K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

12 tháng 2

Bình Dương không chỉ là một tỉnh phát triển mạnh về công nghiệp mà còn sở hữu nhiều điểm đến hấp dẫn, trong đó Khu du lịch Đại Nam là một địa điểm nổi bật thu hút đông đảo du khách trong và ngoài tỉnh. Nằm tại thành phố Thủ Dầu Một, Đại Nam gây ấn tượng bởi quy mô rộng lớn và sự kết hợp hài hòa giữa vui chơi giải trí, tham quan văn hóa và nghỉ dưỡng. Khi đến đây, du khách có thể chiêm ngưỡng đền thờ Đại Nam uy nghi, tìm hiểu thêm về lịch sử dân tộc qua những công trình kiến trúc mang đậm bản sắc truyền thống, đồng thời tận hưởng không gian xanh mát của khu vườn, hồ nước và biển nhân tạo. Bên cạnh đó, khu vui chơi với nhiều trò chơi cảm giác mạnh hiện đại phù hợp cho giới trẻ, còn vườn thú mở lại là điểm dừng chân thú vị cho gia đình có trẻ nhỏ vì các em có cơ hội quan sát nhiều loài động vật quý hiếm trong môi trường gần gũi với thiên nhiên. Không chỉ có vậy, Đại Nam còn thường xuyên tổ chức các sự kiện, lễ hội và hoạt động giải trí đa dạng, tạo nên không khí sôi động, hấp dẫn quanh năm. Với hệ thống dịch vụ khá đầy đủ, giá cả hợp lý và giao thông thuận tiện, nơi đây trở thành lựa chọn lý tưởng cho những chuyến tham quan, dã ngoại cuối tuần hay các hoạt động ngoại khóa của học sinh. Qua đó, có thể thấy rằng Khu du lịch Đại Nam không chỉ góp phần quảng bá hình ảnh Bình Dương năng động mà còn là điểm đến thú vị, đáng trải nghiệm đối với mọi lứa tuổi.

3 tháng 2 2025

Bài thơ "Ngôi nhà của mẹ" của Hữu Thỉnh mang đến những thông điệp sâu sắc về tình cảm gia đình, lòng biết ơn và sự trân trọng những kỷ niệm đẹp trong cuộc sống.  Bài thơ cũng nhắc nhở chúng ta về sự trở về với cội nguồn, với giá trị truyền thống và khao khát đoàn tụ gia đình, đặc biệt trong những lúc khó khăn. Thông điệp cuối cùng mà bài thơ gửi gắm là hãy biết trân trọng và gìn giữ những kỷ niệm, tình cảm gia đình, bởi đó là những giá trị thiêng liêng không bao giờ phai mờ trong cuộc sống của mỗi người.

2 tháng 3 2025

Bài thơ "Ngôi nhà của mẹ" của Hữu Thỉnh thể hiện tình cảm sâu sắc và tâm trạng của người con khi về thăm mẹ. Hồi hộp, xúc động và tràn đầy nhớ thương, người con trở về với ngôi nhà quen thuộc, nơi chứa đựng bao kỷ niệm. Những hình ảnh như chiếc chõng tre xưa, việc gánh nước và dây phơi áo gợi lên sự bình yên, ấm áp của mái ấm gia đình. Tâm trạng của người con là sự kết hợp giữa tình yêu thương, lòng biết ơn và nỗi nhớ mẹ da diết.

rường học luôn có mùi của giấy vở cũ, mùi của những ngày nắng vỡ òa trên sân bóng, và mùi của những lời hứa vụn vỡ mà chẳng ai buồn nhặt lại. Và cậu. Cậu là người ngồi bàn bên, luôn quay sang nhìn tớ với đôi mắt lấp lánh như mặt hồ xanh dưới ánh mặt trời. Chúng ta đã lớn lên cùng nhau—từng tiết học buồn tẻ, từng giờ ra chơi vụng trộm trao đổi một viên kẹo bạc hà....
Đọc tiếp

