cảm nhận của em về tình cảm của người con dành cho mẹ trong bài thơ ''Mẹ vắng nhà ngày bão'' là gì?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1:
- Truyện ngắn “Tuổi thơ không trở lại” được kể theo ngôi thứ nhất (người kể chuyện xưng “tôi”).
- Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kể chuyện, kết hợp yếu tố miêu tả và biểu cảm).
Câu 2:
Ba của anh em nhân vật “tôi” từ chối cuộc gọi công việc vì ông muốn giữ lời hứa đưa các con đi xem xiếc và dành thời gian quý giá bên con, bởi ông hiểu rằng tuổi thơ của con sẽ không bao giờ trở lại.
Câu 3:
- Trạng ngữ: “Đã nhiều năm trôi qua”.
- Ý nghĩa của trạng ngữ: Xác định thời gian xảy ra sự việc được kể (thể hiện sự hồi tưởng, gợi cảm xúc hoài niệm về kỷ niệm trong quá khứ).
Câu 4:
Qua cách ứng xử của người cha, câu chuyện muốn gửi đến người đọc thông điệp về giá trị của tình thân và thời gian bên gia đình:
Hãy trân trọng những khoảnh khắc được ở bên con cái, bởi tuổi thơ của con sẽ trôi qua rất nhanh và không bao giờ quay lại.
Câu 5:
Những cảm xúc của nhân vật “tôi” được thể hiện:
- Cảm động, hạnh phúc vì được cha yêu thương, trân trọng.
- Biết ơn và luôn ghi nhớ giây phút ấm áp của tình cha con suốt cuộc đời.
Câu 6:
Chi tiết khiến em xúc động nhất là khi người cha nói: “Tuổi thơ thì sẽ không bao giờ trở lại.”
Bởi đó là lời nói giản dị nhưng chứa đựng tình yêu thương sâu sắc và sự thấu hiểu của người cha dành cho con. Câu nói nhắc nhở em biết trân trọng từng giây phút bên gia đình và những năm tháng tuổi thơ quý giá.
📝 Câu 1:
- Ngôi kể: Truyện được kể theo ngôi thứ nhất, nhân vật “tôi” là người trực tiếp kể lại câu chuyện.
- Phương thức biểu đạt chính: Tự sự kết hợp với biểu cảm, nhằm kể lại một kỷ niệm và bộc lộ cảm xúc sâu sắc.
🧠 Câu 2:
Ba của anh em nhân vật “tôi” từ chối cuộc gọi công việc vì ông muốn giữ lời hứa với các con, trân trọng khoảnh khắc bên gia đình. Ông hiểu rằng tuổi thơ là quãng thời gian quý giá, không thể quay lại, còn công việc thì có thể giải quyết sau.
📍 Câu 3:
- Trạng ngữ: “Đã nhiều năm trôi qua”
- Ý nghĩa: Trạng ngữ chỉ thời gian, nhấn mạnh sự lâu dài của ký ức và cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn sau nhiều năm.
💡 Câu 4:
Thông điệp của câu chuyện: Hãy trân trọng thời gian bên gia đình, đặc biệt là với con trẻ. Tuổi thơ là duy nhất và không thể trở lại, nên người lớn cần dành thời gian, tình yêu thương để vun đắp những ký ức đẹp cho con.
💓 Câu 5:
Hai cảm xúc nổi bật của nhân vật “tôi”:
- Biết ơn và xúc động trước sự hy sinh của ba dành cho anh em mình.
- Trân trọng và ghi nhớ khoảnh khắc ấm áp ấy như một kỷ niệm ngọt ngào suốt đời.
😢 Câu 6:
Chi tiết khiến em xúc động nhất là câu nói của ba: “Tuổi thơ thì sẽ không bao giờ trở lại.”
Vì câu nói ấy thể hiện sự thấu hiểu và tình yêu sâu sắc của ba dành cho con. Nó khiến em nhận ra rằng những khoảnh khắc bên người thân là vô giá, và sự lựa chọn của ba đã tạo nên một ký ức đẹp, đầy cảm động cho cả gia đình.
