5 sao
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em. Olm rất vui khi em có cảm hứng học tập trên Olm. Đây là động lực to lớn để đội ngũ thầy cô Olm cống hiến hết mình cho giáo dục, tận tâm, tận tình chỉ bảo các em. Chúc em luôn học tập hiệu quả và có những giây phút giao lưu thú vị cùng Olm.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
- Điểm tựa và nơi trở về: Gia đình là tổ ấm, là bến đỗ bình yên và là hậu phương vững chắc nhất giúp ta có thêm sức mạnh và ý chí để đối mặt với những thử thách trong cuộc sống.
- Nơi nuôi dưỡng nhân cách: Gia đình là môi trường giáo dục đầu tiên, nơi chúng ta học những bài học đầu tiên về tình yêu thương, sự trung thực và các giá trị sống.
- Nơi được chấp nhận: Đó là nơi chúng ta có thể hoàn toàn là chính mình, được chấp nhận cho dù là ai, và nhận được sự động viên khi gặp khó khăn.
- Nền tảng cho xã hội: Xã hội phát triển bền vững bắt nguồn từ những gia đình hạnh phúc, nơi mọi người biết yêu thương và tôn trọng lẫn nhau.
- Trách nhiệm của mỗi người: Để duy trì tình cảm gia đình, chúng ta cần biết trân trọng, dành thời gian chia sẻ, lắng nghe và quan tâm đến các thành viên.
Bài thơ "Buổi Sáng Nhà Em" của Trần Đăng Khoa tận dụng ngôn từ mộng mơ và hình ảnh sống động để tả lại cảnh buổi sáng tươi mới và hạnh phúc trong gia đình. Cảm nhận của em về bài thơ này là sự tận dụng khéo léo ngôn từ và mô tả sinh động đã làm nổi bật những chi tiết nhỏ bé trong cuộc sống hàng ngày, tạo nên một bức tranh hạnh phúc và ấm áp. Nhân vật "em" trong bài thơ trở thành nhà thơ tinh thần, nhìn thấy và ghi lại những khoảnh khắc giản dị mà đầy ý nghĩa. Hình ảnh của bà sân vấn chiếc khăn hồng, bố em xách điếu đi cày, mẹ em tát nước, cùng những hình ảnh của các con vật như mèo, gà, na, chuối được mô tả một cách tự nhiên và hài hước, tạo ra một không khí nhẹ nhàng và vui tươi. Đồng thời, em thấy rằng tác giả đã thành công trong việc làm cho độc giả cảm nhận được sự ấm áp và hạnh phúc trong những điều đơn giản nhất của cuộc sống. Bức tranh về buổi sáng tinh khôi với những hoạt động hàng ngày đã tạo nên một bức tranh hòa mình vào không gian gia đình, nơi mà tình cảm và niềm vui được đặt lên hàng đầu.
Chắc hẳn ai trong đời cũng từng trải qua những cung bậc cảm xúc khác nhau, từ niềm vui đến nỗi buồn. Những trải nghiệm này, dù tích cực hay tiêu cực, đều góp phần định hình con người ta. Với tôi, một trải nghiệm buồn sâu sắc đã để lại dấu ấn khó phai trong tâm trí, dạy tôi những bài học về sự mất mát và trân trọng những gì mình đang có.
Chuyện xảy ra vào một ngày hè oi ả, khi tôi còn là một cậu học sinh lớp 6. Gia đình tôi quyết định đi nghỉ mát ở biển Nha Trang. Đối với một đứa trẻ thành phố như tôi, đây là một cơ hội tuyệt vời để khám phá thế giới bên ngoài. Tôi háo hức chuẩn bị mọi thứ, từ đồ bơi, kính râm đến những món đồ chơi cát yêu thích.
Ngày đầu tiên ở Nha Trang, tôi như lạc vào một thế giới khác. Bãi biển trải dài với cát trắng mịn, nước biển xanh biếc và những con sóng vỗ rì rào. Tôi thỏa thích tắm biển, xây lâu đài cát và chơi các trò chơi vận động cùng gia đình. Buổi tối, chúng tôi cùng nhau dạo biển, ngắm trăng và thưởng thức những món hải sản tươi ngon.
Nhưng niềm vui không kéo dài được lâu. Vào ngày thứ hai của chuyến đi, khi đang tắm biển, tôi bất cẩn để lạc mất chiếc vòng cổ bạc mà bà nội đã tặng cho tôi nhân dịp sinh nhật. Chiếc vòng không chỉ là một món trang sức bình thường, mà nó còn chứa đựng tình cảm yêu thương và những kỷ niệm gắn bó giữa tôi và bà.