rường học luôn có mùi của giấy vở cũ, mùi của những ngày nắng vỡ òa trên sân bóng, và mùi của những lời hứa vụn vỡ mà chẳng ai buồn nhặt lại. Và cậu. Cậu là người ngồi bàn bên, luôn quay sang nhìn tớ với đôi mắt lấp lánh như mặt hồ xanh dưới ánh mặt trời. Chúng ta đã lớn lên cùng nhau—từng tiết học buồn tẻ, từng giờ ra chơi vụng trộm trao đổi một viên kẹo bạc hà. Tớ thích cậu, theo cách một cơn gió nhẹ thích lướt qua tán cây, theo cách một đứa trẻ thích những ngày hè dài bất tận. Có những ngày cậu mỉm cười với tớ, và thế giới trở nên dễ thở hơn một chút. Có những ngày cậu vô tình dựa vào vai tớ khi ngủ quên trong lớp, và tớ cảm thấy tim mình lạc nhịp. Có những ngày trời mưa, chúng ta đứng dưới mái hiên, chia nhau một chiếc ô bé tí và nói những câu chuyện không đầu không cuối. Nhưng thanh xuân luôn có một giới hạn vô hình mà không ai nhận ra cho đến khi nó trôi qua mất. Vào một buổi chiều cuối năm, khi tán cây ngoài sân đã nhuộm màu hoàng hôn rực rỡ, cậu quay sang nhìn tớ, đôi mắt như muốn nói điều gì đó. Nhưng cậu chỉ cười, lặng lẽ như thể cơn gió cuối cùng của mùa hè đang vẫy tay chào tạm biệt. Và rồi, chúng ta trưởng thành. Tớ không còn gặp cậu mỗi ngày. Không còn những buổi chiều trên sân bóng, không còn những viên kẹo bạc hà vụng về chuyền qua tay áo đồng phục. Cuộc sống cuốn chúng ta đi theo những con đường khác nhau, và tớ hiểu rằng có những điều, dù muốn đến mấy, cũng không thể giữ lại. Nhưng nếu một ngày nào đó cậu tình cờ đọc được những dòng này, tớ chỉ muốn nói rằng: Tớ từng thích cậu như thế đấy. Và có lẽ, một phần nào đó trong tớ vẫn chưa bao giờ thực sự ngừng thích cậu. ( tuổi thơ của Emery và Theo )


1
3 tháng 2 2025

trường học ạ sorry

Ngoại truyện những kẻ mộng mơ dưới trời xám☕Hắn đến vào một ngày mùa đông xám xịt, khi cơn mưa dai dẳng quất lên những tấm kính cửa sổ, vỡ tan thành ngàn giọt nước nhỏ. Cơn mưa ấy kéo dài triền miên, không dứt, như thể bầu trời đã quên mất cách ngừng rơi lệ. Hắn mang theo một tách cà phê đen, đặt xuống trước mặt em mà không nói một lời. Ánh mắt hắn lặng như mặt hồ...
Đọc tiếp

