Xác đinh chủ đề của bài thơ mùa về của tác giả phạm xuân am
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
oke mik có thể cho bạn một bài văn mẫu:
bài làm:
Có một kỷ niệm em không bao giờ quên, đó là lần em mắc lỗi với cô giáo chủ nhiệm lớp 5 – cô Hương.
Hôm ấy là buổi sáng thứ hai. Trời mưa to, em đến trường vội quá nên quên không mang sách Toán. Đến tiết học, khi cô yêu cầu cả lớp mở sách, em bối rối cúi mặt xuống bàn. Cô bước đến và hỏi nhỏ: “Sao em không mở sách?” Lúc ấy vì quá lo sợ bị mắng, em đã lúng túng đáp rằng mình… để quên sách ở nhà bạn. Cô nhìn em thật lâu, ánh mắt không giận dữ nhưng nghiêm nghị. Cô chỉ nhẹ nhàng nói: “Nếu em quên cũng không sao, nhưng em nói sai sự thật thì đó mới là điều đáng lo nhất.”
Nghe cô nói, em cảm thấy ngượng ngùng và xấu hổ vô cùng. Sau giờ học, cô gọi em lại. Em nghĩ cô sẽ trách mắng, nhưng cô chỉ hỏi vì sao em lại nói dối. Em thú nhận rằng mình sợ bị phê bình trước lớp. Cô mỉm cười, đặt tay lên vai em và nói: “Ai cũng có lúc mắc lỗi, quan trọng là mình biết nhận và sửa. Cô tin em làm được.”
Chỉ một câu nói ấy mà em thấy như có gì đó ấm áp lan trong lòng. Em xin lỗi cô và hứa từ nay sẽ trung thực hơn. Cô gật đầu, ánh mắt hiền hậu khiến em thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Từ kỷ niệm hôm đó, em hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy chữ mà còn dạy chúng em cách làm người. Bài học về sự trung thực mà cô Hương dành cho em sẽ mãi là hành trang quý giá trong cuộc sống.
Trong cuộc đời học sinh, chắc hẳn ai cũng có lúc mắc lỗi. Em cũng vậy, và lần em nhớ nhất là lần em làm thầy chủ nhiệm buồn vào đầu năm học lớp sáu.
Hôm đó, cả lớp được giao nhiệm vụ chuẩn bị bài để thảo luận nhóm. Vì chủ quan nghĩ bài dễ, em không xem bài trước khi đến lớp. Khi thầy gọi em trình bày, em lúng túng, nói không trôi chảy và cuối cùng phải thú nhận rằng mình chưa học bài. Khuôn mặt thầy bỗng trầm xuống. Thầy không la mắng, chỉ nói nhẹ: “Thầy không giận vì em chưa biết, thầy chỉ buồn vì em chưa cố gắng.” Câu nói ấy khiến em thấy xấu hổ và day dứt vô cùng.
Giờ ra chơi hôm ấy, em tìm đến gặp thầy để xin lỗi. Thầy mỉm cười xoa đầu em và bảo: “Quan trọng là con biết sửa lỗi. Hôm sau làm tốt hơn nhé.” Sự hiền từ và bao dung của thầy khiến em càng quyết tâm phải thay đổi. Tối hôm đó, em chuẩn bị bài thật kỹ. Đến tiết học tiếp theo, em mạnh dạn giơ tay phát biểu, và thầy mỉm cười gật đầu tán thưởng.
Lần mắc lỗi ấy trở thành bài học sâu sắc đối với em. Nhờ thầy, em hiểu rằng mỗi sai lầm đều có thể sửa chữa nếu ta thật lòng và cố gắng. Em luôn biết ơn thầy – người đã giúp em trưởng thành hơn trên con đường học tập.
