K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

23 tháng 11 2025
( ͡° ͜ʖ ͡°) ¯\_(ツ)_/¯ ̿̿ ̿̿ ̿̿ ̿'̿'\̵͇̿̿\з= ( ▀ ͜͞ʖ▀) =ε/̵͇̿̿/’̿’̿ ̿ ̿̿ ̿̿ ̿̿ ▄︻̷̿┻̿═━一 ( ͡°( ͡° ͜ʖ( ͡° ͜ʖ ͡°)ʖ ͡°) ͡°) ʕ•ᴥ•ʔ (▀̿Ĺ̯▀̿ ̿) (ง ͠° ͟ل͜ ͡°)ง ༼ つ ◕_◕ ༽つ ಠ_ಠ (づ。◕‿‿◕。)づ ̿'̿'\̵͇̿̿\з=( ͠° ͟ʖ ͡°)=ε/̵͇̿̿/'̿̿ ̿ ̿ ̿ ̿ ̿ (ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧ ✧゚・: *ヽ(◕ヮ◕ヽ) [̲̅$̲̅(̲̅5̲̅)̲̅$̲̅] ┬┴┬┴┤ ͜ʖ ͡°) ├┬┴┬┴ ( ͡°╭͜ʖ╮͡° ) (͡ ͡° ͜ つ ͡͡°) (• ε •) (ง'̀-'́)ง (ಥ﹏ಥ) ﴾͡๏̯͡๏﴿ O'RLY? (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ [̲̅$̲̅(̲̅ ͡° ͜ʖ ͡°̲̅)̲̅$̲̅] (ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧ (☞゚∀゚)☞ | (• ◡•)| (❍ᴥ❍ʋ) (◕‿◕✿) (ᵔᴥᵔ) (╯°□°)╯︵ ʞooqǝɔɐɟ (¬‿¬) (☞゚ヮ゚)☞ ☜(゚ヮ゚☜) (づ ̄ ³ ̄)づ ლ(ಠ益ಠლ) ಠ╭╮ಠ ̿ ̿ ̿'̿'\̵͇̿̿\з=(•_•)=ε/̵͇̿̿/'̿'̿ ̿ /╲/\╭( ͡° ͡° ͜ʖ ͡° ͡°)╮/\╱\ (;´༎ຶД༎ຶ`) ♪~ ᕕ(ᐛ)ᕗ ♥‿♥ ༼ つ ͡° ͜ʖ ͡° ༽つ ༼ つ ಥ_ಥ ༽つ (╯°□°)╯︵ ┻━┻ ( ͡ᵔ ͜ʖ ͡ᵔ ) ヾ(⌐■_■)ノ♪ ~(˘▾˘~) ◉_◉ \ (•◡•) / (~˘▾˘)~ (._.) ( l: ) ( .-. ) ( :l ) (._.) ༼ʘ̚ل͜ʘ̚༽ ༼ ºل͟º ༼ ºل͟º ༼ ºل͟º ༽ ºل͟º ༽ ºل͟º ༽ ┬┴┬┴┤(・_├┬┴┬┴ ᕙ(⇀‸↼‶)ᕗ ᕦ(ò_óˇ)ᕤ ┻━┻ ︵ヽ(`Д´)ノ︵ ┻━┻ ⚆ _ ⚆ (•_•) ( •_•)>⌐■-■ (⌐■_■) (。◕‿‿◕。) ಥ_ಥ ヽ༼ຈل͜ຈ༽ノ ⌐╦╦═─ (☞ຈل͜ຈ)☞ ˙ ͜ʟ˙ ☜(˚▽˚)☞ (•ω•) (ง°ل͜°)ง (。◕‿◕。) (╯°□°)╯︵( .o.) :') ┬──┬ ノ( ゜-゜ノ) (っ˘ڡ˘ς) ಠ⌣ಠ ლ(´ڡ`ლ) (°ロ°)☝ 。◕‿‿◕。 ( ಠ ͜ʖರೃ) ╚(ಠ_ಠ)=┐ (─‿‿─) ƪ(˘⌣˘)ʃ (;一_一) (¬_¬) ( ⚆ _ ⚆ ) (ʘᗩʘ') ☜(⌒▽⌒)☞ 。◕‿◕。 ¯\(°_o)/¯ (ʘ‿ʘ) ლ,ᔑ•ﺪ͟͠•ᔐ.ლ (´・ω・`) ಠ~ಠ (° ͡ ͜ ͡ʖ ͡ °) ┬─┬ノ( º _ ºノ) (´・ω・)っ由 ಠ_ಥ Ƹ̵̡Ӝ̵̨̄Ʒ (>ლ) ಠ‿↼ ʘ‿ʘ (ღ˘⌣˘ღ) ಠoಠ ರ_ರ (▰˘◡˘▰) ◔̯◔ ◔ ⌣ ◔ (✿´‿`) ¬_¬ ب_ب 。゜(`Д´)゜。 (ó ì_í)=óò=(ì_í ò) °Д° ( ゚ヮ゚) ┬─┬ ︵ /(.□. ) ٩◔̯◔۶ ≧☉_☉≦ ☼.☼ ^̮^ (>人<) 〆(・∀・@) (~_^) ^̮^ ^̮^ >_> (^̮^) (/) (°,,°) (/) ^̮^ ^̮^ =U (・.◤)