Khi phát hiện ra sự mất mát, tôi hoảng hốt chạy đi tìm kiếm khắp nơi. Tôi hỏi han những người xung quanh, lặn ngụp dưới nước để tìm kiếm, nhưng vô vọng. Nỗi thất vọng và buồn bã dâng trào trong lòng tôi. Tôi cảm thấy có lỗi với bà nội vì đã không giữ gìn cẩn thận món quà quý giá của bà.
Những ngày còn lại của chuyến đi, tôi không còn tâm trạng để vui chơi. Tôi luôn dằn vặt bản thân và cảm thấy hối hận vì sự bất cẩn của mình. Tôi biết rằng chiếc vòng cổ không thể thay thế được, và tôi đã đánh mất một phần quan trọng của tuổi thơ mình.
Sau chuyến đi, tôi trở về nhà với tâm trạng nặng trĩu. Tôi kể cho bà nội nghe về sự việc, và bà đã ôm tôi vào lòng, an ủi: "Không sao đâu cháu ạ, của đi thay người. Quan trọng là cháu vẫn khỏe mạnh và bình an". Lời nói của bà giúp tôi nguôi ngoai phần nào nỗi buồn, nhưng tôi vẫn không thể quên được chiếc vòng cổ bạc và những kỷ niệm gắn bó với bà.
Trải nghiệm buồn này đã dạy tôi một bài học sâu sắc về sự mất mát và tầm quan trọng của việc trân trọng những gì mình đang có. Tôi nhận ra rằng những món đồ vật, dù có giá trị đến đâu, cũng không thể so sánh được với tình cảm gia đình và những kỷ niệm đẹp. Từ đó trở đi, tôi luôn cẩn thận hơn trong mọi việc và cố gắng trân trọng từng khoảnh khắc bên cạnh những người thân yêu.
Mặc dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại chuyến đi Nha Trang năm ấy, tôi vẫn không khỏi cảm thấy buồn. Tuy nhiên, tôi cũng biết ơn trải nghiệm này vì nó đã giúp tôi trưởng thành hơn và biết yêu thương, trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống.
Đây là một số ý chính và kỹ thuật được sử dụng trong bài văn trên:
- Mở đầu: Giới thiệu về trải nghiệm buồn và tầm quan trọng của nó đối với người viết.
- Bối cảnh:
- Thời gian và địa điểm xảy ra sự việc: Một ngày hè ở Nha Trang.
- Nhân vật liên quan: Bản thân người viết, gia đình và bà nội.
- Diễn biến:
- Sự kiện chính: Người viết lạc mất chiếc vòng cổ bạc của bà nội.
- Cảm xúc: Hoảng hốt, thất vọng, buồn bã và có lỗi.
- Hành động: Tìm kiếm khắp nơi nhưng vô vọng.
- Kết luận:
- Bài học rút ra: Trân trọng những gì mình đang có và tình cảm gia đình.
- Suy ngẫm: Trải nghiệm buồn giúp người viết trưởng thành hơn.
Kỹ thuật:
- Sử dụng ngôn ngữ gợi cảm: Miêu tả Nha Trang với những hình ảnh tươi đẹp, đối lập với nỗi buồn của người viết.
- Thể hiện cảm xúc chân thật: Sử dụng những từ ngữ và chi tiết để diễn tả nỗi buồn, sự hối hận và tình cảm yêu thương đối với bà nội.
- Bài học ý nghĩa: Đưa ra những suy ngẫm sâu sắc về sự mất mát và giá trị của tình thân.
nhớ tick nhé
Tóm tắt Văn bản "Người thầy đầu tiên" 📖
Văn bản là lời kể của nhân vật người họa sĩ về câu chuyện xúc động của người thầy đầu tiên của mình và cô bạn đồng hương là An-tư-nai (Altynai).
Hoàn cảnh và Lời nhờ cậy:
- Người họa sĩ nhận được thư của bà viện sĩ An-tư-nai Xu-lai-ma-nô-va (người làng cũ) mời về dự lễ khánh thành trường mới.
- Sau đó, người họa sĩ nhận được thư của bà viện sĩ, trong thư, An-tư-nai bày tỏ mong muốn người họa sĩ hãy thay mặt bà kể lại câu chuyện về người thầy đầu tiên của làng, một câu chuyện mà bà tin rằng mọi người, đặc biệt là giới trẻ, cần được biết.
