Xác định cách ngắt nhịp và cách gieo vần của bài thơ Hạt gạo làng ta - Trần Đăng Khoa.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Giờ ra chơi
Trống trường vừa điểm
Cả lớp ùa ra
Người chơi đá cầu
Kẻ thì la la
Bạn ngồi ăn vặt
Chia nhau bim bim
Có người chạy nhảy
Ngã lăn cả tim
Thầy đi ngang qua
Cả đám đứng im
Thầy vừa quay lưng
Lại cười rần rần!
Cứ làm bài xong là phải có tin gì hot ko😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😭😭😭😭😭
Các biện pháp tu từ và tác dụng trong đoạn thơ: Nhân hoá: “Con nhện hồng ươm tơ”, “Giăng kín lời ru muộn” → làm hình ảnh trở nên sinh động, gợi cảm giác ấm áp, dịu dàng của lời ru và ký ức tuổi thơ. So sánh: “Như những hòn bi xanh” → gợi liên tưởng đến những kỷ niệm trong sáng, hồn nhiên của tuổi thơ. Điệp từ, điệp âm: “À ơi” → tạo âm hưởng ngọt ngào, thân thuộc của lời ru, gợi nhớ quê hương và tình mẹ. → Tác dụng chung: Thể hiện nỗi nhớ thương, trân trọng tuổi thơ và tình cảm gia đình tha thiết.
Hai câu thơ “Cánh diều nghiêng nghiêng gió / Chở nặng miền ước mơ” gợi suy nghĩ về: Tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng, với những ước mơ bay cao, bay xa như cánh diều trong gió. Hình ảnh cánh diều tượng trưng cho khát vọng, niềm tin và hi vọng của con người, đặc biệt là của trẻ thơ. → Nói ngắn gọn: Hai câu thơ thể hiện ước mơ đẹp, tinh khôi và khát vọng vươn lên của con người trong cuộc sống.
Hai câu thơ “Cánh diều nghiêng nghiêng gió / Chở nặng miền ước mơ” gợi cho em suy nghĩ về tuổi thơ hồn nhiên, trong trẻo. Hình ảnh cánh diều bay trong gió không chỉ là trò chơi dân gian quen thuộc mà còn tượng trưng cho những ước mơ bay cao, bay xa của tuổi nhỏ. Từ “chở nặng” thể hiện khát vọng lớn lao, sâu sắc, cho thấy dù còn bé, mỗi người đều mang trong mình những hoài bão, những miền mơ ước riêng. Câu thơ vừa gợi hình ảnh đẹp, vừa khơi dậy cảm xúc về một thời thơ ngây đầy mộng mơ.
Sau khi đọc bài thơ “Gió đưa cành trúc la đà” – một bài ca dao dân gian quen thuộc mà tôi vô tình bắt gặp trong một cuốn sách cũ, tôi cảm thấy lòng mình dịu lại giữa những ồn ào của cuộc sống. Chỉ vỏn vẹn vài câu thơ ngắn gọn, nhưng bài thơ đã mở ra cả một không gian thanh bình, nơi có gió, có trúc, có hình bóng của người xưa đang chờ đợi, yêu thương. Những lời thơ mộc mạc mà sâu sắc, như tiếng nói thầm thì từ trái tim của người dân quê Việt Nam bao đời nay. Tôi thích sự giản dị trong từng vần thơ, không khoa trương mà đầy chất tình, chất người. Cảm giác như mình được trở về một miền ký ức xa xôi, nơi có bà, có mẹ, có câu hò ru con đêm trăng. Bài thơ khiến tôi suy nghĩ nhiều về lòng thủy chung, về tình nghĩa giữa con người với nhau. Có lẽ, chính sự giản dị ấy lại làm nên chiều sâu xúc cảm, khiến tôi rung động thật lâu sau khi đọc xong. Thơ không cần phải cao siêu, chỉ cần chạm được đến trái tim, thế là đủ. Tôi thầm biết ơn người xưa – người đã viết nên những dòng thơ dung dị mà tuyệt đẹp ấy.
Khi viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về tất cả loại thể thơ, có cần viết lại toàn bộ bài thơ ko các bạn
✅ Nêu tên bài thơ (hoặc trích dẫn một vài câu tiêu biểu)
→ để người đọc biết bạn đang nói về tác phẩm nào.
✅ Tập trung thể hiện cảm xúc, suy nghĩ, ấn tượng cá nhân
→ về nội dung, hình ảnh, cảm xúc, thông điệp của bài thơ.
✅ Có thể trích 1–2 câu thơ tiêu biểu (nếu cần)
→ để minh họa cho cảm xúc của bạn, nhưng không nên chép toàn bộ bài thơ vì đoạn văn sẽ dài dòng, lệch trọng tâm.
📌 Ví dụ:
Sau khi đọc bài thơ "Gió đưa cành trúc la đà", tôi cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng...
(→ không cần ghi lại toàn bộ bài thơ, chỉ nêu tên hoặc trích 1 câu thôi là đủ.)
Bài thơ "Hạt Gạo Làng Ta" của Trần Đăng Khoa được viết theo thể thơ bốn chữ, với cách ngắt nhịp chủ yếu là 2/2 hoặc 3/1, và sử dụng vần lưng (gần âm) và vần liền, tạo nên âm hưởng nhịp nhàng, vui tươi, phản ánh nhịp sống lao động của người nông dân.