23 tháng 11 2025
  • Con gì càng chạy càng bé? Đáp án: Con đường (càng đi càng ngắn lại).
  • Cái gì càng lấy đi thì nó càng to? Đáp án: Cái hố (lấy đất đi thì hố càng to).
  • Con gì không bao giờ ngủ? Đáp án: Con ma.
  • Cái gì càng lau càng bẩn? Đáp án: Bàn thờ.
  • Một ông bố có 4 người con: Đông, Tây, Nam. Hỏi người con thứ tư tên gì? Đáp án: Người con thứ tư tên là Nam (người thứ tư là chính người bố đã hỏi)
23 tháng 11 2025

bạc tình


23 tháng 11 2025

bạc phận


24 tháng 11 2025

Trong văn bản “Người thầy đầu tiên”, nhân vật thầy giáo Đuy-sen hiện lên như biểu tượng đẹp đẽ của lòng nhân hậu, sự hi sinh và trách nhiệm đối với thế hệ trẻ. Ông không chỉ là người mang ánh sáng tri thức đến cho dân làng Cu-ku-rêu hẻo lánh, mà còn là người đặt nền móng cho tương lai của cô bé An-tư-nai, giúp em vượt thoát khỏi bóng tối của cuộc đời tăm tối. Hình tượng Đuy-sen vì thế trở thành người thầy đầu tiên, người gieo mầm ước mơ và đánh thức nhân phẩm của những đứa trẻ nghèo. Đuy-sen trước hết là một người thầy đầy nhiệt huyết và tận tâm. Trong hoàn cảnh vô cùng thiếu thốn, ông vẫn quyết tâm mở lớp học nghiêm túc. Ngay cả việc ngồi học trong chuồng cừu bỏ hoang, thiếu bàn ghế, thiếu sách vở cũng không làm ông nản lòng. Đuy-sen tự tay sửa từng chiếc bàn, đóng từng cây bút chì cho học trò, dùng hết khả năng và trái tim để dạy dỗ các em. Chính sự tận tụy ấy cho thấy ông coi giáo dục là con đường duy nhất để thay đổi cuộc sống lạc hậu của dân làng. Không chỉ yêu nghề, Đuy-sen còn là người thầy giàu lòng nhân ái. Trước số phận éo le của An-tư-nai – cô bé mồ côi bị đối xử tàn tệ – ông không những thương cảm mà còn chủ động cứu giúp. Chính Đuy-sen là người đưa em đến lớp học, bảo vệ em khỏi sự hành hạ, và quan trọng hơn, khơi dậy trong em niềm tin vào bản thân. Từng cử chỉ ân cần của ông đã trở thành điểm tựa tinh thần giúp An-tư-nai thay đổi số phận. Sau này, khi trở thành nữ viện sĩ danh tiếng, An-tư-nai vẫn luôn biết ơn thầy – người đầu tiên mang đến cho em ánh sáng cuộc đời. Đuy-sen còn hiện lên như một người chiến sĩ thầm lặng trên mặt trận văn hóa. Ông hiểu rằng lớp học không chỉ dạy chữ, mà dạy cả con người – dạy cách sống, cách tin tưởng, cách hướng tới tương lai. Lí tưởng của ông là giúp dân làng thoát khỏi sự mù chữ và lạc hậu. Vì vậy, những việc ông làm – từ việc dạy học, sửa bàn ghế, đến bảo vệ học trò – đều xuất phát từ khát vọng cống hiến cho cộng đồng. Hình ảnh ấy khiến nhân vật trở nên đẹp đẽ và giàu ý nghĩa nhân văn. Tóm lại, thầy giáo Đuy-sen là biểu tượng của tình thương, trách nhiệm và lí tưởng cao đẹp của người làm nghề dạy học. Ông đã dành cả trái tim cho lũ trẻ nghèo và góp phần làm thay đổi cả một cuộc đời. Hình tượng Đuy-sen nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng những người thầy thầm lặng đã và đang cống hiến cho sự nghiệp trồng người. Chính những con người như Đuy-sen đã làm cho nghề giáo trở nên cao quý hơn bao giờ hết.

