Viết một bài văn về một kỉ niệm đáng nhớ với bạn thân của bạn. Tự viết không được lên mạng tìm nhé.
K
Khách
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
TT
3
VT
2
26 tháng 10 2025
Bác đã đi rồi sao bác ơi mùa thu đang đẹp nắng xanh trời
Bác đã lên đường theo Các -Mác , Lê Nin thế giới người hiền
Cụ đã thăng thiên
Q
1
26 tháng 10 2025
ca ngợi truyền thống uống nước nhớ nguồn,tấm lòng thuỷ chung,son sắt của dân ta qua hình ảnh dòng sông.
LQ
1
26 tháng 10 2025
Tác giả Văn Công Hùng là một nhà văn, nhà báo và nhà thơ nổi bật trong nền văn học Việt Nam đương đại. Dưới đây là một số thông tin tiêu biểu về ông:
1) Tiểu sử
- Năm sinh: 1958
- Nơi sinh: Thanh Hóa
- Quê quán: Thừa Thiên - Huế
- Hiện sinh sống: Thành phố Pleiku, tỉnh Gia Lai
2) Sự nghiệp và hoạt động
- Bắt đầu sáng tác văn học từ năm 1981
- Là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nhà báo Việt Nam, Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam, và Hội Văn học Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam
- Từng giữ chức vụ Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Gia Lai
- Là Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa VIII
3) Phong cách và tác phẩm tiêu biểu
- Văn Công Hùng có phong cách sáng tác gần gũi, giàu chất trữ tình và mang đậm bản sắc văn hóa Tây Nguyên
- Một số tác phẩm tiêu biểu:
- Đồng Tháp Mười mùa nước nổi
- Nhiều bài thơ và truyện ngắn viết về con người và thiên nhiên Tây Nguyên
Ông là một trong những cây bút có đóng góp tích cực cho văn học khu vực miền Trung và Tây Nguyên, với những tác phẩm phản ánh sâu sắc đời sống và tâm hồn con người nơi đây.
LV
6
13 tháng 1
Hình ảnh cá chuối mẹ trong đoạn trích là một biểu tượng tuyệt đẹp và cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, sự hy sinh vô điều kiện của người mẹ dành cho đàn con bé bỏng. Trong câu chuyện "Mẹ con cá chuối", cá mẹ hiện lên với những hành động đầy tình thương và lòng dũng cảm. Để đàn con có một bữa ăn no nê, cá mẹ đã không quản ngại nguy hiểm và đau đớn. Cá mẹ bơi lên chỗ nước nóng, chịu đựng cái nắng trưa hè gay gắt đến mức "mặt ao sủi bọt", rồi nhảy lên bờ "rạch đến chân khóm tre" để giả chết. Hành động này không chỉ thể hiện sự mưu trí mà còn là một sự hy sinh to lớn, chấp nhận rủi ro bị kẻ thù khác ăn thịt hoặc khó thở mà chết. Cá mẹ còn chịu đựng sự đau đớn khi để kiến đốt khắp mình, chỉ để lừa đàn kiến và mang thức ăn về cho con. Khi nhìn đàn con "ùa lại tranh nhau đớp tới tấp" và được "một mẻ no nê", cá mẹ "vui quá nên quên cả những chỗ đau vì bị Kiến đốt". Chi tiết này đã chạm đến trái tim người đọc, làm nổi bật sự quên mình vì hạnh phúc của con. Qua hình ảnh cá chuối mẹ, tác giả muốn gửi gắm một bài học sâu sắc về tình thương và sự hy sinh cao cả của những người mẹ trong cuộc sống. Đọc truyện, mỗi chúng ta đều cảm nhận được rằng, người mẹ luôn sẵn sàng làm mọi điều, chịu mọi khổ cực để con mình có được những điều tốt đẹp nhất. Điều đó khiến mỗi người con phải biết ơn, hiếu thảo và cố gắng vươn lên để mẹ luôn tự hào.
