K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Từ phần trích truyện ngắn “Hoa đào nở trên vai”, viết đoạn văn khoảng 300-400 chữ phân tích một khía cạnh của chủ đề “tình người ấm áp”. HOA ĐÀO NỞ TRÊN VAI […] Vậy là Lụm trở thành con cháu nhà này cũng đã được hơn ba tháng. Ông vẫn nhớ như in buổi sáng hôm ấy. Lúc trở về từ nơi tránh lũ ông thất thần nhìn nhà cửa tan hoang. Lúc đang bới trong đống đổ nát tìm nồi niêu,...
Đọc tiếp

Từ phần trích truyện ngắn “Hoa đào nở trên vai”, viết đoạn văn khoảng 300-400
chữ phân tích một khía cạnh của chủ đề “tình người ấm áp”.
HOA ĐÀO NỞ TRÊN VAI
[…] Vậy là Lụm trở thành con cháu nhà này cũng đã được hơn ba tháng. Ông vẫn nhớ
như in buổi sáng hôm ấy. Lúc trở về từ nơi tránh lũ ông thất thần nhìn nhà cửa tan hoang.
Lúc đang bới trong đống đổ nát tìm nồi niêu, xoong chảo ông giật mình nhìn thấy trên bụi
tre bị bão quật nằm rạp xuống bám đầy bùn đất sau cơn lũ có hình hài một con người. Nói
đúng hơn đó là một đứa trẻ, quần áo nhuốm màu bùn, tay cố ôm lấy thân cây. Xứ này đâu lạ
gì cảnh sau mỗi trận bão lũ lại thấy đồ đạc nhà mình trôi đi, đồ đạc nhà người ta trôi đến.
Khi thì xoong nồi, khi thì cây cối, gà, vịt, khi thì quần áo, búp bê, cặp sách. Nói chung đủ
cả, lẫn lộn trong bùn đất chẳng còn dùng được. Nhưng chưa bao giờ ông nghĩ thứ trôi đến
sau cơn lũ lại là một thằng bé sáu tuổi, người ngợm đặc như một khối bùn.
Sau lũ, nguồn nước cũng ô nhiễm nặng. Những gáo nước đục ngầu không thể gột rửa
hết bùn đất trên cơ thể đứa bé tội nghiệp. Ngay cả sau này cũng vậy, dù ông Vại và vợ
chồng đứa con trai có yêu thương ra sao cũng không thể nào xóa đi ký ức đau buồn trong
nó. Ông từng dắt thằng nhỏ ngược dòng cơn lũ tìm về nhà. Nhưng về đến nơi chỉ thấy cảnh
tượng tan hoang. Người ta nói người thân thằng nhỏ đã trôi theo cơn lũ, không về. Kể từ đó
thằng nhỏ trở thành con cháu trong nhà. Người làng nói chắc ông trời thương vợ chồng chị
Thảo lấy nhau chục năm vẫn chưa có con nên cơn lũ đã đưa thằng nhỏ dừng lại nơi này. Từ
khi có nó nhà cửa tự nhiên cứ ấm dần lên. Dù sau lũ, dựng tạm cái lều, ba con người co
cụm lại bên mâm cơm đạm bạc và giấc ngủ tứ bề gió thổi. Chồng Thảo đi xuất khẩu lao
động đã được gần hai năm. Ở xa, quặn lòng thương quê nhà mưa lũ. Nên Vĩnh nói số tiền
anh tiết kiệm được sẽ gửi về xây một căn nhà tử tế, nền cao, móng chắc để những mùa bão
sau bớt đi phần thấp thỏm, âu lo. “Hơn nữa, không thể để cho thằng nhỏ sống tạm bợ thế
được. Sẽ chỉ càng khiến nó nghĩ về mất mát”. Thế là một ngôi nhà nhỏ được xây lên. Thỉnh
thoảng ông Vại ới thằng nhỏ xách hộ cái xô, giữ giùm cái thang, trông giùm mấy mẻ cá
đang phơi ngoài sân sợ con mèo ăn mất. Sợ nó ngồi không hay nghĩ ngợi vẩn vơ, lúc giải
lao ông thường đạp xe đèo nó đi chơi làng trên xóm dưới. Mấy đứa nhỏ hàng xóm chạy
sang kéo thằng Lụm chạy mất tiêu sau rặng cúc tần. Trời tối nhá nhem thằng Lụm trở về với
bộ dạng lấm lem, miệng cười hở hàm răng sún chưa thay hết. Thảo vờ mắng nó vài câu chứ
bụng dạ thì mừng vui quá chừng. Ít ra cũng thấy Lụm bắt đầu cười trở lại. Nửa đêm cũng ít
dần những cơn ác mộng khiến thằng nhỏ bật dậy mếu máo gọi “mẹ ơi”. Nó cũng thôi bám
chặt vào cột nhà mỗi khi thấy ngoài trời nổi gió.
[...] Cảnh tát cá đồng mới đông vui làm sao. Bà con ai cũng ghé chọn vài con cá to
mua về để ăn Tết. Cá đồng ăn cỏ, nước sạch chảy lưu thông nên thơm thịt ai cũng thích.
Lụm bận bịu với chiếc giỏ đựng đầy tôm tép của mình. Cô Thảo nói Lụm bán được bao
nhiêu tiền đều được giữ lại để đi chợ Tết. Thằng nhỏ sướng rơn lội cả ngày dưới đồng, bùn
bết từ đỉnh đầu xuống chân, chỉ hàm răng trắng thỉnh thoảng thích chí cười khanh khách.
Tối về cô Thảo đun sẵn nồi nước lá, lôi Lụm ra kì cọ. Tay Thảo dừng lại bên chiếc bớt đỏ
trên vai thằng nhỏ, khẽ cười bảo:
- Con nhìn xem, hoa đào ngoài vườn chưa kịp nở mà hoa đào trên vai con đã nở hoa
rồi.
- Hồi trước mẹ con hay nói ai có chiếc bớt đỏ như hoa sau này nhất định sẽ hạnh
phúc. Có thật vậy không cô?
- Đúng thế. Cô cũng tin sau này Lụm nhất định sẽ trở thành một chàng trai tươi vui,
hạnh phúc. Bởi con mang cả mùa xuân đang nở thắm trên vai.
Lụm nhắm mắt, ngửa cổ cảm nhận sự ấm áp của từng gáo nước lá dội xuống người
mình và những cánh hoa đào chầm chậm nở trên vai...
(Theo Vũ Thị Huyền Trang)
Chú thích:
Vũ Thị Huyền Trang sinh năm 1987, tốt nghiệp khóa 9 khoa viết văn và báo chí, Đại học Văn
hóa Hà Nội, là Hội viên Hội VHNT tỉnh Phú Thọ. Các sáng tác của chị chủ yếu viết về đề tài gia
đình và người phụ nữ. Ở chị luôn có sự yêu thương day dứt cho những số phận, những bi kịch của
con người nhất là người phụ nữ và trẻ em