23 tháng 11 2025

tôi rất buồn khi phát hiện ra bản thân là 1 thằng go lạy

23 tháng 11 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!


23 tháng 11 2025

BÀI VĂN MẪU: NƠI Ở CỦA TÔI – THÀNH PHỐ CẦN THƠ SAU SÁP NHẬP

Sau đợt sắp xếp và sáp nhập đơn vị hành chính gần đây, thành phố Cần Thơ – nơi tôi đang sinh sống – đã có nhiều đổi thay đáng kể. Một số phường, quận được điều chỉnh lại cho phù hợp với quy mô dân số và diện tích, giúp bộ máy hành chính gọn nhẹ hơn và thuận tiện hơn cho người dân. Dù vậy, nhịp sống đặc trưng của miền Tây sông nước vẫn vẹn nguyên trong từng con đường, góc phố nơi đây.

Cần Thơ vốn được mệnh danh là “thủ phủ miền Tây”, nay càng khang trang, hiện đại với những tuyến đường rộng hơn, các khu đô thị mới và cơ sở hạ tầng được nâng cấp. Thế nhưng, xen giữa những mảng phát triển ấy vẫn là vẻ dịu dàng của dòng sông Hậu hiền hòa, là những chiếc ghe nhỏ len lỏi trên chợ nổi Cái Răng, là giọng nói chân chất, ấm áp của người dân nơi miền đất gió phù sa.

Khu vực tôi sống sau khi sáp nhập trở nên đông đúc và năng động hơn. Những công trình dịch vụ – thương mại xuất hiện nhiều hơn, tạo điều kiện thuận lợi cho sinh hoạt hằng ngày. Nhưng điều khiến tôi yêu nơi này vẫn là sự gần gũi và bình yên rất đỗi quen thuộc: buổi sáng lắng nghe tiếng rao của những gánh hàng rong, chiều về ngắm ánh hoàng hôn rải vàng trên mặt sông, tối đến lại cảm nhận làn gió mát từ bãi bồi thổi vào.

Sự sáp nhập hành chính mang đến diện mạo mới cho thành phố, nhưng không làm mất đi bản sắc vốn có của Cần Thơ. Tôi vẫn nhìn thấy ở mảnh đất này sự mộc mạc, nghĩa tình, cùng tinh thần cởi mở đặc trưng của người miền Tây. Và có lẽ chính sự hòa quyện giữa đổi mới và truyền thống ấy đã khiến tôi thêm tự hào khi gọi Cần Thơ là “nhà”.

23 tháng 11 2025

go lạy

23 tháng 11 2025

Vào năm 2024 vừa rồi, em đã có một trải nghiệm vô cùng ý nghĩa và đáng nhớ cùng bố mẹ và các bà con trong xóm. Chúng em đã cùng nhau gói bánh chưng, quyên góp đồ đạc để gửi đến các bà con đồng bào miền Bắc chịu ảnh hưởng nặng nề của cơn bão số 3.