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đẹp đẽ bên bạn bè. Với mình, kỉ niệm đáng nhớ nhất là lần mình và Lan – bạn thân của mình – cùng nhau tham gia hội thi kể chuyện ở trường.
Hôm đó là một buổi sáng mùa thu, trời trong xanh và mát mẻ. Cả lớp háo hức chuẩn bị cho hội thi kể chuyện theo sách. Mình và Lan được chọn đại diện lớp tham gia. Hai đứa đã luyện tập suốt một tuần, cùng nhau chọn câu chuyện “Cây tre trăm đốt” và phân vai thật kỹ. Mình kể phần dẫn truyện, còn Lan đóng vai người nông dân. Chúng mình đã diễn thử ở sân trường, trong lớp, thậm chí cả ở nhà Lan.
Khi lên sân khấu, mình hồi hộp đến mức tay run lên, nhưng Lan đã nắm tay mình thật chặt và nói nhỏ: “Cậu làm được mà!”. Chính câu nói ấy khiến mình bình tĩnh lại. Chúng mình kể chuyện một cách tự tin, giọng rõ ràng, biểu cảm sinh động. Khán giả vỗ tay rào rào khi kết thúc, và điều bất ngờ nhất là chúng mình giành giải Nhất toàn trường.
Sau buổi thi, hai đứa ôm nhau cười như chưa từng vui đến thế. Kỉ niệm ấy không chỉ là một chiến thắng nhỏ, mà còn là minh chứng cho tình bạn đẹp đẽ, sự đồng hành và tin tưởng lẫn nhau.
Đến giờ, mỗi khi nhớ lại, mình vẫn thấy ấm lòng. Lan không chỉ là bạn thân, mà còn là người luôn bên mình trong những khoảnh khắc quan trọng nhất.
.Bài làm
Trong cuộc đời học sinh, ai cũng có một người bạn thân – người luôn cùng ta chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và những kỷ niệm khó quên. Với tôi, người bạn đó là Minh – cô bạn cùng bàn từ năm lớp 5 đến tận bây giờ. Giữa chúng tôi có vô vàn kỷ niệm, nhưng đáng nhớ nhất là lần cả hai cùng “phiêu lưu” trong cơn mưa lớn năm lớp 7.
Hôm đó, tiết cuối tan học, bầu trời đang trong xanh bỗng tối sầm lại, mây đen kéo đến và gió thổi ào ào. Tôi và Minh nghĩ chắc chỉ mưa nhỏ, nên rủ nhau về luôn, ai ngờ vừa ra khỏi cổng trường thì trời đổ mưa như trút nước. Chúng tôi không có áo mưa, chỉ biết ôm cặp che đầu rồi chạy. Càng chạy càng ướt, tóc dính bết vào mặt, quần áo dính sát vào người, nhìn nhau mà cười ngặt nghẽo.
Chạy được nửa đường, cả hai mệt quá nên tấp vào hiên một nhà ven đường trú tạm. Chúng tôi vừa run vừa đùa, Minh nói: “Thôi kệ đi, tắm mưa miễn phí còn gì!” – khiến tôi cười muốn ngất. Khi mưa ngớt, hai đứa lại lội nước về nhà, giày dép lép nhép, nhưng lòng thì vui lạ thường.
Hôm sau đến lớp, cô giáo nhìn thấy hai đứa hắt hơi liên tục liền hỏi: “Hai em đi tắm mưa à?” – chúng tôi chỉ biết nhìn nhau mà cười. Cô lắc đầu nhưng cũng mỉm cười hiền hậu. Kể từ đó, mỗi khi trời mưa, tôi và Minh lại nhớ về buổi chiều hôm ấy – một buổi chiều ướt sũng nhưng đầy ấm áp và tiếng cười.
Đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất mà tôi sẽ không bao giờ quên, bởi nó không chỉ đơn giản là một lần bị ướt mưa, mà còn là minh chứng cho tình bạn trong sáng, hồn nhiên và đáng quý của tuổi học trò