(1,5 điểm) Trang đi học lúc 7 giờ 15 phút và dự định đến trường lúc 7 giờ 35 phút. Hôm nay, đi khỏi nhà được 500 m thì Trang phải quay về lấy 1 quyển vở để quên. Vì vậy, khi Trang đến trường thì đã là 7 giờ 50 phút. Hỏi vận tốc của Trang là bao nhiêu ki-lô-mét trên giờ, biết rằng vận tốc đó không thay đổi?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trả lời:
a)9 phút 17 giây +6 phút 42 giây=15 phút 59 giây
b)17 năm 5 tháng - 8 năm 8 tháng=8 năm 9 tháng
c)10 năm 3 tháng x 6=61 năm 6 tháng
d)35 giờ 52 phút :4=8 giờ 58 phút ⚡
a)9 phút 17 giây +6 phút 42 giây=15 phút 59 giây
b)17 năm 5 tháng - 8 năm 8 tháng=8 năm 9 tháng
c)10 năm 3 tháng x 6=61 năm 6 tháng
d)35 giờ 52 phút :4=8 giờ 58 phút
\(1;K_2O+2HCl→\: 2KCl+H_2O\\ 2;MgO+2HCl→\: MgCl_2+H_2O\\ 3;Na_2O+H_2SO_4→\: Na_2SO_4+H_2O\\ 4;Fe_2O_3+6HCl→2\: FeCl_3+3H_2O\\ 5;3Na_2O+2H_3PO_4→\: 2Na_3PO_4+3H_2O\\ 6;3CaO+2H_3PO_4→\: Ca_3\left(PO_4\right)_2+3H_2O\\ 7;2NaOH+SO_2→\: Na_2SO_3+H_2O\\ 8;2KOH+CO_2→K_2CO_3+H_2O\: \\ 9;3Ba\left(OH\right)_2+P_2O_5→\: Ba_3\left(PO_4\right)_2+3H_2O\\ 10;3Ca\left(OH\right)_2+P_2O_5→\: Ca_3\left(PO_4\right)_2+3H_2O\)
- Trích mẫu thử.
- Hòa tan từng chất vào nước.
+ Tan, làm phenolphtalein hóa hồng: Na2O
PT: Na2O + H2O → 2NaOH
+ Tan, phenolphtalein không đổi màu: P2O5
PT: P2O5 + 3H2O → 2H3PO4
+ Không tan: MgO, Al2O3 (1)
- Cho mẫu thử nhóm (1) pư với dd NaOH thu được ở trên.
+ Tan: Al2O3
PT: Al2O3 + 2NaOH → 2NaAlO2 + H2O
+ Không tan: MgO
- Dán nhãn.
đây là phương pháp nhận biết 4 chất rắn Na2O, P2O5, MgO, Al2O3 chỉ dùng nước và dung dịch phenolphtalein:
1. Hòa tan vào nước:
- Na2O: Tan hoàn toàn, tạo dung dịch bazơ.
- Na2O + H2O → 2NaOH
- P2O5: Tan hoàn toàn, tạo dung dịch axit.
- P2O5 + 3H2O → 2H3PO4
- MgO: Tan rất ít, hầu như không tan.
- Al2O3: Không tan.
2. Nhỏ dung dịch phenolphtalein vào các dung dịch thu được:
- Dung dịch Na2O (NaOH) làm phenolphtalein chuyển sang màu hồng.
- Dung dịch P2O5 (H3PO4) không làm đổi màu phenolphtalein.
3. Nhận biết MgO và Al2O3:
- Lọc bỏ phần nước, ta thu được MgO và Al2O3 ở dạng rắn.
- Cho dung dịch NaOH (vừa nhận biết được ở trên) vào 2 chất rắn còn lại.
- Al2O3 tan trong dung dịch NaOH dư.
- Al2O3 + 2NaOH → 2NaAlO2 + H2O
- MgO không tan trong dung dịch NaOH.
