viết đoạn văn 10 đến 15 dòng phân tích và nêu cảm nghĩ của em về bài thơ quê hương của nhà thơ tế hanh
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Văn bản tự sự giải thích hiện tượng tự nhiên có những đặc điểm thể loại chính là ngôn ngữ khoa học, chính xác, lập luận logic và cung cấp thông tin khách quan. Mục đích chính là giúp người đọc hiểu rõ bản chất, nguyên nhân và cách thức diễn ra của các hiện tượng đó một cách tường minh và dễ hiểu nhất.
Ngôn ngữ:
Thầy Đuy-sen nói năng nhẹ nhàng, từ tốn và đầy thuyết phục. Khi thuyết phục gia đình An-tư-nai cho cô đi học, thầy dùng lời nói chân thành, thể hiện sự quan tâm đến tương lai của học trò.
→ Ngôn ngữ của thầy thể hiện sự kiên nhẫn, nhiệt tình và có tấm lòng yêu thương học sinh.
Hành động:
- Đến từng nhà để vận động học sinh đi học, trong đó có nhà của An-tư-nai.
- Bảo vệ An-tư-nai khỏi sự phản đối của gia đình, đặc biệt là người bác nghiêm khắc.
- Dạy học bằng tất cả tâm huyết dù hoàn cảnh thiếu thốn.
- Tặng An-tư-nai quyển sách đầu tiên trong đời.
→ Hành động của thầy thể hiện sự tận tâm, dũng cảm và hết lòng vì học trò.
Tính cách:
- Yêu nghề, yêu học trò.
- Nhân hậu, kiên trì, dũng cảm.
- Có lý tưởng cao đẹp, tin vào tri thức sẽ giúp con người đổi đời.
→ Thầy Đuy-sen là hình mẫu người thầy lí tưởng, luôn đặt học sinh lên hàng đầu.
Cảm nhận: Thầy Đuy-sen là một người thầy tận tụy, nhân hậu và đầy trách nhiệm. Thầy không chỉ dạy chữ mà còn gieo vào tâm hồn học sinh niềm tin vào tương lai và giá trị của tri thức.
Hình ảnh thầy bảo vệ và nâng đỡ An-tư-nai như nâng một mầm cây nhỏ giữa gió bão khiến em rất xúc động. Dù trong hoàn cảnh khó khăn, thầy vẫn không ngừng cố gắng đem cái chữ đến cho học trò, thậm chí là chống lại sự lạc hậu, cổ hủ.
→ Thầy Đuy-sen là biểu tượng của người thầy mẫu mực, luôn hy sinh thầm lặng vì sự nghiệp "trồng người".
Đặc điểm hình thức:
– Hai câu thơ là một câu hỏi tu từ.
– Cấu trúc ngắn gọn, nhịp chậm, giọng điệu trầm buồn, gợi suy tư và tiếc nuối.
Ý nghĩa thể hiện:
– Thể hiện nỗi hoài niệm, xót xa của tác giả về những con người, giá trị, vẻ đẹp xưa đã mất.
– Gợi sự tiếc thương cho quá khứ và nỗi bâng khuâng trước sự đổi thay của thời gian.
Không một sự yêu thương, bảo bọc nào có thể lớn hơn vòng tay mẹ. Chính đôi bàn tay nhỏ bé của người phụ nữ ấy đã đổ mồ hôi, đã tần tảo sớm hôm vì các con. Mẹ không ngần ngại đôi bàn tay ấy đau nhức, mỏi mệt mà luôn cố gắng đày đọa đôi bàn tay mẹ chỉ vì chúng con. Không một ngôn từ nào có thể nói hộ những gì mẹ đã làm vì chúng con. Bàn tay ấy luôn hướng về chúng con, luôn giang rộng vòng tay ôm chúng con về để che chở mọi vất vả, gian lao ngoài thế giới kia. Cho dù chúng con làm sai trái với những gì mẹ dạy nhưng bàn tay ấy vẫn luôn ân cần khuyên bảo, nhắn nhủ chúng con lần sau đừng làm như vậy.Con sẽ cố gắng dùng đôi bàn tay của con để làm nhiều điều có ích cho đời, để không làm mẹ thất vọng vì đã chở che, ân cần, bảo bọc trìu mến đôi bàn tay chúng con.
Mình chỉ có thể nêu các ý thôi nên bạn tự ghép thành đoạn văn nhe.( đúng thì tích cho mình với).
Thân bài:
- Ngôi trường tiểu học của em nằm ở đầu làng, tuy không lớn nhưng luôn sạch sẽ, khang trang.
- Cổng trường sơn màu xanh, nổi bật dòng chữ “Trường Tiểu học …” với hàng cây phượng vĩ đứng hai bên như hai người bạn thân thiết chào đón mỗi ngày đến lớp.