Ký ức về Thầy Đuy-sen (Dyuishen):
Câu chuyện chuyển sang hồi tưởng qua lời kể của An-tư-nai, tập trung vào hình ảnh người thầy giáo trẻ tuổi, tận tụy là thầy Đuy-sen:
- Thầy là người mang ánh sáng tri thức: Thầy được cử về làng Cư-rơ-gư-dơ-xtan lạc hậu để mở trường.
- Tình yêu thương và sự chăm sóc vô bờ bến: Thầy Đuy-sen hết lòng vì học trò.
- Thầy tự tay sửa chữa căn nhà kho lạnh lẽo thành lớp học, đắp lò sưởi, bắc ống khói.
- Vào mùa đông lạnh giá, thầy kiên nhẫn bế hoặc cõng từng em nhỏ qua con suối băng giá để đến lớp, bất chấp lời chế giễu của những kẻ giàu có đi qua.
- Khi An-tư-nai bị ngã và tím tái chân tay vì lạnh, thầy đã ân cần xoa ấm, đặt áo choàng cho cô bé, thể hiện tình cảm bao dung như người cha, người anh.
- Ước mơ lớn lao cho học trò: Thầy Đuy-sen đặc biệt quan tâm đến An-tư-nai (vốn là cô bé mồ côi, sống khổ cực với chú thím) và luôn mong muốn cô bé có cơ hội lên thành phố lớn để học tập và phát triển tài năng.
Kết thúc và Trăn trở của Họa sĩ:
- Sau này, An-tư-nai đã trở thành một viện sĩ, nhưng vẫn luôn khắc ghi công ơn thầy. Gặp lại thầy trong một tình huống éo le, bà gửi thư như một hành động chuộc lỗi vì đã không thể đền đáp xứng đáng.
- Người họa sĩ vô cùng xúc động và day dứt, anh quyết định thực hiện lời hứa. Anh trăn trở suy nghĩ và hình dung ra nhiều ý tưởng để vẽ bức tranh về "Người thầy đầu tiên" - có thể là cảnh thầy bế học trò qua suối, hoặc cảnh thầy tiễn An-tư-nai lên tỉnh, sao cho bức tranh vang vọng mãi mãi.
Nội dung và Giá trị Chính ✨
- Nội dung chính: Ca ngợi tấm lòng cao cả, sự hy sinh tận tụy và tình yêu thương vô bờ bến của thầy giáo Đuy-sen dành cho học trò nghèo trong hoàn cảnh xã hội còn lạc hậu.
- Giá trị: Tác phẩm tôn vinh tình cảm thầy trò thiêng liêng, khẳng định vai trò to lớn của người thầy trong việc thắp sáng ước mơ và thay đổi cuộc đời con người.
- nhớ tick nhé
Em chưa học nên chưa biết nha chị, em mới lớp 5 thui.
Bài thơ trên viết theo thể thơ bảy chữ vì mỗi dòng có bảy tiếng và nhịp thơ thường chia 4/3. Các hình ảnh miêu tả người mẹ trong khổ thơ cuối là: “tóc bạc da mồi, vết nhăn, vết xếp thân còm cỏi”. Những hình ảnh này gợi lên hình dáng người mẹ già nua, tảo tần sau bao năm lam lũ vì con. Câu thơ “Thân cò lặn lội bên bờ vắng” sử dụng biện pháp ẩn dụ khi mượn hình ảnh con cò để chỉ người mẹ. Cách nói này nhấn mạnh sự vất vả, hi sinh của mẹ, gợi lên tình thương yêu và lòng kính trọng đối với mẹ. Qua bài thơ, tác giả thể hiện tình yêu thương sâu nặng và lòng biết ơn vô bờ bến dành cho mẹ. Mẹ vừa là chỗ dựa tinh thần vững chắc, vừa là người hy sinh cả cuộc đời vì con. Bài học rút ra là hãy biết trân trọng tình mẫu tử, yêu thương và chăm sóc mẹ nhiều hơn, cố gắng sống tốt, học tập chăm chỉ để đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ.
Một số hình ảnh thể hiện cuộc sống lao động cần cù của người dân quê thường thấy trong các tác phẩm Ngữ văn lớp 6 là: - Hình ảnh người nông dân cày ruộng, dầm mình ngoài đồng với con trâu, chiếc cày, "lặn lội thân cò khi quãng vắng". - Hình ảnh những người mẹ, người chị gánh gồng quang gánh thóc, gánh rau ra chợ, tát nước, nhặt cỏ trên bờ ruộng. - Hình ảnh ngư dân chèo thuyền ra khơi đánh cá, kéo lưới trên sông biển, "thuyền ta lái gió với buồm trăng". - Hình ảnh những bàn tay khéo léo xe tơ, dệt vải, làm nón lá, đan lát, làm gốm… tất cả đều toát lên sự chăm chỉ, chịu khó của người lao động nơi làng quê. Những hình ảnh ấy gợi lên vẻ đẹp giản dị mà kiên trì, tạo nên bản sắc của đời sống nông thôn Việt Nam.