đây
Câu 1. (0,5 điểm)
Bài thơ “Chiều đồng nội” được viết theo thể thơ bốn chữ.
Câu 2. (0,5 điểm)
Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên:
- “Cánh chim bay xuống chiều”
- “Cỏ thơm cùng hoa dại”
- “Đàn trâu về chậm rãi”
(hoặc có thể nêu thêm: “Những giọt thu trong veo”, “Cánh cò trôi nhanh nhanh”, “Sóng lúa nhấp nhô”.)
Câu 3. (1,0 điểm)
Từ láy: “chậm rãi” (hoặc “nhấp nhô”, “mướt xanh”).
👉 Tác dụng: Từ láy giúp gợi tả nhịp điệu nhẹ nhàng, êm đềm của buổi chiều quê; thể hiện vẻ đẹp thanh bình, yên ả của cánh đồng thu.
Câu 4. (1,0 điểm)
- Bài thơ viết về khung cảnh đồng nội vào mùa thu.
- Nhận xét: Bức tranh thiên nhiên hiện lên trong trẻo, êm đềm, mộc mạc mà rất nên thơ; thể hiện tình yêu tha thiết của tác giả với quê hương, ruộng đồng.
Câu 5. (1,5 điểm)
Biện pháp tu từ: Nhân hoá – “Bếp nhà ai toả khói / Gọi trăng thu xuống gần.”
👉 Tác dụng: Làm cho cảnh vật trở nên sinh động, gần gũi; thể hiện sự giao hòa giữa con người và thiên nhiên, gợi không khí đầm ấm, yên bình của buổi chiều quê.
Câu 6. (1,5 điểm)
Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng ông chăn trâu, thả diều trên cánh đồng làng. Hương lúa thơm và làn khói bếp quen thuộc khiến em thêm yêu quê hương mình. Kỉ niệm đó giúp em hiểu rằng tác giả muốn gửi gắm tình yêu tha thiết với thiên nhiên, với cuộc sống bình dị nơi làng quê.
Đoạn thơ trích trong bài “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải là một trong những khúc ca tha thiết và xúc động nhất về lẽ sống, về khát vọng cống hiến của con người Việt Nam. Bài thơ được sáng tác vào năm 1980, khi nhà thơ đang nằm trên giường bệnh, chỉ ít lâu trước khi ông qua đời. Trong khoảnh khắc giữa ranh giới sống – chết ấy, Thanh Hải vẫn không than vãn, bi lụy mà cất lên tiếng hát trong trẻo, yêu đời, bày tỏ niềm tin vào cuộc sống và khát vọng dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc, cho con người.
Mở đầu đoạn thơ, điệp từ “Ta làm” được lặp lại hai lần trong hai câu thơ “Ta làm con chim hót / Ta làm một cành hoa” như một lời khẳng định mạnh mẽ về ước nguyện được sống có ích. Hình ảnh con chim hót và cành hoa đều rất nhỏ bé, giản dị nhưng lại chứa đựng vẻ đẹp và niềm vui của cuộc sống. Con chim cất tiếng hót góp vào bản giao hưởng thiên nhiên, còn cành hoa tỏa hương làm đẹp cho đời. Thanh Hải muốn hóa thân thành những điều bình dị ấy để dâng hiến, để góp phần làm cho cuộc sống quanh mình thêm tươi sáng, vui tươi.
Hai câu thơ tiếp theo “Ta nhập vào hòa ca / Một nốt trầm xao xuyến” gợi nên một tâm hồn khiêm nhường mà sâu sắc. Nhà thơ không mong muốn mình là nốt cao vang dội, nổi bật giữa bản nhạc đời, mà chỉ muốn là “một nốt trầm” – nhỏ bé, lặng lẽ nhưng không thể thiếu, làm cho bản hòa ca của cuộc sống thêm đầy đặn, sâu lắng và xúc động hơn. Qua đó, ta cảm nhận được quan niệm sống đẹp của Thanh Hải: con người dù nhỏ bé đến đâu cũng có thể góp phần làm nên ý nghĩa cho cuộc đời nếu biết sống có ích, biết hòa mình với cộng đồng.