cứu

1
24 tháng 2

Trong truyện ngắn Hoa đào nở trên vai, chủ đề "tình người ấm áp" được thể hiện rõ nét qua hình ảnh của gia đình ông Vại và bà Thảo, đặc biệt là trong tình cảm yêu thương mà họ dành cho Lụm - đứa trẻ mồ côi sau cơn lũ. Dù hoàn cảnh khó khăn, gia đình này đã đón nhận Lụm như con ruột, cùng chia sẻ niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống hàng ngày. Tình yêu thương ấy đã thổi một luồng sinh khí mới vào ngôi nhà nhỏ vốn thiếu thốn tình thương, khiến cho nơi đây trở thành tổ ấm thực sự, ấm áp tình người.

Lụm, một đứa trẻ tội nghiệp sau cơn lũ, mất đi người thân và phải chịu đựng nỗi đau mất mát sâu sắc. Nhưng khi đến với gia đình ông Vại và bà Thảo, Lụm dần tìm lại được niềm vui sống. Dù điều kiện sống còn nhiều thiếu thốn, nhưng họ luôn cố gắng tạo ra không khí gia đình đầm ấm, không chỉ bằng những bữa cơm giản dị mà còn bằng tình cảm chân thành, sự quan tâm lo lắng dành cho Lụm. Cả ông Vại và bà Thảo đều có những hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, như khi ông Vại dắt Lụm đi chơi, bà Thảo chăm sóc Lụm sau những giờ làm việc vất vả, hay việc bà Thảo dỗ dành Lụm mỗi khi cậu bé thức giấc trong những cơn ác mộng. Tình người ấm áp này là liều thuốc xoa dịu nỗi đau và giúp Lụm dần hòa nhập với cuộc sống mới.