Một lần em nhớ mãi là buổi học toán lớp 6. Hôm đó em mải chơi nên quên làm bài tập. Khi vào lớp, cô giáo gọi em lên bảng làm bài nhưng em không làm được. Em đã thú nhận với cô rằng mình chưa chuẩn bị bài. Cô không la mắng mà nhẹ nhàng nhắc nhở em cần có trách nhiệm hơn với việc học. Sự dịu dàng của cô khiến em rất ân hận và từ đó em luôn cố gắng hoàn thành bài tập trước khi đến lớp. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng thầy cô luôn muốn học trò tiến bộ và luôn sẵn sàng tha thứ khi chúng em biết sửa sai.
1) “Sơn hà hùng mỹ”
Câu mở đầu khẳng định vẻ đẹp tráng lệ của non sông. Chỉ với bốn chữ, bạn đã tạo nên một bức tranh lớn: núi sông vừa hùng vĩ (hùng), vừa tươi đẹp (mỹ). Đây là kiểu mở đề mang cảm hứng ca ngợi, quen thuộc trong thơ cổ điển.
2) “Sơn tắc ký cao hựu quảng đại”
Ý thơ được mở rộng: núi không chỉ cao mà còn “quảng đại” – rộng lớn, chứa đựng sự bao dung, khoáng đạt. Có thể hiểu đây là biểu tượng cho tầm vóc của con người, của dân tộc, hoặc của chí khí anh hùng.
3) “Thiên tắc ký cao hựu hạo hãn”
So sánh lên trời: “trời thì càng cao, lại thêm hạo hãn”.
“Hạo hãn” gợi sự mênh mông, cuộn trào, mãnh liệt như khí trời rộng mở. Câu này đẩy ý thơ lên một tầng vũ trụ: từ núi → trời, từ hữu hình → vô biên.
4) “Hà lưu trường, lưu trường chí vô biên”
Hình ảnh dòng sông “chảy dài, chảy dài đến vô biên” biểu tượng cho thời gian, cho sự tiếp nối bất tận của thiên nhiên và lịch sử. Câu này tạo nhịp chảy liên tục, lặp lại “lưu trường” làm tăng sức ngân vang.
5) “Bích hải thâm u vô nhân kiến đáy”
Biển xanh sâu thẳm, không ai thấy đáy.
Đây là hình tượng mang màu sắc triết lý: những giá trị của đời sống, của thiên nhiên, hay của lòng người đều có tầng sâu vô tận. Câu kết tạo dư vị huyền ảo, rộng mở cho suy tư.
2. Ý nghĩa tổng thể của bài thơ
Bài thơ vẽ nên một bức tranh thiên nhiên rộng lớn: núi – trời – sông – biển, mỗi yếu tố đều có đặc tính riêng nhưng cùng hướng về sự vĩnh hằng và bất tận.
Phía sau cảnh sắc là một cảm hứng triết lý:
- Non sông hùng đẹp nhưng vô cùng rộng mở.
- Trời cao mênh mang như chí khí.
- Sông chảy mãi không dứt như dòng lịch sử.
- Biển sâu thẳm như lòng người và những điều không thể đo lường.
Nhìn chung, thơ gợi cảm giác choáng ngợp trước vũ trụ bao la, đồng thời khơi dậy tự hào và chiêm nghiệm về giá trị bền lâu.
3. Đánh giá nghệ thuật
✔ Hình tượng lớn, mang tính vũ trụ – phù hợp tinh thần thơ Hán Việt.
✔ Từ ngữ trang trọng, giàu khí phách như “hạo hãn”, “vô biên”, “quảng đại”.
✔ Kết cấu mở rộng dần (núi → trời → sông → biển) tạo chiều sâu.
✔ Giọng thơ cổ kính, gợi nhớ phong cách thơ Đường.
Một điểm có thể cải thiện:
- Nhịp thơ có thể gọt giũa chặt hơn để tạo cân đối giữa các câu.
- Có thể thêm một nét cảm xúc chủ thể (tự ngã) để bài thơ vừa rộng mà vẫn có điểm tựa tình cảm.