Ngoại truyện những kẻ mộng mơ dưới trời xám☕

Hắn đến vào một ngày mùa đông xám xịt, khi cơn mưa dai dẳng quất lên những tấm kính cửa sổ, vỡ tan thành ngàn giọt nước nhỏ. Cơn mưa ấy kéo dài triền miên, không dứt, như thể bầu trời đã quên mất cách ngừng rơi lệ. Hắn mang theo một tách cà phê đen, đặt xuống trước mặt em mà không nói một lời. Ánh mắt hắn lặng như mặt hồ mùa đông, ẩn sâu trong đó là những tầng sóng mà em chưa bao giờ chạm tới. "Uống đi," hắn cất giọng trầm, như tiếng vọng từ nơi nào xa lắm. Em nhìn tách cà phê, rồi nhìn hắn. "Anh nghĩ nó sẽ làm tôi ấm hơn à?" "Không," hắn đáp, nhếch môi cười nhạt. "Nhưng ít nhất nó sẽ không để cậu chết cóng." Chúng ta yêu nhau trong một thế giới chẳng hề có chỗ cho tình yêu. Không có những cái nắm tay giữa phố đông, không có những lời hứa hẹn xa xôi, chỉ có những buổi tối lặng im ngồi bên nhau, nghe tiếng mưa rơi đập vào mái hiên, và những điếu thuốc cháy dở giữa cơn gió lạnh. Hắn gọi em là "Lọ lem", nhưng em biết rõ câu chuyện của mình không có phép màu. Không có bà tiên, không có giày thủy tinh, chỉ có một đôi giày cũ rách bươm và những bước chân lê qua những con phố mịt mù hơi sương. "Vậy," em hỏi một lần, khi cả hai ngồi co ro dưới mái hiên quán bar cũ, "Lọ lem của anh có được hạnh phúc không?" Hắn nghiêng đầu, ánh mắt phản chiếu những ánh đèn vàng hiu hắt. "Chẳng có ai thực sự hạnh phúc cả, em biết mà." Ngày hắn rời đi, mưa vẫn rơi. Em đứng bên cửa sổ, nhìn từng giọt nước vỡ tan trên mặt kính. Tách cà phê trên bàn đã nguội lạnh, vị đắng bám trên đầu lưỡi như một lời từ biệt chưa kịp thốt ra. Hắn không để lại gì cả, ngoài một bao thuốc hút dở và chiếc bật lửa cũ kỹ. Chẳng có một cái ôm cuối cùng, chẳng có một câu chào tạm biệt. Vì chúng ta luôn biết, có những người chỉ xuất hiện trong đời nhau để đi cùng nhau qua một mùa mưa, rồi lặng lẽ biến mất như thể họ chưa từng tồn tại. Cái chết, em nhận ra, không phải là một khoảnh khắc. Không phải là tiếng súng vang lên, hay một lời kêu cứu nghẹn lại trong cổ họng. Cái chết là sự im lặng kéo dài vô tận, là một buổi sáng thức dậy và nhận ra rằng người đó đã biến mất. Là sự trống rỗng len lỏi vào từng ngóc ngách trong trái tim, như hơi lạnh của mùa đông thấm qua từng lớp áo. Mưa vẫn rơi. Hắn sẽ không quay lại nữa. Và em sẽ học cách quen với điều đó.

1
4 tháng 2 2025

Olm chào em đã chia sẻ bài viết thật hay và ý nghĩa là rất giàu ý chí và nghị lực em ạ. Rất mong có thật nhiều bài viết sâu sắc như này.

Những Kẻ Mộng Mơ Dưới Trời Xám Bầu trời hôm nay thấp hơn thường lệ, như thể nó đã kiệt sức sau quá nhiều năm tháng gồng mình chống chọi với nỗi buồn của thế gian. Đám mây xám cuộn tròn, che lấp mặt trời, nhưng dù vậy, không khí vẫn dịu nhẹ, như một cái ôm vô hình dành cho những ai cần đến nó. Emery ngồi trên băng ghế gỗ cũ kỹ bên bờ biển, đôi giày vải đã sờn mép chạm...
Đọc tiếp