Cảnh Lụm đi tát cá cùng bà con trong làng, miệng cười hồn nhiên và vui vẻ, càng làm nổi bật lên sự đổi thay trong tâm hồn cậu bé. Tình cảm yêu thương mà ông Vại và bà Thảo dành cho Lụm không chỉ là sự chăm sóc vật chất mà còn là tình cảm tinh thần vô giá, giúp cậu bé vượt qua những nỗi đau và vươn lên trong cuộc sống. Bà Thảo, khi nhìn thấy chiếc bớt đỏ trên vai Lụm, đã nhẹ nhàng nói với cậu rằng "hoa đào ngoài vườn chưa kịp nở mà hoa đào trên vai con đã nở rồi", ám chỉ đến một tương lai tươi sáng, hạnh phúc đang chờ đón Lụm. Đây không chỉ là lời an ủi mà còn là một lời hứa, một niềm tin về tương lai hạnh phúc mà gia đình đã dành cho Lụm.

Tình người ấm áp trong câu chuyện là thông điệp về sự quan tâm, chia sẻ, và tình thương vô điều kiện, bất chấp mọi hoàn cảnh khó khăn. Chúng ta thấy được rằng, chỉ khi có tình yêu thương, cuộc sống mới thực sự ấm áp, dù bên ngoài có bao nhiêu bão giông đi nữa. Tình yêu thương của gia đình ông Vại và bà Thảo đã làm cho Lụm tìm lại được niềm vui sống, và trong lòng cậu bé, những vết thương cũ dần được lành lại. Câu chuyện như một lời nhắc nhở về giá trị của tình người trong xã hội, khi mà mỗi người có thể trở thành một ngọn đuốc soi sáng cho người khác vượt qua bóng tối của cuộc đời.

24 tháng 2

Bài thơ "Mẹ ta bảo nhớ về không" của Đỗ Trung Quân khiến em xúc động sâu sắc bởi những hình ảnh mộc mạc nhưng đầy ý nghĩa về tình mẹ và quê hương. Qua những dòng thơ giản dị, tác giả đã khắc họa tình mẹ thiêng liêng, sâu sắc và đầy hy sinh. Câu nói "Mẹ ta bảo nhớ về không" như một lời nhắc nhở của mẹ về sự gắn bó với cội nguồn, với quê hương nơi mình sinh ra. Mẹ là người luôn lo lắng, mong con cái trở về để sum vầy, để giữ lại những giá trị truyền thống và tình cảm gia đình. Lời thơ của Đỗ Trung Quân không chỉ thể hiện nỗi nhớ nhung da diết của mẹ, mà còn phản ánh sự quan trọng của gia đình, của tình cảm gắn bó trong mỗi người con. Bài thơ đã giúp em hiểu rằng dù cuộc sống có đổi thay, chúng ta cũng không thể quên đi những giá trị cội nguồn, những người thân yêu đã gắn bó với mình từ thuở bé thơ.

24 tháng 2

Khu vực Đông Bắc và Tây Bắc của vùng Trung du và Miền núi Bắc Bộ đều có những thế mạnh kinh tế riêng biệt, nhưng giữa hai khu vực này vẫn có sự khác biệt rõ rệt về các yếu tố phát triển.


Đông Bắc:


Kinh tế công nghiệp: Đông Bắc có thế mạnh về công nghiệp khai thác khoáng sản, đặc biệt là than (Quảng Ninh là trung tâm khai thác than lớn nhất Việt Nam). Ngoài ra, khu vực này còn phát triển công nghiệp chế biến khoáng sản, sản xuất xi măng, sắt thép và các ngành công nghiệp nặng khác.


Dịch vụ và du lịch: Đông Bắc cũng nổi bật về du lịch, với các điểm đến như Vịnh Hạ Long (Quảng Ninh), Cát Bà (Hải Phòng), hay các di sản văn hóa thế giới như Phố cổ Đồng Văn (Hà Giang). Các ngành dịch vụ du lịch, lưu trú, ăn uống đang phát triển mạnh mẽ.


Nông nghiệp: Đông Bắc cũng có thế mạnh về nông nghiệp, đặc biệt là cây lúa, cây ăn quả và cây công nghiệp như chè (Hòa Bình, Cao Bằng) và mía.


Tây Bắc:


Kinh tế nông nghiệp: Tây Bắc chủ yếu dựa vào nông nghiệp, với các sản phẩm như gạo, ngô, chè, và các loại cây trồng đặc sản khác. Khu vực này có nhiều diện tích đất dốc, thích hợp cho việc trồng cây công nghiệp dài ngày như cà phê, cao su và các loại cây ăn quả.


Chăn nuôi: Tây Bắc còn phát triển chăn nuôi, đặc biệt là trâu, bò, dê, lợn với các giống vật nuôi đặc trưng của vùng núi.


