viết đoạn văn từ 7 đến 9 câu kể lại kỉ niệm đáng nhớ của em sử dụng hai hình ảnh ẩn dụ lớp 6
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh là một khúc hát trong trẻo, chan chứa tình yêu quê và niềm tự hào về con người lao động. Qua những vần thơ giản dị, nhà thơ đã vẽ nên bức tranh làng chài ven biển thật sinh động: buổi sáng trời trong, gió nhẹ, trai làng hăng hái ra khơi, con thuyền lướt đi như mũi tên tre. Hình ảnh ấy vừa khỏe khoắn vừa tràn đầy sức sống, thể hiện vẻ đẹp mạnh mẽ của những người dân chài yêu biển, yêu lao động. Khi thuyền trở về, gió căng buồm, cá đầy khoang, khung cảnh thật rộn ràng và ấm no. Ở phần cuối, giọng thơ chuyển sang bồi hồi, tha thiết khi tác giả nhớ về quê hương sau những năm xa cách. Bằng cảm xúc chân thành, Tế Hanh đã khơi gợi trong lòng em tình yêu và niềm tự hào về quê hương đất nước. Bài thơ khiến em hiểu rằng quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn ta suốt đời.
Văn bản tự sự giải thích hiện tượng tự nhiên có những đặc điểm thể loại chính là ngôn ngữ khoa học, chính xác, lập luận logic và cung cấp thông tin khách quan. Mục đích chính là giúp người đọc hiểu rõ bản chất, nguyên nhân và cách thức diễn ra của các hiện tượng đó một cách tường minh và dễ hiểu nhất.
Ngôn ngữ:
Thầy Đuy-sen nói năng nhẹ nhàng, từ tốn và đầy thuyết phục. Khi thuyết phục gia đình An-tư-nai cho cô đi học, thầy dùng lời nói chân thành, thể hiện sự quan tâm đến tương lai của học trò.
→ Ngôn ngữ của thầy thể hiện sự kiên nhẫn, nhiệt tình và có tấm lòng yêu thương học sinh.
Hành động:
- Đến từng nhà để vận động học sinh đi học, trong đó có nhà của An-tư-nai.
- Bảo vệ An-tư-nai khỏi sự phản đối của gia đình, đặc biệt là người bác nghiêm khắc.
- Dạy học bằng tất cả tâm huyết dù hoàn cảnh thiếu thốn.
- Tặng An-tư-nai quyển sách đầu tiên trong đời.
→ Hành động của thầy thể hiện sự tận tâm, dũng cảm và hết lòng vì học trò.
Tính cách:
- Yêu nghề, yêu học trò.
- Nhân hậu, kiên trì, dũng cảm.
- Có lý tưởng cao đẹp, tin vào tri thức sẽ giúp con người đổi đời.
→ Thầy Đuy-sen là hình mẫu người thầy lí tưởng, luôn đặt học sinh lên hàng đầu.
Cảm nhận: Thầy Đuy-sen là một người thầy tận tụy, nhân hậu và đầy trách nhiệm. Thầy không chỉ dạy chữ mà còn gieo vào tâm hồn học sinh niềm tin vào tương lai và giá trị của tri thức.
Hình ảnh thầy bảo vệ và nâng đỡ An-tư-nai như nâng một mầm cây nhỏ giữa gió bão khiến em rất xúc động. Dù trong hoàn cảnh khó khăn, thầy vẫn không ngừng cố gắng đem cái chữ đến cho học trò, thậm chí là chống lại sự lạc hậu, cổ hủ.
→ Thầy Đuy-sen là biểu tượng của người thầy mẫu mực, luôn hy sinh thầm lặng vì sự nghiệp "trồng người".
Đặc điểm hình thức:
– Hai câu thơ là một câu hỏi tu từ.
– Cấu trúc ngắn gọn, nhịp chậm, giọng điệu trầm buồn, gợi suy tư và tiếc nuối.
Ý nghĩa thể hiện:
– Thể hiện nỗi hoài niệm, xót xa của tác giả về những con người, giá trị, vẻ đẹp xưa đã mất.
– Gợi sự tiếc thương cho quá khứ và nỗi bâng khuâng trước sự đổi thay của thời gian.
Không một sự yêu thương, bảo bọc nào có thể lớn hơn vòng tay mẹ. Chính đôi bàn tay nhỏ bé của người phụ nữ ấy đã đổ mồ hôi, đã tần tảo sớm hôm vì các con. Mẹ không ngần ngại đôi bàn tay ấy đau nhức, mỏi mệt mà luôn cố gắng đày đọa đôi bàn tay mẹ chỉ vì chúng con. Không một ngôn từ nào có thể nói hộ những gì mẹ đã làm vì chúng con. Bàn tay ấy luôn hướng về chúng con, luôn giang rộng vòng tay ôm chúng con về để che chở mọi vất vả, gian lao ngoài thế giới kia. Cho dù chúng con làm sai trái với những gì mẹ dạy nhưng bàn tay ấy vẫn luôn ân cần khuyên bảo, nhắn nhủ chúng con lần sau đừng làm như vậy.Con sẽ cố gắng dùng đôi bàn tay của con để làm nhiều điều có ích cho đời, để không làm mẹ thất vọng vì đã chở che, ân cần, bảo bọc trìu mến đôi bàn tay chúng con.
Ngày em nhận được bức thư cảm ơn từ cô giáo cũ, lòng em bỗng dâng lên một niềm xúc động khó tả. Cô là ngọn đèn đã thắp sáng con đường học tập của em trong những năm đầu còn bỡ ngỡ. Mỗi lời dạy của cô vẫn là dòng suối mát chảy mãi trong tâm hồn em, giúp em luôn tin tưởng và cố gắng. Em nhớ những ngày cô kiên nhẫn giảng lại từng bài toán khó, dù trời đã về chiều. Cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy em cách trở thành một người biết yêu thương và chia sẻ. Nhờ có cô, em mới hiểu rằng tình thầy trò là điều thiêng liêng, không gì thay thế được. Kỉ niệm ấy sẽ mãi là một phần tươi sáng trong tuổi học trò của em.