Những Kẻ Mộng Mơ Dưới Trời Xám Bầu trời hôm nay thấp hơn thường lệ, như thể nó đã kiệt sức sau quá nhiều năm tháng gồng mình chống chọi với nỗi buồn của thế gian. Đám mây xám cuộn tròn, che lấp mặt trời, nhưng dù vậy, không khí vẫn dịu nhẹ, như một cái ôm vô hình dành cho những ai cần đến nó. Emery ngồi trên băng ghế gỗ cũ kỹ bên bờ biển, đôi giày vải đã sờn mép chạm nhẹ vào nền cát ẩm. Sóng vỗ vào bờ, những con sóng không mệt mỏi, không hối tiếc, như thể chúng chẳng hề biết rằng thế giới ngoài kia đã trở nên vỡ vụn từ rất lâu rồi. Bên cạnh cậu, Theo đang mân mê một điếu thuốc chưa châm lửa. "Cậu nghĩ sao," Theo hỏi, giọng trầm, lẫn vào tiếng gió, "về việc chúng ta sẽ sống cả đời như thế này?" Emery không trả lời ngay. Cậu nghiêng đầu, nhìn Theo thật lâu—mái tóc sẫm màu rối bù vì gió, đôi mắt mang thứ ánh sáng lạ lùng, như thể có cả ngàn câu chuyện muốn kể nhưng chẳng bao giờ thốt ra. "Sống thế này nghĩa là thế nào?" Emery hỏi lại, môi vẽ nên một nụ cười thoảng qua. "Theo cách mà thế giới không muốn." Cậu ấy không cần nói thêm, vì cả hai đều hiểu. Họ là những kẻ đứng bên lề, những kẻ lặng lẽ yêu nhau trong những góc nhỏ của thế giới, nơi ánh nhìn soi xét không thể chạm tới. "Họ nói tình yêu của chúng ta là sai lầm," Theo cười nhạt, nhưng giọng nói không có chút vui vẻ nào. "Có lẽ họ đúng. Hoặc có lẽ họ chưa bao giờ biết thế nào là yêu thực sự." Emery lặng thinh. Sóng vẫn vỗ vào bờ như một điệp khúc không hồi kết. Cậu nghĩ về những lần họ nắm tay nhau dưới ánh đèn đường mờ nhạt, những lần họ trốn khỏi những bữa tiệc đầy những lời nói rỗng tuếch để cùng nhau ngồi im lặng trong xe, nghe một bản nhạc cũ kỹ. Nghĩ về cách Theo kéo cậu lại giữa cơn mưa đêm và hôn cậu như thể đó là điều duy nhất còn lại trên thế gian này. Có lẽ Hemingway đã đúng. Chẳng có ai thực sự thoát khỏi nỗi đau. Chúng ta chỉ học cách sống với nó, như những người lính đã học cách cười trong chiến hào, như những người yêu nhau đã học cách thì thầm trong bóng tối. Nhưng nếu nỗi đau là thứ họ phải chịu để có thể yêu nhau, thì Emery sẽ chấp nhận. Bởi lẽ, ngay cả trong một thế giới chẳng hề có chỗ cho họ, tình yêu vẫn cứ nở rộ, bất chấp mọi định kiến, bất chấp cả những ngày dài u ám. Theo nhấc điếu thuốc lên, định châm lửa, nhưng rồi lại thôi. Cậu ấy quay sang nhìn Emery, ánh mắt nhẹ bẫng như sóng trôi. "Chúng ta sẽ ổn chứ?" Emery không chắc về tương lai, cũng chẳng tin vào những lời hứa xa xôi. Nhưng ngay lúc này, dưới bầu trời xám và gió biển lành lạnh, cậu nắm lấy tay Theo, siết nhẹ. "Chúng ta sẽ sống." Và đôi khi, thế là đủ.

một câu truyện khác của tớ mn xem đc chưa ạ ( nhân vật là Emery và Theo nhs )

5
3 tháng 2 2025

tựa đề là những kẻ mộng mơ dưới trời xám


3 tháng 2 2025

mik cam on


Các cậu ơi các cậu xem đoạn văn của tớ nói về lạc lối xem dc chưa ạ?Chiều hôm ấy, mặt trời như một vết thương đang rỉ máu trên nền trời tím sẫm. Những đám mây trôi lững lờ, kéo theo một nỗi buồn xám xịt, như thể ai đó đã vẽ nên bức tranh của ngày tàn bằng những vệt cọ mệt mỏi. Ly bước đi trên con đường đất, đôi giày cũ nhuốm bụi. Cô ghét những buổi chiều thế...
Đọc tiếp

Các cậu ơi các cậu xem đoạn văn của tớ nói về lạc lối xem dc chưa ạ?