Từ tối thứ 6, em đã cẩn thận tìm những bộ quần áo sạch còn mới mà mình không mặc vừa, cùng các tập sách lớp cũ của mình để đóng gói lại. Hôm sau, em xách theo các món đồ đó theo bố mẹ ra nhà văn hóa, cùng để vào thùng đồ cứu trợ. Ở sân nhà văn hóa, bà con xóm em tập trung rất đông. Mọi người cùng nhau gói và nấu bánh chưng, rồi chia đồ, đóng gói đồ đạc thành từng túi hút chân không, để đảm bảo không bị ngấm nước. Em còn nhỏ nên chưa thể gói bánh chưng được, do đó nhận nhiệm vụ rửa lá, trông nồi bánh sôi. Rồi em phụ các cô chú chia bánh chưng, chai nước, quần áo vào từng túi nhỏ, chờ hút chân không. Tuy mọi người tụ tập rất đông, nhưng không khí rất trầm lắng và nặng nề. Bởi ở đây, ai cũng vô cùng thương xót cho đồng bào miền Bắc đang phải chịu cảnh ngập lụt, đói khổ. Sự yêu thương đó trở thành động lực giúp mọi người nhanh tay hơn, quên cả cơn đói. Giữa trưa, mọi người chỉ ăn vội chiếc bánh mì, gói mì tôm để kịp đóng đồ cho xe đi ngay trong đêm. Đến 16h chiều, mọi công đoạn hoàn tất, em và các bạn nhỏ khác vội vàng bê đồ lên thùng xe. Người lớn, trẻ em ai cũng vui mừng vì cuối cùng cũng có thể giúp đỡ cho bà con miền Bắc. Nhìn hình ảnh chiếc xe với băng rôn đỏ tươi chạy nhanh rời đi, lòng em như có dòng nước ấm hạnh phúc chảy vào

23 tháng 11 2025

Rồi, mình kể cho cậu nghe một trải nghiệm “đỉnh chóp” nhưng cũng hơi thấm của mình nha.

Hôm đó trường tổ chức lao động trồng cây. Mình thì vốn nghĩ: “Ôi dào, chắc đứng phát nước cho vui thôi”, ai ngờ bị phân công… đào đất. Nắng chang chang, đất cứng như bê tông, cái xẻng thì nặng, đào được một nhát là muốn xỉu ngang. Lúc đó mình chỉ muốn buông xuôi, trốn vô bóng râm ngồi hóng gió cho khỏe.

Nhưng nhìn mấy bạn bên cạnh vẫn cặm cụi, mồ hôi đổ như tắm mà vẫn cười nói rôm rả, tự nhiên mình thấy ngại. Thế là mình siết lại tinh thần, đào tiếp. Đến khi cuối cùng trồng xong cây, tưới nước, nhìn cái cây nhỏ nằm vững trong đất, mình cảm giác tự hào cực kỳ, kiểu: “Ủa mình cũng làm được á!”

Trải nghiệm đó dạy mình một điều nghe truyền thống nhưng đúng thật:
👉 Làm việc gì cũng phải cố gắng tới cùng, đừng bỏ cuộc giữa chừng
👉 Thành quả tự tay làm ra nó đã lắm, không gì thay thế được

Giờ mỗi lần đi ngang qua góc sân trường thấy cái cây lớn thêm chút, mình lại thấy vui và… hơi nghịch nghĩ: “Mai mốt nó to thành bóng mát, tụi mình vô ngồi chơi free luôn”.

23 tháng 11 2025

Chọn bài đầu em nhé!

23 tháng 11 2025

sos

Đoạn thơ trên gợi cho em một nỗi buồn sâu lắng về sự ra đi của mẹ, nhưng đồng thời cũng mang lại sự an ủi khi nhận ra vòng tuần hoàn của thiên nhiên vẫn tiếp tục. Khi đọc câu “Sen đã tàn sau mùa hạ, mẹ cũng lìa xa cõi đời”, em cảm nhận được nỗi mất mát to lớn, bởi hình ảnh sen tàn được so sánh với sự ra đi của mẹ, tạo nên một liên tưởng đầy cảm xúc. Tuy nhiên, câu “Sen tàn rồi sen lại nở, mẹ thành ngôi sao trên trời” lại mang đến niềm hy vọng và sự trọn vẹn, bởi em hiểu rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, sen lại nở như mẹ vẫn sống trong trái tim mỗi người. Trong cuộc đời, mỗi mất mát đều khiến con người đau lòng, nhưng nếu ta biết yêu thương và nhớ về họ, ta sẽ thấy họ luôn ở bên cạnh mình. Em hiểu được rằng, dù mẹ không còn ở gần, tình thương và kỷ niệm về mẹ vẫn sẽ mãi tồn tại, giống như ngôi sao trên trời luôn sáng lấp lánh trong đêm tối

Câu in nghiêng là câu ghép :>