Du lịch sinh thái và cộng đồng: Tây Bắc nổi bật với du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng và du lịch khám phá, nhờ vào cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ, những bản làng dân tộc thiểu số đặc sắc như Mù Cang Chải (Yên Bái), Sapa (Lào Cai), hay các lễ hội truyền thống của các dân tộc như H'mông, Thái, Tày.

2 tháng 1 2025

Life in the past was very different from today. People used to live in small villages and relied on farming and hunting for food. Technology was limited, and communication was slow, so people would often spend a lot of time with their families and neighbors. In contrast, life today is much faster. We have advanced technology, such as smartphones, computers, and cars, making communication and travel much easier. People today are more focused on work and individual goals, but we also have more opportunities to connect with people all around the world. Despite all the changes, some things stay the same, like the importance of family and friends.

ĐỀ 12 PHẦN I: ĐỌC HIỂU  Đọc bài thơ sau và thực hiện theo yêu cầu bên dưới:  TỪ ẤY. Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ  Mặt trời chân lí chói qua tim :  Hồn tôi là một vườn hoa là  Rất đậm hương và rộn tiếng chim...  Tôi buộc lòng tôi với mọi người  Để tình trạng trải với trăm nơi  Để hồn tôi với bao hồn khổ  Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời  Tôi đã là con...
Đọc tiếp

ĐỀ 12

PHẦN I: ĐỌC HIỂU 

Đọc bài thơ sau và thực hiện theo yêu cầu bên dưới: 

TỪ ẤY.

Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ 

Mặt trời chân lí chói qua tim : 

Hồn tôi là một vườn hoa là 

Rất đậm hương và rộn tiếng chim... 

Tôi buộc lòng tôi với mọi người 

Để tình trạng trải với trăm nơi 

Để hồn tôi với bao hồn khổ 

Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời 

Tôi đã là con của vạn nhà 

Là em của vạn kiếp phôi pha 

Là anh của vạn đầu em nhỏ 

Không áo cơm cù bất cù bơ... 

(Thơ Tố Hữu, NXB Giáo dục, 2003)

Câu 1. Nêu chủ đề của bài thơ. 

Câu 2. Từ bài thơ, hãy nêu nhận xét của em về nhân vật trữ tình trong bài thơ. 

Câu 3. Chỉ ra và phân tích giá trị thẩm mĩ của một biện pháp tu từ được sử dụng trong bài thơ mà em thích nhất. 

Câu 4. Em có đồng ý với lẽ sống của nhân vật trữ tình trong khổ sau không? Vì sao? Hãy liên hệ lẽ sống đó với xã hội ngày nay. 

Tôi buộc lòng tôi với mọi người 

Để tình trạng trải với trăm nơi 

Để hồn tôi với bao hồn khổ 

Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời 

PHẦN II. VIẾT 

Câu 1: Viết đoạn văn ( 200 chữ) trình bày những việc cần làm để thể hiện trách nhiệm với đát nước?

Câu 2. Viết bài văn phân tích truyện ngắn Bà lái đò (Nguyễn Công Hoan).

                                                                BÀ LÁI ĐÒ

Chúng tôi tới một bờ sông và phải qua con sông khá rộng ấy. Chà, chúng tôi thở phào một hơi khoan khoái: Chúng tôi sẽ được nghỉ ngơi trên thuyền. Một người đàn bà ngoại bốn mươi, ngồi cạnh một thằng bé chừng tám chín tuổi, hướng mặt ra sông, đang vót tre bằng con dao nhọn. 

Thấy tiếng động, người ấy quay nhìn chúng tôi và có ý hớt hải, thu xếp các thứ rồi một tay cầm dao, một tay dắt con, nhảy xuống thuyền. Bà ta lay nhố vội vàng cải sào cắm chặt vào bùn, rồi đẩy mạnh chiếc thuyền nan. 

Con thuyền chổng mũi lên trời, vỗ sóng đành đạch, nhảy chồm ra xa. Nhưng không hiểu sao tự nhiên nó quay lại ghé vào bờ. 

Đồng chí Việt Nam muốn chừng hiểu ý, nói: 

- Bà cho chúng tôi sang sông với chứ. Sáu người chở không nặng lắm đâu. 

- Vâng, cháu ghé vào chỗ khô để các ông khỏi lấm giầy.

2
24 tháng 2

PHẦN I: ĐỌC HIỂU


Câu 1: Nêu chủ đề của bài thơ.