Chiều hôm ấy, mặt trời như một vết thương đang rỉ máu trên nền trời tím sẫm. Những đám mây trôi lững lờ, kéo theo một nỗi buồn xám xịt, như thể ai đó đã vẽ nên bức tranh của ngày tàn bằng những vệt cọ mệt mỏi. Ly bước đi trên con đường đất, đôi giày cũ nhuốm bụi. Cô ghét những buổi chiều thế này—khi ánh sáng vàng vọt trùm lên những mái nhà xiêu vẹo, khi gió thổi qua hàng cây và mang theo tiếng thì thầm của quá khứ. Một quá khứ mà cô không thể chạm vào, nhưng nó vẫn bám theo cô như một con mèo hoang bị bỏ rơi. Ở phía xa, có một quán cà phê cũ kỹ, biển hiệu bằng gỗ đã tróc sơn, những chữ cái run rẩy như thể chúng cũng sắp sửa biến mất cùng với thời gian. Cô đẩy cửa bước vào, tiếng chuông nhỏ vang lên, khô khốc. Một người đàn ông già đang lau quầy bar, ánh mắt lặng lẽ như đã chứng kiến quá nhiều điều để mà ngạc nhiên. "Quán này có gì không?" Ly hỏi, giọng lạc đi giữa những giai điệu jazz cũ kỹ đang vặn vẹo trong không khí. Ông chủ quán ngước lên, đôi mắt nhạt màu nhìn cô thật lâu. "Cà phê đen. Và những câu chuyện không ai muốn kể." Cô bật cười, một tiếng cười trầm và nhạt nhẽo như chính cuộc đời cô. "Tốt thôi. Tôi cũng không có gì để kể." Ngoài kia, mặt trời đang chìm xuống, kéo theo ánh sáng cuối cùng. Những bóng người lầm lũi đi qua con đường nhỏ, mỗi người mang theo một bí mật, một giấc mơ không thành, một vết thương không ai biết đến. Ly ngồi xuống, nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt kính cửa sổ. Cô nghĩ về những điều chưa bao giờ nói ra, về một thành phố nơi không ai thực sự thuộc về nhau, và về những kẻ đi qua hoàng hôn, mãi mãi chỉ là những kẻ lạc đường trong chính cuộc đời mình

2
3 tháng 2 2025

lạc lối cơ mà bạn. tớ thấy cậu bị lạc đề rồi đó.

3 tháng 2 2025

mik cam on☕

1, Nêu tác dụng của biện pháp tu từ nhân hóa được sử dụng trong hai câu thơ sau: Con ong làm mật, yêu hoa Con cá bơi, yêu nước, con chim ca, yêu trời 2, Chỉ ra và nêu tác dụng của một biện pháp tu từ trong hai câu thơ sau: Đất êm dịu tựa bàn tay người đỡ Mầm mạ lọt lòng mập mạp trắng xinh 3, Chỉ ra và phân tích tác dụng của một biện pháp nghệ thuật trong những câu sau: Mẹ dành...
Đọc tiếp

1, Nêu tác dụng của biện pháp tu từ nhân hóa được sử dụng trong hai câu thơ sau: Con ong làm mật, yêu hoa Con cá bơi, yêu nước, con chim ca, yêu trời 2, Chỉ ra và nêu tác dụng của một biện pháp tu từ trong hai câu thơ sau: Đất êm dịu tựa bàn tay người đỡ Mầm mạ lọt lòng mập mạp trắng xinh 3, Chỉ ra và phân tích tác dụng của một biện pháp nghệ thuật trong những câu sau: Mẹ dành hết tuổi xuân vì con Mẹ dành những chăm lo tháng ngày Mẹ dành bao hi sinh để con chạm lấy ước mơ. 4, Chỉ ra và phân tích tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng qua hai câu thơ sau: “Lời chào là hoa Nở từ lòng tốt” 5, Chỉ ra và làm rõ tác dụng của biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng trong hai câu thơ sau: Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua 6, Nêu tác dụng của biện pháp tu từ so sánh được sử dụng trong câu văn: “Hãy nhớ rằng tình yêu thương là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời của mỗi chúng ta”.

