viết 1 đoạn văn từ 5-7 câu về sách
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Playing the guitar is easier than playing the violin
Pianos are expensive
TROKUY TVUUKIYUR5RTM YK9G6RYUMUI890P;/0M,OLTGVB435T NMKJFGRD3E45
Câu 1: Đoạn văn bày tỏ cảm xúc về món phở (khoảng 150 chữ)
Phở là món ăn truyền thống đặc trưng của Việt Nam mà em rất yêu thích. Mỗi lần ngửi thấy mùi thơm của nước dùng nóng hổi cùng hương vị của thịt, rau thơm và bánh phở mềm, em cảm thấy cả người ấm áp, dễ chịu. Phở không chỉ ngon miệng mà còn gợi lên trong em nhiều kỉ niệm đẹp về những buổi sáng đi học hay những chiều đông lạnh, khi cả gia đình quây quần bên nồi phở nghi ngút khói. Mỗi tô phở đều mang theo hương vị quê hương, tình cảm gia đình và sự tinh tế trong ẩm thực Việt. Đối với em, phở không chỉ là món ăn mà còn là biểu tượng của sự sum vầy, yêu thương và những ký ức thân thương khó quên.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một sự việc nhớ mãi
Một trong những kỉ niệm khiến em nhớ mãi là buổi lễ tổng kết năm học cuối cấp tiểu học. Hôm đó, cả lớp đứng trên sân trường, nghe cô giáo đọc danh sách học sinh xuất sắc. Khi đến tên mình, em vừa ngạc nhiên vừa xúc động, cảm giác tự hào và hạnh phúc trào dâng. Cô giáo mỉm cười, vỗ vai động viên em, còn các bạn xung quanh vỗ tay chúc mừng. Em cảm nhận rõ tình cảm thân thương của thầy cô, sự gắn bó với bạn bè và niềm vui của những nỗ lực được ghi nhận. Kỉ niệm ấy đã dạy em bài học quý giá về sự cố gắng, tinh thần học tập và tình cảm bạn bè, thầy cô. Mỗi lần nhớ lại, em đều thấy lòng ấm áp và tràn đầy động lực để cố gắng hơn nữa.
Bài làm
Đây là một câu hỏi mở, yêu cầu học sinh tự viết đoạn văn dựa trên nội dung văn bản "Đọc hiểu" (không được cung cấp trong hình ảnh). Học sinh cần tham khảo văn bản gốc để có cơ sở viết bài.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính
Văn bản sử dụng phương thức biểu cảm kết hợp miêu tả, vì tác giả vừa miêu tả chi tiết hương vị, cách ăn, không gian phở, vừa bày tỏ cảm xúc, suy nghĩ, kỉ niệm về món ăn.
Câu 2. Quy luật đặt tên các quán phở
- Tên quán thường là một tiếng, lấy từ tên chủ quán hoặc tên con (ví dụ: phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ).
- Có khi tên hiệu xuất phát từ khuyết điểm thân thể của người bán nhưng trở thành dấu ấn nghề nghiệp (ví dụ: phở Gù, phở Lắp, phở Sứt).
- Cách đặt tên này vừa gần gũi, thân thiện, vừa lưu danh trong nghề, tạo cảm tình với khách hàng.
Câu 3. Phương diện nói về phở và nhận xét
Phương diện:
- Thời gian ăn uống: sáng, trưa, chiều, tối, đêm; mùa nắng, mùa đông.
- Hương vị: nước dùng, rau thơm, thịt, bánh phở.
- Không gian và xã hội: tiếng rao, quầy hàng, người bán, sinh hoạt dân gian.
- So sánh với phở ở các vùng khác (Nam Bộ, hủ tíu).
Nhận xét: Tác giả yêu mến, trân trọng phở, coi phở không chỉ là món ăn mà còn là biểu tượng văn hóa, gắn bó với con người và đời sống Hà Nội.
Câu 4. Đề tài, chủ đề văn bản
- Đề tài: Món phở – ẩm thực truyền thống Hà Nội.
- Chủ đề: Ca ngợi phở như một món ăn tinh túy, gắn với văn hóa, đời sống và tinh thần dân tộc Việt Nam.
Câu 5. Tình cảm của tác giả đối với phở
Tác giả thể hiện tình cảm trân trọng, yêu mến và tự hào về phở. Phở được coi là món ăn gắn bó với kỉ niệm, văn hóa, sinh hoạt dân gian Hà Nội, thấm đượm tinh thần dân tộc và sự sáng tạo, tài tình của người Việt.
Đoạn 1: Giới thiệu về người bố:
-Tính cách của người bố : Thương con,có một lối sống giản dị,mộc mạc và luôn muốn con có 1 môi trường tốt để sinh sống.
Đoạn 2: Hành động và cử chỉ đối với người con ở xa nhà:
-Ăn mặc phẳng phiu nhất,đọc bức thư của con và nâng niu nó.