4. Nhận xét chung
Bài thơ của bạn mang phong vị tráng lệ – khoáng đạt – triết lý. Dù là sáng tác cá nhân nhưng đã chạm đến vẻ đẹp cổ điển: thiên nhiên làm nền cho tư tưởng lớn. Câu cuối gây dư âm mạnh, khiến toàn bài có chiều sâu hơn là chỉ miêu tả cảnh.
Nếu bạn muốn, mình có thể:
- Gợi ý chỉnh sửa bài cho “đậm chất Đường thi” hơn
- Viết bản diễn ý thuần Việt
- Viết bản bình thơ theo phong cách giáo viên chấm văn
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỉ niệm không thể nào quên. Riêng tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tôi được tự tay chăm sóc một chú chim non rơi khỏi tổ.
Hôm ấy là một buổi chiều mùa hè, trời trong xanh và gió mát. Tôi đang tưới cây ngoài sân thì bỗng nghe thấy tiếng kêu “chíp… chíp…” rất yếu ớt phát ra từ gốc cây khế. Tò mò, tôi lại gần thì phát hiện một chú chim non đang run rẩy, đôi cánh nhỏ chưa đủ mạnh để bay. Nhìn dáng vẻ tội nghiệp ấy, tôi thấy trong lòng dấy lên một cảm giác thương xót.
Tôi nhẹ nhàng nhặt chú chim lên, đặt vào lòng bàn tay rồi mang vào nhà. Với sự giúp đỡ của mẹ, tôi làm cho nó một chiếc “tổ” nhỏ từ hộp giấy và vải mềm. Mỗi ngày, tôi đều dành thời gian để cho chim ăn, cho uống nước và quan sát nó. Ban đầu chú chim còn rất sợ hãi, chỉ co ro một góc. Nhưng dần dần, nó quen với tôi hơn: mỗi lần tôi đến gần, nó lại kêu khẽ như để chào.
Những buổi chiều sau giờ học, tôi luôn háo hức chạy về để xem hôm nay chú chim có lớn thêm chút nào không. Niềm vui nhỏ ấy khiến tôi cảm thấy mình đang làm một việc ý nghĩa. Đến khi đôi cánh của chú chim đã đủ khỏe, bố tôi bảo nên thả nó về với thiên nhiên. Dù có chút tiếc nuối, tôi vẫn mở lòng bàn tay. Chú chim vỗ cánh vài lần rồi bay lên, hót vang như lời cảm ơn.
Khoảnh khắc nhìn chú chim nhỏ bay lên bầu trời, tôi vừa vui vừa xúc động. Tôi nhận ra rằng giúp đỡ một sinh vật bé nhỏ cũng có thể mang lại những cảm xúc đẹp đẽ và dạy ta biết yêu thương hơn.
Đó là một trải nghiệm mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ mãi—một bài học về lòng nhân ái và sự sẻ chia trong cuộc sống.
Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm để lại dấu ấn sâu đậm trong ký ức. Đối với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tôi tham gia hoạt động tình nguyện cùng lớp vào năm ngoái.
