K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

16 tháng 1

What did you do then?

3 tháng 10 2025

hùng

3 tháng 10 2025

Vua Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái xinh đẹp tên là Mị Nương, nhà vua muốn kén cho nàng một chàng rể thật xứng đáng. Trong vùng có hai chàng trai đến cầu hôn Mị Nương, một người tên là Sơn Tinh – chúa vùng núi cao, một người là Thủy Tinh – chúa miền biển cả. Cả hai đều tài giỏi ngang nhau nên nhà vua không biết lựa chọn ai bèn hạ lệnh rằng nếu hôm sau ai đem lễ vật đến trước sẽ được rước Mị Nương về. Hôm sau, Sơn Tinh đem lễ vật đến trước trước, rước được Mị Nương về. Thủy Tinh đến sau, nổi giận đùng đùng đem quân đuổi đánh để cướp Mị Nương. Thủy Tinh hô mưa gọi gió, dâng nước lên cao, Sơn Tinh không hề nao núng mà bốc từng quả núi chặn lũ. Hai bên đánh nhau ròng rã mấy tháng, sức của Thủy Tinh đã đuối nên đành chịu thua. Nhưng vì thù hận không thể quên, hằng năm Thủy Tinh vẫn dâng nước lũ đánh Sơn Tinh và lần nào cũng thua trận.

3 tháng 10 2025

Running nhé bạn ^^

3 tháng 10 2025

j

3 tháng 10 2025

📝 DÀN Ý CHI TIẾT BÀI VĂN BIỂU CẢM VỀ NGƯỜI THÂN (VÍ DỤ: MẸ)


I. MỞ BÀI

  • Giới thiệu người thân mà em muốn biểu cảm (mẹ/em).
  • Cảm xúc, tình cảm chung của em đối với người đó.

📌 Ví dụ:
"Trong cuộc sống, ai cũng có những người thân yêu thương và gắn bó sâu đậm. Với em, mẹ là người gần gũi và quan trọng nhất – người đã chăm sóc, dạy dỗ và luôn ở bên em trong mọi hoàn cảnh. Mỗi khi nghĩ đến mẹ, trong lòng em dâng lên biết bao cảm xúc khó tả..."


II. THÂN BÀI

1. Miêu tả sơ lược về người thân

  • Ngoại hình: dáng người, khuôn mặt, ánh mắt, giọng nói…
  • Tính cách: hiền hậu, nghiêm khắc, chu đáo, bao dung…

📌 Ví dụ:
"Mẹ em không cao, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn. Mái tóc mẹ đã lấm tấm sợi bạc, đôi mắt dịu dàng và luôn ánh lên sự quan tâm mỗi khi nhìn em. Giọng mẹ trầm ấm, nghe thật ấm áp mỗi khi mẹ kể chuyện hay dặn dò."

2. Những hành động, việc làm khiến em xúc động

  • Mẹ chăm sóc em khi em ốm, lo lắng khi em buồn, động viên khi em thất bại.
  • Những hy sinh âm thầm: thức khuya, làm việc vất vả, quên đi bản thân vì gia đình.

📌 Ví dụ:
"Em nhớ có lần em bị sốt cao giữa đêm. Mẹ đã thức trắng, luôn bên cạnh lau mồ hôi, đút cháo và canh giấc ngủ cho em. Dù rất mệt, mẹ vẫn mỉm cười, vỗ về em bằng giọng nói nhẹ nhàng."

3. Kỷ niệm sâu sắc giữa em và mẹ

  • Một lần mẹ dạy bài, đưa đi học, hoặc dắt em đi chơi...
  • Một kỷ niệm khiến em nhớ mãi, gắn bó tình cảm giữa hai mẹ con.

📌 Ví dụ:
"Ngày em đạt giải thưởng học sinh giỏi, mẹ là người đầu tiên ôm em thật chặt và khóc vì hạnh phúc. Mẹ nói: ‘Chỉ cần con cố gắng, mẹ sẽ luôn ở phía sau ủng hộ con’."

4. Tình cảm, suy nghĩ của em về mẹ

  • Tình yêu thương, sự kính trọng, biết ơn.
  • Mong muốn làm điều gì đó cho mẹ, ước mơ mai sau.

📌 Ví dụ:
"Em biết mẹ đã vì em mà vất vả rất nhiều. Em thầm hứa sẽ học tập thật tốt, trở thành người con ngoan để không phụ công ơn dưỡng dục của mẹ."


