a. Phân tích đặc điểm về biển, đảo Duyên hải Nam Trung Bộ?
b. Trình bày sự phát triển và phân bố của một số ngành kinh tế biển của Duyên hải Nam Trung Bộ?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tone là gì? Tone là một từ mượn tiếng Anh, có phiên âm là “tông”, được Việt hoá trong lĩnh vực âm thanh, có nghĩa là giọng, giọng nói, giọng hát, giọng nhạc của một giai điệu nào đó. Vậy, tone trong âm nhạc là thuật ngữ để nói về cách mà một âm thanh cụ thể phát ra, thể hiện mức độ cao/thấp của giai điệu. Tone không chỉ được dùng để mô tả giọng nói của con người. Tone còn được dùng để đánh giá, để mô tả đến dòng nhạc. Tone quyết định đến đặc điểm, tính chất của âm thanh, làm cho âm thanh trở nên duyên dáng và độc đáo hơn.
Bài thơ "Thơ về nhà mình" của tác giả Nguyễn Thúy Quỳnh là một tác phẩm mang đậm chất trữ tình và suy tư về quê hương, gia đình. Qua bài thơ, tác giả không chỉ thể hiện tình cảm sâu sắc đối với nơi mình lớn lên mà còn phản ánh những suy nghĩ về cuộc sống, về con người và về giá trị của những điều giản dị xung quanh.
Mở đầu bài thơ, Nguyễn Thúy Quỳnh đã khéo léo gợi nhớ về hình ảnh quê hương với những kỷ niệm ngọt ngào. Những hình ảnh cụ thể như cánh đồng xanh, dòng sông trong veo hay mái nhà xưa cũ không chỉ là bối cảnh mà còn là biểu tượng cho những gì thân thuộc, gần gũi với tâm hồn mỗi con người. Những hình ảnh này được tác giả miêu tả bằng những câu thơ nhẹ nhàng, giàu cảm xúc, khiến người đọc cảm nhận được sự bình yên và ấm áp của quê hương.
Tiếp theo, tác giả đi sâu vào những kỷ niệm gắn liền với gia đình. Những khoảnh khắc bên bữa cơm sum vầy, tiếng cười đùa của cha mẹ và anh chị em là tài sản tinh thần vô giá mà bất kỳ ai cũng muốn gìn giữ. Qua đó, tác giả không chỉ tôn vinh giá trị của gia đình mà còn nhấn mạnh tầm quan trọng của những mối quan hệ tình cảm trong việc hình thành nên nhân cách và bản sắc của mỗi người. Đây cũng là một thông điệp sâu sắc về việc trân trọng các mối quan hệ gia đình, dù cuộc sống có bận rộn và hối hả đến đâu.
Bài thơ còn thể hiện những trăn trở, suy tư của tác giả về cuộc sống hiện đại. Nguyễn Thúy Quỳnh không ngần ngại chỉ ra rằng, trong dòng chảy của thời gian, con người có thể dễ dàng lãng quên những giá trị căn bản của cuộc sống. Những lo toan, bộn bề trong cuộc sống thường nhật có thể khiến chúng ta xa rời những điều giản dị và quý giá. Tác giả khuyến khích người đọc nên dừng lại một chút để nhìn nhận và cảm nhận những điều xung quanh mình, để không bỏ lỡ những khoảnh khắc đáng quý trong cuộc sống.
Ngôn ngữ thơ của Nguyễn Thúy Quỳnh rất giàu hình ảnh và âm điệu. Các biện pháp tu từ như nhân hóa, so sánh được sử dụng linh hoạt, tạo nên những câu thơ vừa gần gũi vừa sâu sắc. Điều này không chỉ giúp bài thơ dễ nhớ, dễ cảm mà còn làm nổi bật lên tâm trạng và cảm xúc của tác giả. Từ ngữ được chọn lọc kỹ càng, mang đậm sắc thái tình cảm, thể hiện rõ nét tâm hồn nhạy cảm và sâu sắc của người viết.
Cuối cùng, "Thơ về nhà mình" không chỉ là một bài thơ về quê hương mà còn là một lời nhắc nhở về việc giữ gìn những giá trị truyền thống và tình cảm gia đình trong bối cảnh xã hội hiện đại. Qua từng câu thơ, Nguyễn Thúy Quỳnh gửi gắm thông điệp rằng, dù cuộc sống có thay đổi thế nào, những gì thuộc về quê hương, gia đình vẫn luôn là nguồn cội, là nơi chúng ta tìm về để tìm kiếm sự bình yên và hạnh phúc.
Bài thơ Nói với em của Vũ Quân Phương gây ấn tượng bởi nghệ thuật biểu đạt giàu cảm xúc và tinh tế. Trước hết, tác giả sử dụng điệp cấu trúc giả định “Nếu…” ở nhiều dòng thơ, tạo nhịp điệu lặp lại và nhấn mạnh những tình huống có thể xảy ra trong cuộc sống, qua đó thể hiện lời nhắn nhủ tha thiết của người nói. Biện pháp liệt kê được thể hiện qua chuỗi hình ảnh như những khó khăn, thử thách, ước mơ, hi vọng được đặt cạnh nhau, làm nổi bật hành trình trưởng thành của con người. Hình ảnh ẩn dụ như “con đường”, “cánh buồm”, “ngọn gió” mang ý nghĩa tượng trưng cho cuộc đời, khát vọng và niềm tin, giúp lời thơ trở nên giàu chiều sâu. Bài thơ được viết theo thể thơ tự do, số chữ trong mỗi dòng linh hoạt, tạo sự phóng khoáng, phù hợp với mạch cảm xúc tâm tình. Cách gieo vần không gò bó mà chủ yếu là vần liền và vần chân, góp phần tạo âm hưởng nhẹ nhàng, sâu lắng. Nhịp thơ thường ngắt 2/3 hoặc 3/4 tùy câu, làm cho giọng điệu vừa mềm mại vừa tha thiết. Tất cả những yếu tố đó đã làm nên vẻ đẹp nghệ thuật đặc sắc của bài thơ.