Tóm lại:
- Na2O: Tan hoàn toàn trong nước, dung dịch làm phenolphtalein hóa hồng.
- P2O5: Tan hoàn toàn trong nước, dung dịch không làm đổi màu phenolphtalein.
- MgO: Tan rất ít trong nước, không tan trong NaOH.
- Al2O3: Không tan trong nước, tan trong NaOH.
Dưới đây là cách nhận biết các chất khí CH₄, O₂, C₂H₄, và H₂ bằng phương pháp hóa học.
1. Nhận biết khí CH₄ (Methane)
- Phương pháp: Dùng chứng chỉ nhiên liệu.
- Phản ứng: Đưa khí CH₄ vào một lửa. Khi cháy, nó tạo ra ánh sáng và âm thanh, đồng thời có mùi mặn của khí NO₂.
- Kết quả: Tạo ra khí CO₂ và H₂O.
2. Nhận biết khí O₂ (Oxygen)
- Phương pháp: Dùng hợp chất cháy.
- Phản ứng: Đưa một que que có mẩu than hồng vào lọ chứa khí O₂.
- Kết quả: Que sẽ bùng cháy và sáng rực lên. O₂ hỗ trợ việc cháy.
3. Nhận biết khí C₂H₄ (Ethylene)
- Phương pháp: Dùng thuốc thử brom.
- Phản ứng: Thêm dung dịch brom vào khí C₂H₄.
- Kết quả: Màu vàng của brom sẽ mất đi do xảy ra phản ứng cộng.
4. Nhận biết khí H₂ (Hydrogen)
- Phương pháp: Thí nghiệm que diêm.
- Phản ứng: Đưa que diêm hoặc que gỗ gần khí H₂ và đốt.
- Kết quả: Khi H₂ cháy, có tiếng “nổ” nhỏ và tạo thành nước.
đây là phương pháp hóa học để nhận biết các chất khí CH4, O2, C2H4 và H2:
1. Dùng que diêm có tàn đỏ:
- O2: Làm que diêm bùng cháy.
- CH4, C2H4, H2: Không làm que diêm bùng cháy.
2. Dẫn các khí còn lại qua dung dịch brom:
- C2H4: Làm dung dịch brom mất màu.
- CH4, H2: Không làm dung dịch brom mất màu.
3. Đốt cháy 2 khí còn lại, dẫn sản phẩm qua dung dịch Ca(OH)2:
- CH4: Khi đốt tạo ra CO2, làm vẩn đục dung dịch Ca(OH)2.
- H2: Khi đốt cháy tạo ra H2O, không làm vẩn đục dung dịch Ca(OH)2.
Phương trình hóa học:
- Đốt CH4: CH4 + 2O2 → CO2 + 2H2O
- Đốt H2: 2H2 + O2 → 2H2O
- Dẫn CO2 qua Ca(OH)2: CO2 + Ca(OH)2 → CaCO3 + H2O
- C2H4 tác dụng với dung dịch brom: C2H4 + Br2 → C2H4Br2
\(Fe+2HCl→\:FeCl_2+H_2\)
0,16 0,32 0,16 0,16
số mol Fe là:
\(n_{Fe}=\dfrac{m_{Fe}}{M_{Fe}}=\dfrac{8,96}{56}=0,16\left(mol\right)\)
thể tích khí H2 thoát ra là:
\(V_{H_2}=24,79\cdot n_{H_2}=24,79\cdot0,16=3,9664\left(L\right)\)
Ta có số mol sắt:
nFe=8,96/56=0,16(mol)
Phương trình hóa học:
Fe+2HCl→FeCl2+H2↑
Theo phương trình:
𝑛𝐻2 =𝑛𝐹𝑒 =0 , 16 (mol)
Thể tích khí hydrogen thu được ở điều kiện chuẩn ( 25∘𝐶 , 1 bar) là:
V=0,16×24,79=3,9664(lít)
𝑉=0,16×24,79=3,9664(lít) (Nếu tính theo điều kiện cũ 22 , 4 lít/mol thì 𝑉 =3 , 584 lít).
