận hưởng khoảnh khắc đẹp đẽ ấy. Chuyến đi biển không chỉ giúp em thư giãn mà còn giúp gia đình em thêm gắn kết. Đó chắc chắn là kỉ niệm mà em sẽ nhớ mãi.
trải nghiệm đáng nhớ của tớ là : năm trước , nhà trường tổ chức đi viếng nghĩa trang liệt sĩ,tôiđứa bn thân lúc đó thì đi nhặt cành cây và rác bên những ......,rồi chúng tôi nhìn tháy 1 con ếch rồi mik lấy chú ếch đó bỏ vô 1 góc ,rồi có 1 đứa nhặt con ếch lên rồi ném xuống sông ,rồi lúc đó bn ấy bị cô chửi cho 1 trận vì nó còn nói tục nữa,qua lúc đấy ,mik học đc là nên ......................................
cho mik tick nhé
Một trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là lần đầu tiên em được đi leo núi cùng gia đình. Hôm đó trời trong xanh, gió mát, cả nhà cùng nhau bước trên con đường dốc đầy lá rụng. Lên đến lưng chừng núi, em vừa mệt vừa háo hức, nhưng nhờ lời động viên của bố mẹ, em đã cố gắng đi tiếp. Khi đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống phong cảnh rộng lớn và những đám mây trôi ngang, em cảm thấy vô cùng tự hào vì đã vượt qua chính mình. Chuyến đi ấy đã cho em hiểu rằng chỉ cần cố gắng hết sức, em sẽ làm được những điều tưởng như rất khó.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
yes