Trong văn bản "Chữ báu lên nhà thơ", tác giả nêu ra một luận đề trung tâm là đạo lý lể nghiệp của người cầm bút: người thi sĩ coi chữ nghĩa như báu vật, phải trau dồi ngôn ngữ để tôn vinh con người và dân tộc. Từ luận đề đó, tác giả triển khai các điểm sau: • Chữ nghiên cứu, chữ lọc là kết tinh của lao động ngôn ngữ, là sự sáng tạo của nhân dân qua bao đời. • Thi sĩ phải coi trọng mỗi chữ, trau chuốt câu thơ, lựa chọ chữ sao cho hay, đủ ý nghĩa, mang tinh thần dân tộc. • Thơ ca không chỉ đẹp ở ngôn từ mà còn mang trách nhiệm tinh thần: gời gửa tình yêu nước, lòng nhân ái, khát vọng sống đẹp. • Qua đó, tác giả khẳng định vai trò cao cả của người sáng tác: giữ gìn, làm giàu và trổi dậy tâm hồn dân tộc.
Luận đề (ý chính)
Luận đề của văn bản là: Một nhà thơ chân chính chỉ được “bầu” nên bằng lao động chữ, bằng sự tận tụy trau chuốt ngôn ngữ, tức là: để trở thành nhà thơ thực thụ, người nghệ sĩ phải lao động chăm chỉ với chữ, phải biến ngôn ngữ thông thường thành ngôn ngữ nghệ thuật đặc sắc — không phải nhà thơ là danh hiệu cho sẵn, mà là kết quả của một “cuộc bầu cử chữ” khắc nghiệt.
Hệ thống các luận điểm
Dưới đây là các luận điểm chính (cùng với giải thích):
- Nhà thơ phải lao động, tận tụy với chữ
- Tác giả nhấn mạnh rằng một nhà thơ không thể chỉ dựa vào cảm hứng nhất thời hoặc năng khiếu bẩm sinh mà nên bỏ công sức, tâm trí để “dùi mài” chữ.
- Nhà thơ phải biến ngôn ngữ “công cộng” (ngôn ngữ thường dùng) thành “ngôn ngữ đặc sản độc nhất”, tạo nên phong cách riêng thông qua việc trau chuốt từ ngữ.
- Phản bác hai quan niệm sai lầm về thơ
- Quan niệm 1: Thơ là cảm xúc bộc phát, bốc đồng, làm thơ không cần cố gắng → Tác giả phản bác bằng lý lẽ: những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi, làm thơ không giống đánh quả, không ai trúng độc đắc mãi mãi.
- Quan niệm 2: Nhà thơ là người có năng khiếu đặc biệt, không cần lao động → Tác giả đưa ra dẫn chứng từ các nhà thơ lớn (ví dụ: Lý Bạch, Tagore, … theo soạn bài) để khẳng định: tài năng + lao động cùng tồn tại.
- 3. Tầm quan trọng của âm sắc, gợi cảm của chữ trong thơ
- Tác giả cho rằng chữ trong thơ không chỉ mang nghĩa từ điển (“nghĩa tiêu dùng”) mà cần có diện mạo, âm lượng, độ vang vọng, sức gợi cảm khi kết hợp với câu, bài thơ → đây là cách để ngôn ngữ thơ trở nên nghệ thuật hơn.
- Nhà thơ cần biến chữ thành “tiếng mẹ” (ngôn ngữ gốc, tiếng gốc của dân tộc) một cách trung thành, làm cho ngôn ngữ mẹ trở nên giàu đẹp hơn.
- 4. Sự nghiệp thơ ca là một quá trình liên tục, không phải danh hiệu có sẵn
- Theo tác giả, không ai “có chức nhà thơ suốt đời”: để giữ được danh hiệu nhà thơ, người cầm bút phải liên tục học hỏi, sáng tạo, “bầu chữ” lại – nghĩa là làm thơ là một con đường dài, không có điểm dừng.
- Nhà thơ có trách nhiệm cao với ngôn ngữ: họ phải xây dựng phong cách riêng, đồng thời góp phần làm giàu tiếng mẹ đẻ bằng chính cách họ sử dụng chữ.

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!