Hai câu kết “Một mùa xuân nho nhỏ / Lặng lẽ dâng cho đời” là hình ảnh ẩn dụ tuyệt đẹp, kết tinh tư tưởng của toàn bài thơ. “Mùa xuân nho nhỏ” không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho sức sống, cho phần tinh túy mà con người cống hiến cho cuộc đời. Cái “nho nhỏ” ở đây thể hiện sự khiêm nhường, giản dị, nhưng lại chan chứa ý nghĩa nhân văn sâu sắc: mỗi người trong xã hội đều có thể làm nên mùa xuân của riêng mình – mùa xuân của niềm tin, của lao động, của sự cống hiến. Câu thơ “Dù là tuổi hai mươi / Dù là khi tóc bạc” cho thấy khát vọng ấy không bị giới hạn bởi tuổi tác hay thời gian. Dù khi còn trẻ trung tràn đầy sức sống hay khi đã xế chiều, con người vẫn muốn dâng hiến, vẫn muốn sống đẹp, sống có ích cho quê hương, cho đất nước.
Đoạn thơ ngắn gọn mà giàu sức gợi, mang âm hưởng nhẹ nhàng, trong sáng như một khúc hát ru tâm hồn. Qua những hình ảnh gần gũi, ngôn từ giản dị, Thanh Hải đã gửi gắm một triết lý sống vô cùng sâu sắc: hạnh phúc thật sự không nằm ở việc hưởng thụ, mà ở chỗ con người biết sống cống hiến, biết hòa mình vào tập thể, vào cuộc đời chung. Bài thơ vì thế không chỉ là lời giã biệt cuộc đời của một người nghệ sĩ, mà còn là lời nhắn nhủ chân thành gửi đến mỗi chúng ta hôm nay: hãy sống như một “mùa xuân nho nhỏ” – âm thầm, khiêm tốn nhưng chan chứa tình yêu thương và niềm tin vào cuộc sống.
Đoạn văn với 4 câu thơ ngắm gọn đã miêu tả được hình ảnh cánh diều đang bay trong không trung rộng lớn. Cánh diều là một hình ảnh vô cùng quen thuộc với tuổi thơ của mỗi người. Trong đoạn thơ cánh diều được miêu tả khi đang "no gió" cho thấy cánh diều đang bay rất cao, rất xa. Dường như cánh diều hòa mình vào gió tạo ra những âm thanh vui tai "Tiếng nó chơi vơi". Từ láy "chơi vơi" tạo ra một cảm giác lơ lửng, hờ hững cho thấy cánh diều đang bay lượn từ bên này sang bên khác vô cùng hăng say. Với trí tưởng tượng phong phú của mình, nhà thơ còn có một sự so sánh hết sức thú vị khi so sánh "diều là hạt cau/Phơi trên nong trời". Giờ đây bâu trời như một chiếc nong khổng lồ để những cánh diều cong cong phơi trên đó. Qua con mắt tài tình của nhà thơ, cánh diều hiện lên thật độc đáo và có sức gợi. Từ đó tạo được sự hứng thú cho bạn đọc.
- Gợi sự tự do, mơ mộng: Cánh diều tượng trưng cho những ước mơ, khao khát bay bổng của tuổi thơ, tự do bay lượn giữa không gian rộng mở.
- Gợi sự gắn bó với thiên nhiên: Nó gắn liền với những buổi chiều lộng gió trên cánh đồng hoặc triền đê, nơi trẻ em thỏa sức vui chơi, hò reo.
- Gợi sự bình yên, hồn nhiên: Đó là hình ảnh của những niềm vui giản dị, mộc mạc, không lo âu, vướng bận.
