Viết đoạn văn (3-5 câu) nói về một nét văn hóa riêng của quê em có sử dụng các từ ngữ nối để liên kết câu.❗
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
cn là "tôi về đến nhà" còn vn là"thì trời đổ mưa rào" mk không chắc lắm
Trong câu "Tôi về đến nhà thì trời đổ mưa rào." có 2 vế:
- Vế 1:
+ Chủ ngữ: tôi
+Vị ngữ: về đến nhà
- Vế 2:
+ Chủ ngữ: trời
+ Vị ngữ: đổ mưa rào
*Trong đó "thì" là quan hệ từ
Trong căn phòng nhỏ ấm cúng, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lên bóng hình quen thuộc của bố. Bố đang ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ, tay nâng niu cuốn sách đã sờn gáy. Khuôn mặt bố điềm tĩnh, đôi mắt chăm chú dõi theo từng dòng chữ, thỉnh thoảng khẽ nhíu mày như đang suy tư điều gì đó.
Bố tôi là một người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc. Gương mặt bố hiền từ, phúc hậu, luôn nở nụ cười ấm áp. Hôm nay, bố mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc quen thuộc, trông bố thật giản dị và gần gũi. Bàn tay bố chai sạn vì những năm tháng lao động vất vả, nhưng lại nâng niu cuốn sách một cách trân trọng như thể đó là một báu vật.
Cuốn sách trên tay bố có lẽ là một cuốn tiểu thuyết hoặc một cuốn sách lịch sử. Bố tôi vốn là một người ham đọc sách. Bố đọc sách mọi lúc mọi nơi, từ lúc rảnh rỗi ở nhà đến những lúc nghỉ ngơi sau giờ làm việc. Với bố, sách là người bạn tâm giao, là nguồn tri thức vô tận.
Tôi lặng lẽ ngắm nhìn bố. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật sách sột soạt và tiếng bố khẽ lẩm nhẩm đọc. Tôi cảm nhận được sự bình yên và hạnh phúc lan tỏa trong căn phòng nhỏ. Hình ảnh bố đọc sách đã trở thành một phần ký ức đẹp đẽ trong tuổi thơ tôi. Tôi thầm cảm ơn bố đã truyền cho tôi tình yêu với sách, giúp tôi khám phá thế giới rộng lớn qua những trang sách.
Từ bài thơ tiếc cảnh ở phần đọc hiểu anh chị hãy viết đoạn văn nghị luận nêu cảm nhận về bài của mình về bài thơ trên
Mùa hè đã đến. Em được về thăm ông bà ngoại. Ở quê, em đã có nhiều kỉ niệm đẹp đẽ. Mỗi buổi sáng, em sẽ đi tập thể dục cùng với ông. Đến trưa, em được thưởng thức những món ngon của bà. Chiều về, em đi chơi cùng các bạn nhỏ trong xóm. Em cảm thấy rất thích thú vì được về quê.
“Bài viết nói lên tình yêu tha thiết và trách nhiệm của mỗi người đối với quê hương – nơi nuôi ta khôn lớn, chứa đựng bao kỷ niệm và giá trị truyền thống quý báu.”
Mấy tuần nay, ở hiệu sách mới ra một cuốn truyện tranh mới. Tôi với cái Ngân đã chăm chỉ làm việc nhà suốt để được bố mẹ thưởng 50 nghìn đi mua truyện. Hai đứa tôi dự định chiều đến sẽ cùng đi mua mỗi đứa một quyển truyện tranh, tha hồ đọc. Nhưng sáng hôm ấy, cô giáo chủ nhiệm vừa bước chân vào lớp đã báo với cả lớp: "Bạn Thu mới nhập viện, nhà bạn khó khăn nên không đủ tiền trả viện phí. Các em mỗi người cùng bỏ ra một ít tiền để giúp đỡ bạn nhé!" Tôi cầm tờ 50 nghìn mới cứng trong tay, do dự không biết có nên đưa cô không. Tôi đã làm việc nhà suốt cả mấy tuần để được thưởng số tiền này, nếu không đi mua ngay thì hiệu sách sẽ bán hết cuốn truyện đó mất. Ngoảnh lại, tôi thấy cái Ngân đã tót lên bục giảng, đưa cô chỗ tiền ấy tự bao giờ. Nghĩ tới Thu đang nằm trong bệnh viện, tôi quyết định đưa cô toàn bộ số tiền, ngay cả 10 nghìn tôi để dành ăn kem. Tuy không đứa nào có truyện tranh để đọc nhưng tôi và Ngân đều rất vui khi đã phần nào giúp được gia đình Thu vượt qua giai đoạn khó khăn này. Tôi và Ngân tự nhủ sẽ cố gắng giúp đỡ nhiều người nữa để cuộc sống của mọi người trở nên tốt đẹp hơn.
Bác Hồ là một vị lãnh tụ vĩ đại, một người cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam. Mỗi khi nghĩ về Bác, em luôn cảm thấy một niềm xúc động và kính trọng vô bờ bến. Bác không chỉ là người đã dẫn dắt dân tộc ta đi đến độc lập, tự do mà còn là một tấm gương sáng về đạo đức, lối sống giản dị và tình yêu thương con người. Em luôn tự hào về Bác và nguyện sẽ học tập, làm theo tấm gương của Bác để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
Quê em là quê lúa Thái Bình, mảnh đất với điệu chèo tha thiết lòng người. Càng nghe hát chèo lòng người càng như đi vào cõi yên bình, quên đi cái ồn ào và vội vã của cuộc sống. Đến mùa lúa chín, những bông lúa uốn cong như lưỡi liềm, trĩu hạt, cả cánh đồng ánh lên màu vàng ươm. Mỗi mùa gặt người nông dân lại ao ước giá như có những chiếc máy sấy thóc thì họ không cần phải vất vả lúc hong khô hạt thóc ngày mùa.