sáng tác 1 bài thơ 4 hoặc 5 chữ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Em là một người khá hòa đồng, thích đọc sách và rất trân trọng những giây phút bên gia đình. Đối với em, gia đình là nơi bắt đầu của mọi yêu thương — là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất trong cuộc sống.
Trong đời sống gia đình hiện nay, em đặc biệt quan tâm đến vấn đề giao tiếp và thấu hiểu giữa cha mẹ và con cái. Em nhận thấy nhiều bậc phụ huynh vì quá bận rộn hoặc vì kỳ vọng quá cao mà ít dành thời gian lắng nghe con. Từ đó, khoảng cách giữa hai thế hệ ngày càng lớn, khiến con cái dễ cảm thấy cô đơn, bị áp lực và không dám chia sẻ.
Theo em, để giữ gìn hạnh phúc gia đình, điều quan trọng nhất là sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau. Cha mẹ nên dành thời gian trò chuyện, lắng nghe tâm tư của con cái, còn con cái cũng cần biết cảm thông, chia sẻ những suy nghĩ thật lòng với cha mẹ. Khi mỗi người đều mở lòng, gia đình sẽ trở thành nơi tràn đầy yêu thương, ấm áp và gắn kết.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Trong bài thơ “Chuyện cổ tích loài người”, nhà thơ Xuân Quỳnh đã tạo nên nhiều chi tiết sống động và thú vị. Những sự vật vô tri như mặt trời, cơn mưa, dòng sông, ngọn gió được nhân hóa, trở thành những người bạn gần gũi của con người. Thế giới thiên nhiên hiện lên ấm áp, tràn đầy yêu thương. Hình ảnh cha dạy con bước đi, mẹ dạy con nói khiến câu chuyện thêm cảm động, giản dị mà thiêng liêng. Mỗi chi tiết đều góp phần làm nổi bật ý nghĩa: mọi điều tốt đẹp trên đời đều bắt nguồn từ tình yêu thương và lòng nhân hậu. Nhờ ngôn ngữ giàu hình ảnh và trí tưởng tượng bay bổng, bài thơ trở nên như một chuyện cổ tích ngọt ngào, đầy sức sống.
Bài thơ Thuyền neo bến đợi của Hoàng Mai mở ra một tâm trạng lặng lẽ, ray rứt của người đang ở giữa hai bến: vừa mong đỗ bến bình yên, vừa không chắc có được bến đó. Hình ảnh “thuyền” và “bến” được tác giả sử dụng như biểu tượng để nói lên thân phận, khát vọng, và cả nỗi cô đơn của con người trước dòng đời.
Người trữ tình trong bài có thể hiểu là “chiếc thuyền” — đang neo đợi ở một nơi, nhưng không biết “bến” nào sẽ đón mình. Cảnh chiều thu, lá rụng, sương mờ, tình chợt đến rồi chợt đi… tất cả tạo nên không gian của nỗi hoang hoải, trăn trở. Bến không chỉ là nơi chốn thực mà còn là nơi tâm hồn muốn đặt neo — muốn tìm sự bình yên, tìm người hiểu, tìm chỗ quay về.
“Thuyền” trong thơ thường gợi lên thân phận lãng đãng, chòng chành giữa dòng nước; ở đây, thuyền là chính nhân vật trữ tình — có thể là người đang yêu, người đang cô đơn, người đang tìm chỗ cho mình.
“Bến” là nơi dừng chân, nơi bến đỗ, biểu trưng cho sự an tâm, hạnh phúc, tìm thấy sự chia sẻ. Nhưng đáng chú ý là cụm “bến đợi” hoặc “bến đâu” chứa đựng nỗi chưa chắc, chưa tìm được. Ví dụ: “Thuyền neo bến hẹn gió mùa lắt lay” — ở đây bến được “hẹn” với gió mùa lắt lay, gợi ra sự mong manh.Cảnh vật thiên nhiên như chiều thu, lá rụng, sương giăng, gió heo may… tất cả cùng tạo nên không khí buồn, ngân nga và mở ra tâm trạng nội tâm: càng tìm bến càng thấy mình ở giữa vô định.
- Tâm trạng của người trữ tình là khắc khoải, trăn trở: “Gối chăn hờ hững sương mờ phủ giăng” — hình ảnh gợi ra đêm dài không ngủ, lòng người thao thức.Bài thơ còn nói về sự chợt tới, chợt đi của tình yêu: “Tình chợt đến ‑ chợt đi ‑ ai biết” — cho thấy rằng bến chưa chắc là người, chưa chắc là nơi, mà có thể là một khoảnh khắc, một tương lai.Tư tưởng lớn hơn là: con người cần một điểm neo — nhưng liệu có tìm được? Trong đời có nhiều thuyền vẫn neo mà không tìm được bến. Vì vậy bài thơ mang tính nhân bản: nó không chỉ nói riêng về một cuộc tình mà nói về cuộc đời, về hành trình tìm chỗ đứng, tìm ý nghĩa.
- Cảnh thiên nhiên trong thơ không chỉ làm nền mà phản chiếu tâm trạng: cảnh thu lá rụng, sương mờ, đêm dài… hòa với tâm trạng người trữ tình — buồn, mong chờ, lặng lẽ.Nghệ thuật sử dụng hình ảnh, nhịp điệu chậm, từ ngữ như “neo”, “đợi”, “hẹn”, “lắt lay” — tất cả gợi ra sự chênh vênh giữa hy vọng và thực tế.Bằng cách này, bài thơ tạo ra một không gian vừa hướng ngoại (cảnh vật) vừa hướng nội (tâm hồn), khiến người đọc vừa cảm nhận được cái nhìn về thế giới vừa nghe thấy tiếng vọng trong lòng mình.
- Bài thơ Thuyền neo bến đợi của Hoàng Mai là một lát cắt cảm xúc dung dị nhưng sâu sắc về hành trình tìm “bến” của con người — tìm nơi dừng chân, tìm người đồng hành, tìm sự an yên trong tâm hồn. Dù bến hẹn có lúc “lắt lay”, dù neo có thể chênh vênh, thì chính hành trình ấy mới là giá trị. Đọc xong ta không chỉ cảm thông với người trữ tình mà còn nhìn thấy chính mình trong “chiếc thuyền” ấy, nép mình trong khát vọng được neo bến. Và đó là sức hút bền của bài thơ này — nhẹ nhàng nhưng day dứt, mộc mạc nhưng chạm đến lòng.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
tôi kgioir lắm
mày ngu thế vậy
Tôi là học sinh lớp 5
Luôn chăm chỉ,học tốt