Thành phố Đà Nẵng ngày nay thật đẹp và hiện đại. Những con đường rộng rãi, sạch sẽ chạy dọc bên bờ sông Hàn lộng gió. Ban đêm, cầu Rồng phun lửa rực sáng cả một vùng trời. Biển Mỹ Khê trong xanh, sóng vỗ hiền hòa. Đà Nẵng thật xứng đáng là thành phố đáng sống của Việt Nam. nghĩ hết mức r á bn=)
Mặc dù quê tôi Ninh Bình cũng có rất nhiều những địa danh thắng cảnh nổi tiếng và theo tôi mỗi người đều có cảm nhận riêng về vẻ đẹp của mỗi vùng miền. Nhưng với cá nhân tôi phải công nhận Đà Nẵng đẹp. Con người hiền hoà thân thiện, không khí trong lành,.. nó khiến 1 người khó tính như tôi cũng phải mở lòng và thốt lên Đà Nẵng-thành phố mãi trong tôi.
Lần đầu đặt chân đến Đà Nẵng,tôi không quen biết ai, không thông thạo đường xá tôi rất bỡ ngỡ không biết con người ở đây như thế nào. Nhưng khi bước xuống ga tàu gặp được bác xe ôm rất vui tính và nhiệt tình, bác giúp tôi đi kiếm những khách sạn, nhà nghỉ với mức chi phí bình dân nhất và giúp xách hành lý lên tận phòng. Và những ngày tôi ở Đà Nẵng cảm nhận rất nhiều về con người cảnh vật và khí hậu nơi đây.
Con người Đà Nẵng thật thân thiện nhiệt tình và vui vẻ! Rất nhiều lần tôi nhầm đường về nhưng có nhiều người chỉ đường mãi tôi không hiểu vì giọng người miền Trung khó nghe. Sợ tôi lạc đường vì trời tối có chú còn dẫn tôi về tận đường mà tôi muốn tìm để về tới hotel mini tôi đang lưu trú.
Khi tôi chào và cảm ơn , chú còn dặn kỹ là nên đi những con phố quen thuộc tránh đi những đường khó tìm vì loanh quanh lại đi vào đường ngược chiều bị phạt tiền lại khổ cháu ạ. Tôi đã ngẩn ngơ đứng nhìn một người chỉ gặp lần đầu không biết có gặp lại lần thứ 2 không đợi đến khi chú ấy đi xa khỏi tầm mắt tôi mới đi tiếp. Có lẽ càng ở lâu tôi càng yêu cái thành phố này mất, nói thật tôi đã yêu cái thành phố này mất rồi…
Vậy nên các bạn trẻ hãy nhớ đã đến Đà Nẵng hãy khám phá hết cái thành phố xinh đẹp này mà không lo lạc đường đâu nhé. Chỗ ăn ngon nên hỏi khách sạn lưu trú hoặc hỏi những người dân ở đây. Họ sẽ tư vấn thật và rất nhiệt tình chỉ cho đến khi mình thuộc đường đi thì thôi.
Về phong cảnh và các địa điểm du lịch ở Đà Nẵng thì tôi cũng đã đi một vài nơi như Bà Nà, Cù lao Chàm, Hội An, Bán Đảo Sơn Trà… Và ở Đà Nẵng có rất nhiều Cầu nhưng có 4 cây cầu làm nên huyền thoại Đà Nẵng và được mệnh danh ” Tứ Đại Mỹ Cầu ” đó là Cầu Sông Hàn, Cầu Rồng, Cầu Trần Thị Lý, và Cầu Thuận Phước.
Các bạn nên đi ngắm thành phố cũng như tham quan các cây cầu vào buổi tối, giờ có thêm cầu tình yêu, cá chép hoá rồng, bên cạnh là nhà hàng quán cafe con tàu titanic rất đẹp và giá cũng không quá đắt đỏ. Khá lãng mạng cho các cặp tình nhân trẻ khi có mặt tại đây để du lịch hoặc cho nhưng ai đi hưởng tuần trăng mật. Khi lên đèn hình ảnh các cây cầu lung linh soi xuống bóng dòng sông, ánh sáng rực rỡ như thắp sáng thêm niềm tin, niềm hy vọng pha lẫn niềm tự hào của mỗi người dân thành phố, cầu rồng mới khánh thành trong năm 2013 nhìn ban đêm cầu rồng phun lửa và phun nước rất đẹp.