III. KẾT BÀI

  • Khẳng định lại tình cảm với mẹ/người thân.
  • Lời hứa, mong muốn, hoặc gửi gắm ước nguyện dành cho người đó.

📌 Ví dụ:
"Mẹ là người em yêu thương và kính trọng nhất trên đời. Em mong mẹ luôn khỏe mạnh, hạnh phúc. Dù sau này có lớn khôn, trưởng thành, em vẫn mãi là đứa con bé nhỏ luôn cần có mẹ."

3 tháng 10 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

3 tháng 10 2025

“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây

Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa”

Đó chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề mà luôn được yêu quý, kính trọng. Tôi rất yêu mến các thầy cô giáo của mình, những người để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh - cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi.

Cô có mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu cảm xúc để chuyển tải bài học đến với chúng tôi.

Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì dịu dàng, ấm áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng tôi luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian. Tính cách cô hiền lành, chính trực, cô luôn nghiêm túc với công việc của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng khi đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy học không chỉ là một nghề, mà còn là một niềm đam mê.

Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều khi cô còn sử dụng cả những đoạn "clip" ngắn về bài học, giúp chúng tôi có thể tiếp thu bài nhanh nhất. Dù cô đã là một giáo viên nhưng cô vẫn học, đó là sở thích của cô. Cô luôn thức đến ba, bốn giờ sáng mới đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại tiếp tục học bài. “Học như một con đò ngược dòng vậy, các con ạ!” Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi.

Tôi nhớ nhất là khi cô đi tham quan với lớp chúng tôi. Lúc ấy, trên nét mặt cũng như trong đôi mắt của cô thể hiện sự lo lắng, bồn chồn không yên. Sau đó, chúng tôi mới vỡ lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài thi môn triết học nhưng cô đã nghỉ thi để đi cùng với lớp chúng tôi vì cô sợ rằng có vấn đề gì không hay với chúng tôi, cô sẽ ân hận cả đời. Một kỉ niệm đáng nhớ khác là khi tôi bị ốm nên vào học muộn hơn so với các bạn. Khi ấy, tôi khá lo sợ do tôi đã nghỉ mất hai tuần. Tôi bước vào lớp với tâm trạng lo lắng. Cô biết là tôi đã nghỉ học, cô bèn giảng lại cho tôi những chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Lúc đó tôi thấy mình nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô và các bạn.

Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví: “Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông”. Đó cũng là nghề mà tôi mong ước sau này khi trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc tới cô rằng: “Con chúc cô luôn mạnh khỏe! Con yêu cô nhiều lắm!

Em có thể tham khảo bài viết của bạn nhé

3 tháng 10 2025

Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người đều có những thầy cô giáo mà đi suốt cả cuộc đời có lẽ ta không bao giờ tìm thấy những người như họ. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong suốt cuộc đời tôi sẽ không thể nào quên được cô.

Đó là cô An, một cô giáo còn rất trẻ, cô dậy môn văn. Ngày đầu tiên khi cô vào dậy lớp tôi cô mặc một chiếc áo dài màu trắng, trông cô thật trẻ trung và năng động. Cô dành một tiết đầu tiên để làm quen với lớp và tự giới thiệu về bản thân mình. Ngay từ những tiết học đầu tiên, cô đã cho tôi một quan niệm hoàn toàn khác về môn văn. Môn văn đối với tôi từ trước cho đến nay là một môn cực kì khó nhưng mỗi lời cô giảng giải khiến tôi như được bước vào một thế giới khác, một thế giới mà tôi có thể thỏa sức tưởng tượng và cho tôi biết thêm về tình yêu thương về tình cảm về mọi mặt trong xã hội. Cô không hắt hủi hay chê bai những đứa học kém như tôi mà thậm chí cô còn luôn quan tâm chỉ bảo một cách tận tình.