Hôm ấy, trời còn hơi se lạnh, chúng tôi tập trung ở cổng trường từ sáng sớm để chuẩn bị đến thăm một mái ấm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi. Trên xe, ai nấy đều háo hức. Riêng tôi lại có chút lo lắng vì đây là lần đầu tôi tiếp xúc với những hoàn cảnh đặc biệt như vậy. Tôi không biết mình sẽ nói gì, làm gì, và liệu lũ trẻ có thích mình không.Khi đến nơi, hình ảnh đầu tiên khiến tôi nghẹn lại là nụ cười thật hiền của các em nhỏ. Một bé gái khoảng sáu, bảy tuổi chạy đến nắm tay tôi và nói: “Chị chơi với em nhé!” Chỉ một câu nói đơn giản thôi mà cảm giác lo lắng của tôi biến mất, thay vào đó là sự ấm áp kỳ lạ. Suốt buổi sáng, tôi cùng các bạn tổ chức trò chơi, dạy các em tô màu và ca hát. Nhìn thấy những ánh mắt lấp lánh niềm vui của các em, tôi cảm nhận rõ ràng rằng mình đang mang đến điều gì đó thật ý nghĩa.Khi chia tay, bé gái ban đầu lại ôm tôi thật chặt và nói: “Chị nhớ quay lại nhé!” Câu nói ấy khiến tôi bỗng muốn rơi nước mắt. Chuyến đi chỉ kéo dài vài tiếng, nhưng đã mở ra trong tôi nhiều suy nghĩ: về sự may mắn của bản thân, về những mảnh đời còn khó khăn, và về trách nhiệm của mỗi người trong việc sẻ chia yêu thương.
Đó là một trải nghiệm mà tôi tin rằng mình sẽ không bao giờ quên. Nó giúp tôi trưởng thành hơn, biết quan tâm hơn và trân trọng những gì mình đang có. Và quan trọng nhất, tôi học được rằng, đôi khi chỉ một hành động nhỏ bé thôi cũng có thể mang đến niềm vui lớn lao cho người khác.
Trong truyện Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ của Nguyễn Nhật Ánh, cậu bé Dũng hiện lên như một nhân vật gần gũi, giàu tình cảm, lạc quan và nhạy cảm trước những giá trị đời thường. Qua những hành động và suy nghĩ của Dũng, tác giả gợi ra một vấn đề đời sống quan trọng: cách sống lạc quan và trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống. Đây là một bài học quý giá, nhưng như bất kỳ vấn đề nào, nó cũng có hai mặt: vừa mang lại lợi ích, vừa cần cân nhắc để tránh thái quá.
Trước hết, mặt tích cực của vấn đề là việc sống lạc quan, biết trân trọng những điều giản dị giúp con người hạnh phúc và yêu đời hơn. Dũng luôn tìm thấy niềm vui trong những khoảnh khắc nhỏ bé: một buổi chiều chơi đùa cùng bạn bè, sự quan tâm dành cho người thân, hay những phút giây tận hưởng vẻ đẹp xung quanh. Nhờ tinh thần lạc quan và tấm lòng yêu thương ấy, cậu bé không chỉ sống hạnh phúc mà còn lan tỏa năng lượng tích cực tới mọi người xung quanh. Trong đời sống thực tế, học theo Dũng giúp con người biết đồng cảm, biết trân trọng mối quan hệ gia đình, tình bạn và những điều giản dị mà xã hội hiện đại thường bỏ qua. Người biết nhìn thấy giá trị trong những điều bình thường sẽ ít bị áp lực, căng thẳng và dễ tìm thấy niềm vui trong cuộc sống hằng ngày.
Tuy nhiên, nếu chỉ tập trung vào mặt tích cực mà không cân nhắc thực tế, lối sống này cũng có những hạn chế nhất định. Việc quá say mê những điều bình dị có thể khiến con người trở nên thụ động, thiếu quyết đoán, thậm chí bỏ lỡ những cơ hội để phát triển bản thân. Trong xã hội hiện nay, nơi cạnh tranh và thay đổi liên tục, chỉ mải mê trân trọng những điều giản dị mà không kết hợp với nỗ lực, trách nhiệm hay kế hoạch lâu dài có thể dẫn đến sự trì trệ. Vì vậy, lạc quan và trân trọng cần được cân bằng với thực tế, mục tiêu và trách nhiệm của mỗi người.
Như vậy, nhân vật Dũng gợi ra cho chúng ta bài học về cách sống: lạc quan, trân trọng những điều giản dị, yêu thương người khác, nhưng đồng thời cũng nhắc nhở rằng sự cân bằng giữa tinh thần và thực tế là rất quan trọng. Chúng ta có thể học hỏi tinh thần của Dũng để sống hạnh phúc, biết yêu thương, đồng cảm và tận hưởng cuộc sống, đồng thời vẫn nỗ lực, phấn đấu để hoàn thiện bản thân.