1. Nồng độ
Ảnh hưởng: Khi tăng nồng độ chất phản ứng, tốc độ phản ứng thường tăng.
Giải thích: Nồng độ cao làm tăng số lượng phân tử trong một đơn vị thể tích, dẫn đến tần suất va chạm có hiệu quả giữa các hạt tăng lên, từ đó làm tăng tốc độ phản ứng.
2. Nhiệt độ
Ảnh hưởng: Khi tăng nhiệt độ, tốc độ phản ứng tăng.
Giải thích: Nhiệt độ cao cung cấp năng lượng cho các phân tử, làm chúng chuyển động nhanh hơn. Điều này không chỉ tăng tần suất va chạm mà quan trọng hơn là làm tăng số phân tử có đủ năng lượng hoạt hóa để phản ứng xảy ra.
3. Áp suất (đối với chất khí)
Ảnh hưởng: Khi tăng áp suất của hệ có chất khí tham gia, tốc độ phản ứng tăng.
Giải thích: Tăng áp suất thực chất là làm thu hẹp khoảng cách giữa các phân tử khí (tương đương với việc tăng nồng độ), làm tăng mật độ hạt và số va chạm có hiệu quả.
4. Diện tích bề mặt tiếp xúc (đối với chất rắn)
Ảnh hưởng: Khi tăng diện tích bề mặt tiếp xúc (chia nhỏ, nghiền mịn chất rắn), tốc độ phản ứng tăng
Giải thích: Bề mặt tiếp xúc càng lớn thì số lượng phân tử ở lớp bề mặt có khả năng va chạm với các phân tử của chất khác càng nhiều, dẫn đến số va chạm hiệu quả tăng.
5. Chất xúc tác
Ảnh hưởng: Chất xúc tác làm tăng tốc độ phản ứng nhưng không bị tiêu hao sau phản ứng.
Giải thích: Chất xúc tác hoạt động bằng cách tạo ra một lộ trình phản ứng mới có năng lượng hoạt hóa thấp hơn, giúp nhiều phân tử có thể vượt qua rào cản năng lượng để phản ứng dễ dàng hơn.
1. Nồng độ chất phản ứng Ảnh hưởng: Nồng độ tăng → tốc độ phản ứng tăng Nồng độ giảm → tốc độ phản ứng giảm Giải thích: Khi nồng độ cao, số lượng hạt (phân tử, ion) trong một thể tích lớn hơn → va chạm giữa các hạt xảy ra nhiều hơn → phản ứng nhanh hơn. 2. Nhiệt độ Ảnh hưởng: Nhiệt độ tăng → tốc độ phản ứng tăng Nhiệt độ giảm → tốc độ phản ứng giảm Giải thích: Nhiệt độ cao làm các hạt chuyển động nhanh hơn → va chạm mạnh và nhiều hơn → nhiều va chạm đủ năng lượng để xảy ra phản ứng. 3. Diện tích bề mặt (đối với chất rắn) Ảnh hưởng: Diện tích bề mặt tăng → tốc độ phản ứng tăng Giải thích: Chất rắn càng được chia nhỏ (bột mịn) → diện tích tiếp xúc lớn → tăng số lần va chạm với chất khác → phản ứng nhanh hơn. 4. Áp suất (đối với chất khí) Ảnh hưởng: Áp suất tăng → tốc độ phản ứng tăng Giải thích: Áp suất tăng làm các phân tử khí bị nén lại gần nhau hơn → va chạm nhiều hơn → phản ứng nhanh hơn. 5. Chất xúc tác Ảnh hưởng: Làm tăng tốc độ phản ứng (không bị tiêu hao sau phản ứng) Giải thích: Chất xúc tác tạo ra con đường phản ứng mới có năng lượng hoạt hóa thấp hơn → phản ứng xảy ra dễ dàng và nhanh hơn.
Vậy vận tốc của Trang là khoảng 1,71 km/h.
vận tôc của trang là 1,71 km/h