Từ phần trích truyện ngắn “Hoa đào nở trên vai”, viết đoạn văn khoảng 300-400
chữ phân tích một khía cạnh của chủ đề “tình người ấm áp”.
HOA ĐÀO NỞ TRÊN VAI
[…] Vậy là Lụm trở thành con cháu nhà này cũng đã được hơn ba tháng. Ông vẫn nhớ
như in buổi sáng hôm ấy. Lúc trở về từ nơi tránh lũ ông thất thần nhìn nhà cửa tan hoang.
Lúc đang bới trong đống đổ nát tìm nồi niêu, xoong chảo ông giật mình nhìn thấy trên bụi
tre bị bão quật nằm rạp xuống bám đầy bùn đất sau cơn lũ có hình hài một con người. Nói
đúng hơn đó là một đứa trẻ, quần áo nhuốm màu bùn, tay cố ôm lấy thân cây. Xứ này đâu lạ
gì cảnh sau mỗi trận bão lũ lại thấy đồ đạc nhà mình trôi đi, đồ đạc nhà người ta trôi đến.
Khi thì xoong nồi, khi thì cây cối, gà, vịt, khi thì quần áo, búp bê, cặp sách. Nói chung đủ
cả, lẫn lộn trong bùn đất chẳng còn dùng được. Nhưng chưa bao giờ ông nghĩ thứ trôi đến
sau cơn lũ lại là một thằng bé sáu tuổi, người ngợm đặc như một khối bùn.
Sau lũ, nguồn nước cũng ô nhiễm nặng. Những gáo nước đục ngầu không thể gột rửa
hết bùn đất trên cơ thể đứa bé tội nghiệp. Ngay cả sau này cũng vậy, dù ông Vại và vợ
chồng đứa con trai có yêu thương ra sao cũng không thể nào xóa đi ký ức đau buồn trong
nó. Ông từng dắt thằng nhỏ ngược dòng cơn lũ tìm về nhà. Nhưng về đến nơi chỉ thấy cảnh
tượng tan hoang. Người ta nói người thân thằng nhỏ đã trôi theo cơn lũ, không về. Kể từ đó
thằng nhỏ trở thành con cháu trong nhà. Người làng nói chắc ông trời thương vợ chồng chị
Thảo lấy nhau chục năm vẫn chưa có con nên cơn lũ đã đưa thằng nhỏ dừng lại nơi này. Từ
khi có nó nhà cửa tự nhiên cứ ấm dần lên. Dù sau lũ, dựng tạm cái lều, ba con người co
cụm lại bên mâm cơm đạm bạc và giấc ngủ tứ bề gió thổi. Chồng Thảo đi xuất khẩu lao
động đã được gần hai năm. Ở xa, quặn lòng thương quê nhà mưa lũ. Nên Vĩnh nói số tiền
anh tiết kiệm được sẽ gửi về xây một căn nhà tử tế, nền cao, móng chắc để những mùa bão
sau bớt đi phần thấp thỏm, âu lo. “Hơn nữa, không thể để cho thằng nhỏ sống tạm bợ thế
được. Sẽ chỉ càng khiến nó nghĩ về mất mát”. Thế là một ngôi nhà nhỏ được xây lên. Thỉnh
thoảng ông Vại ới thằng nhỏ xách hộ cái xô, giữ giùm cái thang, trông giùm mấy mẻ cá
đang phơi ngoài sân sợ con mèo ăn mất. Sợ nó ngồi không hay nghĩ ngợi vẩn vơ, lúc giải
lao ông thường đạp xe đèo nó đi chơi làng trên xóm dưới. Mấy đứa nhỏ hàng xóm chạy
sang kéo thằng Lụm chạy mất tiêu sau rặng cúc tần. Trời tối nhá nhem thằng Lụm trở về với
bộ dạng lấm lem, miệng cười hở hàm răng sún chưa thay hết. Thảo vờ mắng nó vài câu chứ
bụng dạ thì mừng vui quá chừng. Ít ra cũng thấy Lụm bắt đầu cười trở lại. Nửa đêm cũng ít
dần những cơn ác mộng khiến thằng nhỏ bật dậy mếu máo gọi “mẹ ơi”. Nó cũng thôi bám
chặt vào cột nhà mỗi khi thấy ngoài trời nổi gió.
[...] Cảnh tát cá đồng mới đông vui làm sao. Bà con ai cũng ghé chọn vài con cá to
mua về để ăn Tết. Cá đồng ăn cỏ, nước sạch chảy lưu thông nên thơm thịt ai cũng thích.
Lụm bận bịu với chiếc giỏ đựng đầy tôm tép của mình. Cô Thảo nói Lụm bán được bao
nhiêu tiền đều được giữ lại để đi chợ Tết. Thằng nhỏ sướng rơn lội cả ngày dưới đồng, bùn
bết từ đỉnh đầu xuống chân, chỉ hàm răng trắng thỉnh thoảng thích chí cười khanh khách.