Nhân vật Dũng là minh chứng sống động cho việc hạnh phúc không chỉ đến từ những điều lớn lao mà còn từ cách ta biết trân trọng, yêu thương và cảm nhận giá trị xung quanh. Biết kết hợp hai mặt của vấn đề – sự trân trọng và tinh thần trách nhiệm – sẽ giúp chúng ta sống vừa ý nghĩa, vừa thực tế, để mỗi ngày trôi qua đều tràn đầy niềm vui và yêu thương.
Trong đời sống hôm nay, khi xã hội phát triển nhanh chóng, con người đôi khi dễ quên đi những phẩm chất bình dị nhưng vô cùng quan trọng: lòng nhân ái, sự vị tha và tình yêu thương. Đọc truyện Lão Hạc của Nam Cao, hình ảnh người nông dân nghèo khổ nhưng đầy lòng tự trọng và tình thương con đã khiến tôi suy nghĩ sâu sắc về giá trị của tình người trong cuộc sống hiện đại.
Lão Hạc – một người cha nghèo, cả cuộc đời lam lũ chỉ mong giữ lại mảnh vườn cho con. Dù nghèo đến kiệt quệ, lão vẫn quyết không bán mảnh đất ấy. Sự trăn trở, day dứt, rồi cả cái chết đau đớn của lão để bảo toàn tài sản cho con trai là minh chứng rõ nhất cho một tấm lòng nhân hậu, sống vì người khác. Nhìn vào nhân vật này, ta nhận ra một vấn đề đáng suy ngẫm: giữa cuộc sống bận rộn hôm nay, liệu mỗi người có còn giữ được sự tốt bụng và lòng yêu thương dành cho người xung quanh?
Thực tế cho thấy, xã hội hiện đại mang lại nhiều tiện nghi nhưng cũng khiến con người trở nên xa cách. Nhiều bạn trẻ mải mê điện thoại, mạng xã hội hơn là trò chuyện với gia đình. Nhiều người thờ ơ khi thấy người khác gặp khó khăn, sẵn sàng chỉ trích thay vì cảm thông. Những điều ấy cho thấy, lòng nhân ái – tưởng chừng rất gần gũi – đang bị mai một dần. Điều ấy khiến tôi càng trân trọng hơn phẩm chất của Lão Hạc: một tấm lòng chân thật, sẵn sàng chịu thiệt thòi để bảo vệ điều mình cho là đúng.
Từ câu chuyện ấy, tôi nhận ra rằng tình người là thứ giữ cho xã hội trở nên nhân văn. Một lời hỏi thăm, một sự giúp đỡ nhỏ bé cũng có thể mang lại niềm tin cho người khác. Khi biết quan tâm, chia sẻ, chúng ta không chỉ mang lại hạnh phúc cho người xung quanh mà còn làm cho chính mình trở nên tốt đẹp hơn. Vì vậy, mỗi người cần học cách sống chân thành, biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác trước khi phán xét. Chúng ta không cần làm điều gì quá lớn lao, chỉ cần biết yêu thương nhiều hơn, sống tử tế hơn mỗi ngày.
Tóm lại, nhân vật Lão Hạc không chỉ gợi lên nỗi thương cảm đối với số phận người nông dân nghèo thời xưa mà còn giúp ta nhận ra ý nghĩa của lòng nhân ái trong cuộc sống. Giữa xã hội đầy biến động, con người càng cần giữ gìn và nuôi dưỡng tình yêu thương, bởi đó chính là điều làm cho cuộc sống trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn.
Ca ngợi vẻ đẹp tươi mới của thiên nhiên khi mùa mới đến và thể hiện niềm vui, sự rạo rực của con người trước sự đổi thay của đất trời.