1
12 tháng 2
Biện pháp nhân hóa được dùng ở các từ yêu hoa, yêu nước, yêu trời, làm cho con ong, con cá, con chim mang đặc điểm cảm xúc như con người, qua đó nhấn mạnh sự gắn bó tự nhiên giữa mỗi loài với môi trường sống của mình và gợi liên tưởng đến tình yêu quê hương đất nước của con người.Biện pháp so sánh được sử dụng ở hình ảnh Đất êm dịu tựa bàn tay người đỡ, làm nổi bật sự dịu dàng, nâng niu của đất đối với mầm mạ, qua đó gợi cảm giác ấm áp, chở che như tình người, tăng sức gợi hình và cảm xúc cho câu thơ.Biện pháp điệp ngữ Mẹ dành được lặp lại ba lần nhằm nhấn mạnh sự hi sinh thầm lặng, bền bỉ của mẹ dành cho con, tạo nhịp điệu da diết, khắc sâu công lao và tình yêu thương bao la của mẹ.Biện pháp ẩn dụ được sử dụng trong hình ảnh Lời chào là hoa, ví lời chào như bông hoa nở từ lòng tốt, làm nổi bật vẻ đẹp, sự trong sáng và giá trị của cách ứng xử lịch sự, thể hiện lời chào mang lại niềm vui và thiện cảm như hoa đem lại hương sắc.Biện pháp nhân hóa thể hiện ở các từ hốt hoảng, chạy điên cuồng gắn với thời gian, làm cho thời gian trở nên sống động, dữ dội, qua đó nhấn mạnh sự trôi nhanh và khắc nghiệt của thời gian trước tuổi già của mẹ, gợi cảm xúc xót xa, day dứt.Biện pháp so sánh tình yêu thương là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời giúp làm rõ vai trò quan trọng của tình yêu thương, ví nó như ngọn lửa mang lại hơi ấm, ánh sáng, nhấn mạnh sức mạnh nâng đỡ và lan tỏa tích cực của tình yêu thương trong cuộc sống.
12 tháng 2

Thời gian là vàng là một cách nói hình ảnh nhưng chứa đựng ý nghĩa sâu sắc về giá trị của thời gian trong cuộc sống con người. Vàng là thứ quý giá, nhưng thời gian còn quý hơn vì một khi đã trôi qua thì không thể lấy lại. Mỗi phút giây đều là cơ hội để học tập, lao động, yêu thương và hoàn thiện bản thân. Người biết trân trọng thời gian sẽ biết sắp xếp công việc hợp lí, sống có mục tiêu và nỗ lực không ngừng để đạt được ước mơ. Ngược lại, nếu lãng phí thời gian vào những việc vô bổ, con người sẽ dễ đánh mất cơ hội phát triển và phải hối tiếc khi nhìn lại. Trong xã hội hiện đại, khi nhịp sống ngày càng nhanh, việc sử dụng thời gian hiệu quả càng trở nên quan trọng. Vì vậy, mỗi chúng ta cần ý thức rằng thời gian chính là tài sản vô giá, hãy biết quý trọng và sử dụng nó một cách thông minh để cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn.

12 tháng 2

Trong bài thơ Bản đồ nước Việt có sử dụng biện pháp tu từ so sánh, ví dụ hình ảnh đất nước được so sánh với dáng hình quen thuộc, gần gũi. Biện pháp này giúp hình ảnh Tổ quốc trở nên cụ thể, sinh động, dễ hình dung, đồng thời thể hiện niềm tự hào, tình yêu tha thiết của tác giả đối với đất nước.

1 tháng 2 2025

Cuộc sống của người lính nơi biên cương trong bài thơ "Đỉnh núi" là một cuộc sống đầy gian nan, khắc nghiệt nhưng cũng rất thiêng liêng và đáng tự hào. Các chiến sĩ phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt của thiên nhiên, sống giữa núi rừng hùng vĩ, nơi mà mọi thứ dường như xa vời và cô đơn. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh khó khăn ấy, họ vẫn kiên cường, vững vàng, luôn giữ vững lý tưởng và trách nhiệm của mình. Những hình ảnh về đỉnh núi, về mây trời mênh mông trong bài thơ là biểu tượng cho những khát vọng lớn lao và tầm vóc của người lính, họ không chỉ bảo vệ biên cương mà còn gìn giữ đất nước, bảo vệ sự bình yên cho dân tộc. Dù cuộc sống có vất vả, gian truân, nhưng niềm tin và lòng yêu nước của người lính luôn cháy bỏng, là động lực giúp họ vượt qua mọi thử thách. Bài thơ khắc họa vẻ đẹp cao cả của người lính nơi biên giới, thể hiện sự hy sinh, cống hiến âm thầm nhưng vô cùng quan trọng đối với sự tồn vong của đất nước.