Đoạn 3:Nêu chi tiết hơn sự yêu thương của người bố đối với con bằng những bức thư:
-Ông quý con,mặc dù ko thể đọc những nét chữ tròn,bén mà con viết nhưng trong lòng ông vẫn như cảm nhận được những lời con viết.
Đoạn cuối:Nêu đc rất rõ tình cảm thiêng liêng mà cha và con với nhau trong cuộc đời sau này của con❤❤❤
Em chỉ biết viết như này thui ạ,Nếu còn lỗi j cần sửa thì cô sửa giúp e nhé ạ.Cảm ơn cô Nguyễn Uyên đã gửi những câu hỏi hay và ý nghĩa ạ.☺
Câu 1.
- Phương thức biểu đạt chính: nghị luận (bàn về tình yêu tiếng nói dân tộc qua truyện "Buổi học cuối cùng").
Câu 2.
- Nhân vật thầy Ha-men được xem là hiện thân cho tình yêu tiếng nói dân tộc.
Câu 3.
- Vấn đề bàn luận: tầm quan trọng của ngôn ngữ dân tộc và tinh thần yêu nước.
- Nhan đề liên quan: “Tiếng nói dân tộc là hiện thân quê hương” nhấn mạnh rằng tiếng nói gắn liền với bản sắc, với quê hương và vận mệnh của dân tộc.
Câu 4.
- Bằng chứng 1: Thầy Ha-men căn dặn học trò không được lãng quên tiếng Pháp → thể hiện tiếng nói là chìa khóa bảo tồn bản sắc dân tộc.
- Bằng chứng 2: “Ngôn ngữ dân tộc được ví như chiếc chìa khoá chốn lao tù” → cho thấy tiếng nói là sức mạnh, là phương tiện đấu tranh cho tự do.
- Tác dụng: Hai bằng chứng giúp khẳng định tiếng nói gắn liền với tự do, bản sắc dân tộc, lòng yêu nước, làm rõ vấn đề nghị luận.
Câu 5.
- Bài học: phải trân trọng và gìn giữ tiếng nói dân tộc, vì nó thể hiện bản sắc dân tộc, gắn liền với tự do và quê hương.
- Suy nghĩ cá nhân: Giữ gìn tiếng nói dân tộc giúp mỗi người ý thức về nguồn cội, tự hào về văn hóa dân tộc và biết trân trọng giá trị của đất nước. Tiếng nói còn là phương tiện truyền tải tri thức, kinh nghiệm và tình cảm của dân tộc cho các thế hệ sau.
Chọn cành → Cắt xử lý → Chuẩn bị đất → Giâm → Chăm sóc → Trồng ra chỗ mới.
Bước 1: Chọn cành giâm
Bước 2: Xử lý cành
Bước 3: Chuẩn bị giá thể trồng
Bước 4 : Giâm cành
Bước 5 : Chăm sóc cành giâm,cho đến khi mọc rễ
Người bố trong đoạn văn hiện lên thật xúc động – một người cha nghèo, chất phác nhưng chứa đựng tình yêu thương bao la dành cho con. Ông sống nơi núi rừng heo hút, vậy mà tuần nào cũng xuống đồng bằng chỉ để nhận thư của con. Ông không biết đọc, nhưng lại “xem từng con chữ, chạm vào nó rồi ép vào khuôn mặt đầy râu”, như thể muốn cảm nhận hơi ấm và niềm vui của con qua từng nét bút. Câu nói “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” vừa giản dị vừa thấm đẫm tình cha con sâu nặng. Người cha ấy thương con không bằng lời nói, mà bằng những hành động nhỏ bé, âm thầm mà lớn lao. Khi ông mất đi, tình yêu ấy vẫn còn nguyên vẹn, trở thành điểm tựa, thành nguồn sức mạnh nâng bước người con trên đường đời.
Trong đoạn trích, nhân vật người bố hiện lên là một hình ảnh cao đẹp, đại diện cho tình phụ tử thầm lặng và sâu sắc. Dù sống ở nơi "núi đồi hiểm trở" và không biết chữ, nhưng sự quan tâm ông dành cho con lại vô cùng tỉ mỉ. Chi tiết ông mặc chiếc áo "phẳng phiu nhất" mỗi khi xuống núi nhận thư cho thấy sự trân trọng tuyệt đối đối với những gì thuộc về con. Dù không đọc được nội dung, ông vẫn "chạm tay vào từng con chữ", "ép vào khuôn mặt đầy râu" – những cử chỉ ấy bộc lộ một sự kết nối tâm linh kỳ diệu; ông không đọc bằng mắt mà đọc bằng cả trái tim. Câu nói: "Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả" là minh chứng cao nhất cho sự thấu hiểu và tin yêu. Người bố ấy đã nâng niu từng lá thư như báu vật, lưu giữ hành trình trưởng thành của con từ những nét chữ "non nớt" đầu đời. Dù kết thúc đoạn trích, người bố đã qua đời, nhưng tình yêu thương bao la ấy vẫn là điểm tựa tinh thần vững chãi, tiếp sức cho người con trên mọi nẻo đường đời.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
sách.sách.sách.sách.sách.sách. ok nha