Trước đây sinh hoạt có lẽ là giờ mà bọn tôi sợ nhất nhưng kể từ khi có cô thì nó không còn đáng sợ như vậy nữa, nó là giờ mà chúng tôi lại tiếp tục được giao lưu bên cạnh đó thì cô cũng khuyên những bạn còn học kém phải phấn đấu hơn. Nhiều lúc tôi đã từng nghĩ nếu như suốt đời học sinh của tôi được học văn cô được cô làm chủ nhiệm thì hay đến mấy và có lẽ đó cũng là hy vọng của tất cả đám học trò chúng tôi. Có lẽ điều làm tôi không thể nào quên được ở cô còn là một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi. Đó là một lần thi cuối kì môn văn tôi được một con hai tròn trĩnh và cô yêu cầu tất cả lớp phải mang về cho bố mẹ kí vào. Điều này đối với tôi như một tiếng sét ngang tai bởi vì tôi đã hứa với ba mẹ là lần này điểm thi sẽ trên trung bình. Không thể để cho bố mẹ biết điều này được và trong đầu của một đứa trẻ non nót như tôi nảy lên một suy nghĩ sai trái.

Tôi quyết định đi lục lọi lại những quyển sổ mà bố tôi đã kí và học theo nét đó rồi kí lại. Tuy không được giống cho lắm nhưng tôi vẫn mạnh tay kí bừa ra sao thì ra. Hôm sau tôi vẫn nộp như bình thường và không thấy cô nói gì nên trong lòng tôi cảm thấy lâng lâng vui sướng. Tan trường tôi đang rảo bước thì bỗng nghe tiếng ai đó hỏi đằng sau “Khánh ơi đợi cô với”. Quay lại đằng sau thì ra đó là cô An. Thì ra cô đã biết đó không phải là chữ kí của ba tôi. Tôi không nói gì mà chỉ biết khóc òa lên vì sợ hãi. Cô ôm tôi vào lòng không một lời trách phạt. Cô nói sẽ không để chuyện này cho bố mẹ tôi biết với một điều kiện là trong kì thi cuối kì tôi phải đạt được điểm khá. Điều này đối với tôi thật khó nhưng vì sợ ba nên tôi đàng gật gù đồng ý.

Chẳng mấy chốc kì thi cuối kì đã gần tới tôi đang không biết xoay xở thế nào thì chiều hôm đó cô đến với một số tài liệu trên tay và cô nói sẽ kèm tôi học. Kì thi cuối kì đã tới và một tuần sau cô An thông báo điểm, tôi đã thực sự rất bất ngờ và không tin nổi vào mắt mình là một điểm chín đỏ chói. Tôi cảm ơn cô rất nhiều và từ đó trở đi tôi môn văn trở thành một môn mà tôi rất thích. Cô chính là người mẹ thứ hai của tôi và nếu không nói quá thì cô chính là người mang đến cho tôi một cuộc sống mới hoàn toàn khác. Cô không phải là người sang trọng hay quý phái gì mà cô rất gần giũ, giản dị như chính những đứa học sinh mà cô đang dậy vậy và chính điều đó đã khiến cho những đứa học sinh nghèo như chúng tôi cảm thấy yêu thương cô đến kì lạ. Cô cũng có một cuộc sống không mấy khấm khá gì khi còn phải nuôi một người em đang học đại học nhưng mỗi khi chúng tôi nghỉ phép cô luôn đến thăm động viên an ủi và luôn đem theo khi là hộp bánh khi là hộp sữa. Cô giáo tôi là như thế đấy chân thành và mộc mạc đến lạ thường.

Những bài học lời dăn dạy của cô tôi sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh cô và những lời nói ân cần cô chỉ bảo chúng tôi sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí tôi.

3 tháng 10 2025

từ mói j vậy


3 tháng 10 2025

nhiều lắm

1 tháng 10 2025

Tui khôbg biết nhưbg like cho tôi đi t like lại

1 tháng 10 2025

Bài thơ “Đàn kiến nó đi” mang đến cho em cảm giác thích thú và gần gũi với thiên nhiên. Hình ảnh đàn kiến nối đuôi nhau đi thành hàng thật trật tự và chăm chỉ khiến em khâm phục tinh thần làm việc và đoàn kết của loài vật bé nhỏ này. Lời thơ ngắn gọn, nhịp điệu vui tươi như một bài hát nhỏ, khiến em muốn đọc đi đọc lại nhiều lần. Qua bài thơ, em học được bài học về sự siêng năng, kỷ luật và sức mạnh của tinh thần tập thể. Đọc thơ, em như thấy cả một đàn kiến nhỏ đang lặng lẽ làm việc, và em thầm nhủ mình cũng phải chăm ngoan và biết giúp đỡ mọi người xung quanh.

1 tháng 10 2025

cho mik xin 1 tick đi ạ