Thời tiết theo cảm nhận của tôi về Đà Nẵng rất dễ chịu. ở Đà Nẵng rất hiếm khi bắt gặp các tệ nạn xã hội, không đua xe, không ăn xin, không cướp bóc, không bạo hành, không có trẻ em cơ nhỡ, nếu xảy ra chuyện gì chỉ 3 phút là có cơ quan chức năng đến xử lý luôn.
Thức ăn ở Đà Nẵng cũng rất ngon và dễ ăn như : Hải sản, Mỳ Quảng, bánh tráng thịt heo, Hủ tiếu, Bánh kẹp, Bánh xèo, Cao lầu …
Đà nẵng mặc dù tôi không được sinh ra và lớn lên ở đây và cũng sắp phải rời xa nơi này. Tôi chợt lâng lâng và ước gì sẽ có vài lần được trở lại thêm những lần tiếp theo nữa, tôi vẫn giữ liên lạc với những người bạn tôi quen và giờ 1 trong những người đó chạy xe tự lái để chở những du khách đến những điểm du lịch để hỗ trợ thời gian và tiếp kiệm chi phí.
Nhớ lại những buổi chiều tôi luôn được những người bạn mới quen rủ tắm biển, đùa vui cùng những con sóng trong vắt. Tôi sẽ không bao quên đó là những trải lòng hết sức chân thật, các bạn đọc xong hẳn sẽ có những cảm xúc trong mình. Hãy đi đến Đà Nẵng 1 lần để cảm nhận và trải nghiệm những điều tuyệt vời nhất nhé.
Cre: TRên mạng
- Thời gian tuyến tính, một chiều: Thời gian trôi đi không ngừng và không bao giờ quay trở lại, mỗi khoảnh khắc trôi qua là mất đi vĩnh viễn.
- Gắn liền với tuổi trẻ: Thước đo thời gian là tuổi trẻ và sự sống hữu hạn của con người, "tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại".
- Tâm trạng lo âu, vội vàng: Trước sự trôi chảy nhanh chóng của thời gian, Xuân Diệu cảm thấy lo lắng, trăn trở, thúc giục bản thân phải sống vội vàng, tận hưởng từng khoảnh khắc của cuộc đời.
- Đề cao sự sống hiện tại: Quan niệm này thể hiện sự trân trọng cuộc sống, muốn níu giữ những gì đẹp đẽ nhất của mùa xuân, của tuổi trẻ và tình yêu.
Trong bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” của Nguyễn Minh Châu, tình cảm của người con dành cho mẹ hiện lên rất sâu sắc và chân thành. Khi mẹ vắng nhà, em bé cảm nhận được sự lo lắng, bất an và trống trải. Qua đó, ta thấy tình mẫu tử thiêng liêng: mẹ là chỗ dựa vững chắc, là niềm an tâm của con. Tình cảm ấy vừa hồn nhiên, vừa tinh tế, thể hiện sự yêu thương, quan tâm và mong mẹ bình an. Bài thơ khiến người đọc cảm nhận được sự gắn bó và tình cảm ấm áp giữa mẹ và con.
Trong bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” của Nguyễn Minh Châu, tình cảm của người con dành cho mẹ hiện lên rất sâu sắc và chân thành. Khi mẹ vắng nhà, em bé cảm nhận được sự lo lắng, bất an và trống trải. Qua đó, ta thấy tình mẫu tử thiêng liêng: mẹ là chỗ dựa vững chắc, là niềm an tâm của con. Tình cảm ấy vừa hồn nhiên, vừa tinh tế, thể hiện sự yêu thương, quan tâm và mong mẹ bình an. Bài thơ khiến người đọc cảm nhận được sự gắn bó và tình cảm ấm áp giữa mẹ và con.