Tối về cô Thảo đun sẵn nồi nước lá, lôi Lụm ra kì cọ. Tay Thảo dừng lại bên chiếc bớt đỏ
trên vai thằng nhỏ, khẽ cười bảo:
- Con nhìn xem, hoa đào ngoài vườn chưa kịp nở mà hoa đào trên vai con đã nở hoa
rồi.
- Hồi trước mẹ con hay nói ai có chiếc bớt đỏ như hoa sau này nhất định sẽ hạnh
phúc. Có thật vậy không cô?
- Đúng thế. Cô cũng tin sau này Lụm nhất định sẽ trở thành một chàng trai tươi vui,
hạnh phúc. Bởi con mang cả mùa xuân đang nở thắm trên vai.
Lụm nhắm mắt, ngửa cổ cảm nhận sự ấm áp của từng gáo nước lá dội xuống người
mình và những cánh hoa đào chầm chậm nở trên vai...
(Theo Vũ Thị Huyền Trang)
Chú thích:
Vũ Thị Huyền Trang sinh năm 1987, tốt nghiệp khóa 9 khoa viết văn và báo chí, Đại học Văn
hóa Hà Nội, là Hội viên Hội VHNT tỉnh Phú Thọ. Các sáng tác của chị chủ yếu viết về đề tài gia
đình và người phụ nữ. Ở chị luôn có sự yêu thương day dứt cho những số phận, những bi kịch của
con người nhất là người phụ nữ và trẻ em
cứu
Trong truyện ngắn Hoa đào nở trên vai, chủ đề "tình người ấm áp" được thể hiện rõ nét qua hình ảnh của gia đình ông Vại và bà Thảo, đặc biệt là trong tình cảm yêu thương mà họ dành cho Lụm - đứa trẻ mồ côi sau cơn lũ. Dù hoàn cảnh khó khăn, gia đình này đã đón nhận Lụm như con ruột, cùng chia sẻ niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống hàng ngày. Tình yêu thương ấy đã thổi một luồng sinh khí mới vào ngôi nhà nhỏ vốn thiếu thốn tình thương, khiến cho nơi đây trở thành tổ ấm thực sự, ấm áp tình người.
Lụm, một đứa trẻ tội nghiệp sau cơn lũ, mất đi người thân và phải chịu đựng nỗi đau mất mát sâu sắc. Nhưng khi đến với gia đình ông Vại và bà Thảo, Lụm dần tìm lại được niềm vui sống. Dù điều kiện sống còn nhiều thiếu thốn, nhưng họ luôn cố gắng tạo ra không khí gia đình đầm ấm, không chỉ bằng những bữa cơm giản dị mà còn bằng tình cảm chân thành, sự quan tâm lo lắng dành cho Lụm. Cả ông Vại và bà Thảo đều có những hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, như khi ông Vại dắt Lụm đi chơi, bà Thảo chăm sóc Lụm sau những giờ làm việc vất vả, hay việc bà Thảo dỗ dành Lụm mỗi khi cậu bé thức giấc trong những cơn ác mộng. Tình người ấm áp này là liều thuốc xoa dịu nỗi đau và giúp Lụm dần hòa nhập với cuộc sống mới.
Cảnh Lụm đi tát cá cùng bà con trong làng, miệng cười hồn nhiên và vui vẻ, càng làm nổi bật lên sự đổi thay trong tâm hồn cậu bé. Tình cảm yêu thương mà ông Vại và bà Thảo dành cho Lụm không chỉ là sự chăm sóc vật chất mà còn là tình cảm tinh thần vô giá, giúp cậu bé vượt qua những nỗi đau và vươn lên trong cuộc sống. Bà Thảo, khi nhìn thấy chiếc bớt đỏ trên vai Lụm, đã nhẹ nhàng nói với cậu rằng "hoa đào ngoài vườn chưa kịp nở mà hoa đào trên vai con đã nở rồi", ám chỉ đến một tương lai tươi sáng, hạnh phúc đang chờ đón Lụm. Đây không chỉ là lời an ủi mà còn là một lời hứa, một niềm tin về tương lai hạnh phúc mà gia đình đã dành cho Lụm.
Tình người ấm áp trong câu chuyện là thông điệp về sự quan tâm, chia sẻ, và tình thương vô điều kiện, bất chấp mọi hoàn cảnh khó khăn. Chúng ta thấy được rằng, chỉ khi có tình yêu thương, cuộc sống mới thực sự ấm áp, dù bên ngoài có bao nhiêu bão giông đi nữa. Tình yêu thương của gia đình ông Vại và bà Thảo đã làm cho Lụm tìm lại được niềm vui sống, và trong lòng cậu bé, những vết thương cũ dần được lành lại. Câu chuyện như một lời nhắc nhở về giá trị của tình người trong xã hội, khi mà mỗi người có thể trở thành một ngọn đuốc soi sáng cho người khác vượt qua bóng tối của cuộc đời.