viết đoạn văn (5-7 câu) về câu chuyễn "Cô Bé Bán Diêm" với một kết bài có hậu
nhanh nhanh e đang cần gấp ạ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Ta có: \(3^{x-2}\cdot5=135\)
=>\(3^{x-2}=\frac{135}{5}=27=3^3\)
=>x-2=3
=>x=3+2=5
bn cho to phần chiều rộng ra nhé! Hình dẹp quá ko nhìn được
3^2*(10+x)=108
9*(10+x)=108
10+x=108:9
10+x=12
x=12-10
x=2
Nhớ tick cho mik nhe
3\(^2\).(10 + \(x\)) = 108
9.(10 + \(x\)) = 108
10 + \(x\) = 108 : 9
10 + \(x\) = 12
\(x=12-10\)
\(x=2\)
Vậy \(x=2\)
Đây nhé bn!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
"I live in songcong thainguyen" dịch sang tiếng Việt là "Tôi sống ở Sông Công, Thái Nguyên."
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Qua bài thơ "Quê hương," tác giả Nguyễn Đình Huân muốn gửi đến chúng ta thông điệp về tình yêu sâu sắc và lòng tự hào đối với mảnh đất quê hương. Bằng những hình ảnh giản dị nhưng đầy cảm xúc, bài thơ nhấn mạnh sự gắn bó giữa con người và quê hương, đồng thời thể hiện niềm khao khát bảo vệ, gìn giữ những giá trị truyền thống và tình cảm thiêng liêng đối với nơi chôn rau cắt rốn.
Qua bài thơ “Quê hương”, tác giả Nguyễn Đình Huân muốn gửi đến chúng ta thông điệp về tình yêu tha thiết với quê hương đất nước ❤️. Dù đi xa, con người vẫn luôn nhớ về cảnh đẹp, con người, và kỷ niệm tuổi thơ nơi chôn nhau cắt rốn 🌾. Bài thơ nhắc nhở chúng ta phải trân trọng, giữ gìn và hướng về quê hương bằng tình cảm chân thành nhất 🇻🇳✨.
Trong đêm đông giá rét, cô bé bán diêm lang thang trên phố với đôi bàn chân trần và chiếc áo mỏng manh. Ánh sáng từ que diêm nhỏ bé đã sưởi ấm tâm hồn em, mang đến những hình ảnh đẹp đẽ và hy vọng. Khi em gần như kiệt sức, một người phụ nữ tốt bụng đi ngang qua, nhận ra hoàn cảnh đáng thương và đưa em về nhà. Tại đó, em được ăn no, mặc ấm và sống trong vòng tay yêu thương. Từ ngày ấy, cô bé không còn phải lang thang bán diêm nữa. Em lớn lên trong hạnh phúc, mang theo ký ức về đêm đông năm ấy như một phép màu của lòng nhân ái.
Trong đêm đông giá rét, cô bé bán diêm lang thang trên phố với đôi bàn chân trần và chiếc áo mỏng manh. Ánh sáng từ que diêm nhỏ bé đã sưởi ấm tâm hồn em, mang đến những hình ảnh đẹp đẽ và hy vọng. Khi em gần như kiệt sức, một người phụ nữ tốt bụng đi ngang qua, nhận ra hoàn cảnh đáng thương và đưa em về nhà. Tại đó, em được ăn no, mặc ấm và sống trong vòng tay yêu thương. Từ ngày ấy, cô bé không còn phải lang thang bán diêm nữa. Em lớn lên trong hạnh phúc, mang theo ký ức về đêm đông năm ấy như một phép màu của lòng nhân ái.