Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Phương thức biểu đạt: Tự sự kết hợp miêu tả và biểu cảm.
Câu 1. Thiên nhiên có vai trò rất quan trọng đối với cuộc sống con người, vì thiên nhiên cung cấp không khí để thở, nước để sử dụng, đất để trồng trọt, rừng và biển để cung cấp nhiều nguồn tài nguyên cần thiết, ngoài ra thiên nhiên còn giúp điều hòa khí hậu, bảo vệ môi trường sống, đem lại cảnh đẹp để con người nghỉ ngơi, thư giãn và nuôi dưỡng tâm hồn, vì vậy mỗi người cần biết yêu quý, bảo vệ và sử dụng thiên nhiên một cách hợp lí.
hơi ấy vì thêm chi tiết bà lâm bệnh nếu bà bạn không bị thì cho mik xin lỗi trc nha hoặc xem của người khác
Bài làm:
Tuổi thơ của em có rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng sâu sắc và đáng nhớ nhất chính là khoảng thời gian được sống bên bà ngoại. Bà là người gần gũi, hiền hậu và luôn yêu thương em bằng tất cả tấm lòng. Mỗi khi hè đến, em lại háo hức được về quê ở với bà, nơi có mảnh vườn nhỏ, hàng cau cao và mùi rơm rạ thơm nồng trong gió.
Bà thường dậy từ rất sớm, nhóm bếp, nấu nồi cháo hoặc nồi xôi thơm phức. Khi em còn ngái ngủ, bà nhẹ nhàng gọi: “Cháu của bà dậy đi, ăn sáng kẻo nguội!” Em vẫn còn nhớ rõ hình ảnh bà ngồi bên bếp lửa, mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hồng lên trong ánh lửa bập bùng. Mỗi sáng, hai bà cháu lại cùng nhau ra vườn hái rau, nhặt trứng gà, tưới những luống hoa mà bà chăm bón mỗi ngày.
Chiều đến, bà thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích mà em nghe hoài vẫn không chán. Giọng bà ấm áp, chậm rãi, như có phép màu khiến mọi thứ quanh em trở nên bình yên. Có lần em nghịch ngợm trèo cây rồi ngã, đầu gối bị trầy, bà hốt hoảng chạy tới bế em lên, thổi “phù phù” và nói: “Đau đi đâu cho bà thổi là hết liền.” Khi ấy, em chỉ biết cười mà không thấy đau nữa. Em hiểu rằng tình thương của bà chính là liều thuốc nhiệm màu nhất.
Rồi một năm, bà đổ bệnh nặng. Mọi người đưa bà đi bệnh viện, nhưng vì tuổi cao, sức yếu nên bà không qua khỏi. Hôm đó, trời đổ mưa, cả nhà ai cũng lặng im, nước mắt rơi không ngừng. Em đứng bên giường, nắm lấy bàn tay gầy gò, lạnh dần của bà mà lòng nghẹn lại. Em không tin bà đã rời xa em mãi mãi. Những ngày sau đó, em nhớ bà da diết. Em nhớ mùi khói bếp, nhớ tiếng cười hiền, nhớ cả những câu chuyện cổ tích chưa kịp nghe hết.
Mỗi lần trở lại quê, đi ngang qua khu vườn đầy hoa cúc vàng, em lại có cảm giác như bà vẫn ở đâu đây, vẫn mỉm cười hiền hậu nhìn em. Mỗi khi ngửi thấy mùi khói bếp lan tỏa trong gió, em như nghe thấy tiếng bà gọi “Cháu của bà ơi, ăn cơm đi con!”. Dù bà đã đi xa, hình ảnh và tình yêu thương của bà vẫn luôn sống mãi trong trái tim em.
Bà là người đã dạy em biết yêu thương, biết nhường nhịn và trân trọng những gì giản dị nhất trong cuộc sống. Em luôn tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi, sống thật tốt để bà nơi xa luôn tự hào về đứa cháu nhỏ của mình. Dù thời gian có trôi đi, những kỷ niệm về bà vẫn là ngọn lửa ấm áp, soi sáng và nâng đỡ tâm hồn em trong suốt cuộc đời này.
Coi cái bài thơ "Đưa con đi học" của tác giả "Tế Hạnh". Rồi coi phần từ tượng thanh, từ tượng hình. Đặc điểm thơ 6,7 chữ. Tìm hình ảnh Viết cảm nghĩ về bài thơ 6,7 chứ ( Đề ngoài sách. Tui chỉ cho bn được bấy nhiêu đó thôi. Tôi xin lỗi.
Thể loại: Truyện cổ tích
Ngôi kể: Ngôi thứ ba
Ba điều ước của cô bé bán diêm lần lượt là được sưởi ấm bên lò sưởi, được ăn no bên bàn ăn thịnh soạn với ngỗng quay, và được đón giao thừa ấm áp bên cây thông Noel