- Sân trường rộng rãi, được lát gạch đỏ sạch sẽ. Giữa sân là cột cờ cao vút – nơi thầy cô và học sinh tập trung vào mỗi sáng thứ hai đầu tuần.
- Trường có ba dãy nhà: dãy lớp học, dãy văn phòng và thư viện. Các lớp học đều có bàn ghế gọn gàng, bảng xanh sạch sẽ và đầy đủ ánh sáng.
- Em ấn tượng nhất là vườn hoa nhỏ bên lớp học, nơi có những luống hoa mười giờ, hoa cúc, hoa hồng… do chính tay thầy cô và học sinh chăm sóc.
- Thầy cô ở đây rất nhiệt tình, yêu thương học sinh. Em luôn nhớ cô giáo chủ nhiệm lớp 1 – người đã dạy em những nét chữ đầu tiên, luôn kiên nhẫn, dịu dàng với từng bạn trong lớp.
- Những kỷ niệm vui buồn cùng bạn bè dưới mái trường thân yêu ấy – từ những lần chơi đuổi bắt, đến giờ học nhóm – đều in sâu trong ký ức em.
Trưởng Tiểu học của em nằm ở vùng nội ô thành phố nên diện tích không rộng lớn lắm, thế nhưng trường lại nằm riêng biệt ở một nơi nhiều cây xanh bao phủ nên trường lúc nào cũng mát mẻ và yên tĩnh chứ không ồn ào tiếng xe cộ bên ngoài. Từ ngày đầu tiên được mẹ chở đến trường, em đã bị thu hút bởi màu xanh ngọc của vôi. Màu xanh ấy làm em cảm thấy dễ chịu và bình yên như bên mẹ. Đầu năm học nào trường cũng được sơn sửa lại nên lúc nào em cũng cảm thấy trường rất mới. Cả màu ngói đỏ cũng thật đẹp, em cứ ngỡ nó là màu điểm 10 trên bài thi cuối năm vậy. Bao quanh ngôi trường là tường rào kiên cố, phía trước và sau lưng trường đều có cổng. Chúng em thường đi từ cổng trước vào. Cánh cổng trường được làm từ những thanh sắt to cứng, sơn màu vàng kem rất nổi bật. Phía trên cửa ra vào có treo một cái bảng to sơn xanh và dòng chữ màu vàng kim lấp lánh “Trường tiểu học Ngô Quyền”.
Vào cánh cổng trường là sân trường be bé. Sân trường em dù không lớn nhưng lại rất đẹp bởi các thầy cô trồng nhiều hoa và cây xanh. Những luống hoa mười giờ, hoa hồng chen nhau nở rộ dưới ánh nắng. Quang cảnh ngôi trường trong giờ ra chơi học sinh chạy ùa ra ngồi dưới gốc cây mát mẻ và chơi đùa cùng nhau.
Trường em có tất cả 4 dãy phòng. Dãy chính to nhất đối diện với cổng trường có hai lầu. Lầu 1 là các em lớp 1, lầu hai là lớp 2. Mỗi lầu có 10 phòng học. Dãy phòng học thứ hai nằm phía trái cũng có hai lầu dành cho học sinh lớp 3, lớp 4. Riêng học sinh lớp 5 thì học dãy phòng bên tay phải. Còn một dãy phòng nữa nằm ở phía sân sau, đó là văn phòng của thầy cô và thư viện. Phòng học của chúng em tuy không quá rộng nhưng được trang bị đầy đủ quạt, đèn để học sinh thoải mái. Ngoài ra phía sân sau còn có căn tin bán đồ ăn cho học sinh.
Bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh là một khúc hát trong trẻo, chan chứa tình yêu quê và niềm tự hào về con người lao động. Qua những vần thơ giản dị, nhà thơ đã vẽ nên bức tranh làng chài ven biển thật sinh động: buổi sáng trời trong, gió nhẹ, trai làng hăng hái ra khơi, con thuyền lướt đi như mũi tên tre. Hình ảnh ấy vừa khỏe khoắn vừa tràn đầy sức sống, thể hiện vẻ đẹp mạnh mẽ của những người dân chài yêu biển, yêu lao động. Khi thuyền trở về, gió căng buồm, cá đầy khoang, khung cảnh thật rộn ràng và ấm no. Ở phần cuối, giọng thơ chuyển sang bồi hồi, tha thiết khi tác giả nhớ về quê hương sau những năm xa cách. Bằng cảm xúc chân thành, Tế Hanh đã khơi gợi trong lòng em tình yêu và niềm tự hào về quê hương đất nước. Bài thơ khiến em hiểu rằng quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn ta suốt đời.