Chủ đề của bài thơ "Từ Ấy" của Tố Hữu là sự thức tỉnh và hòa nhập của cá nhân với cộng đồng, đặc biệt là từ khi nhân vật trữ tình nhận thức được sứ mệnh của mình đối với xã hội, đất nước. Bài thơ thể hiện sự chuyển mình trong tâm hồn nhân vật, từ một cá nhân cô đơn trở thành một phần của cộng đồng rộng lớn, gắn kết với nhân dân và vận mệnh chung.


Câu 2: Từ bài thơ, hãy nêu nhận xét của em về nhân vật trữ tình trong bài thơ.


Nhân vật trữ tình trong bài thơ "Từ Ấy" là một con người có sự chuyển biến lớn về nhận thức và cảm xúc. Trước kia, nhân vật có thể sống đơn độc, nhưng từ khi giác ngộ lý tưởng cách mạng, nhân vật đã hòa mình vào cuộc sống của nhân dân, yêu thương và đồng cảm với nỗi khổ của mọi người. Nhân vật đã không còn chỉ là một cá nhân, mà trở thành "con của vạn nhà", "em của vạn kiếp phôi pha", thể hiện tinh thần đoàn kết, chung sức vì cộng đồng.


Câu 3: Chỉ ra và phân tích giá trị thẩm mỹ của một biện pháp tu từ được sử dụng trong bài thơ mà em thích nhất.


Một biện pháp tu từ nổi bật trong bài thơ là phép điệp trong câu "Tôi buộc lòng tôi với mọi người / Để tình trạng trải với trăm nơi". Phép điệp này thể hiện sự thay đổi mạnh mẽ trong tâm hồn nhân vật trữ tình, khi từ một con người cô đơn, "tôi" đã buộc mình hòa nhập vào đời sống cộng đồng. Điệp từ "tôi" nhấn mạnh sự quyết tâm và trách nhiệm đối với nhân dân và xã hội. Biện pháp này mang đến một giá trị thẩm mỹ sâu sắc, thể hiện sự khát khao gắn kết và hy sinh của nhân vật, đồng thời thể hiện sự mạnh mẽ trong nhận thức và hành động.


Câu 4: Em có đồng ý với lẽ sống của nhân vật trữ tình trong khổ sau không? Vì sao? Hãy liên hệ lẽ sống đó với xã hội ngày nay.


Tôi hoàn toàn đồng ý với lẽ sống của nhân vật trữ tình trong khổ thơ này: "Tôi buộc lòng tôi với mọi người / Để tình trạng trải với trăm nơi". Lẽ sống này thể hiện tinh thần cộng đồng, sự hy sinh vì lợi ích chung của xã hội. Nhân vật trữ tình nhận thức được rằng chỉ khi hòa mình vào cuộc sống của mọi người, gắn bó với những khó khăn, nỗi khổ của người khác, ta mới thực sự sống có ý nghĩa. Trong xã hội ngày nay, lẽ sống này vẫn rất quan trọng, khi chúng ta phải đối diện với nhiều vấn đề chung như bảo vệ môi trường, giải quyết bất bình đẳng xã hội, và phát triển đất nước. Sự gắn kết và tinh thần đoàn kết sẽ giúp chúng ta vượt qua thử thách và xây dựng một cộng đồng vững mạnh.

24 tháng 2

PHẦN II: VIẾT


Câu 1: Viết đoạn văn (200 chữ) trình bày những việc cần làm để thể hiện trách nhiệm với đất nước.


Để thể hiện trách nhiệm với đất nước, mỗi người chúng ta cần có những hành động cụ thể và thiết thực. Trước hết, việc học tập chăm chỉ, rèn luyện kỹ năng và nâng cao kiến thức là cách để mỗi người đóng góp vào sự phát triển của đất nước. Tiếp theo, chúng ta cần sống có trách nhiệm với môi trường, tham gia các hoạt động bảo vệ thiên nhiên, giảm thiểu ô nhiễm và bảo tồn tài nguyên. Bên cạnh đó, tham gia các hoạt động cộng đồng, hỗ trợ những người khó khăn, đồng thời thực hiện các công việc thiện nguyện là cách để thể hiện sự yêu thương, gắn kết cộng đồng. Cuối cùng, mỗi người cần tích cực tham gia vào các phong trào xây dựng và bảo vệ tổ quốc, từ việc chấp hành pháp luật, góp phần xây dựng xã hội công bằng, văn minh, đến việc bảo vệ an ninh quốc gia và giữ gìn hòa bình. Mỗi hành động dù nhỏ hay lớn đều góp phần tạo nên một đất nước phát triển bền vững và hùng cường.


Câu 2: Viết bài văn phân tích truyện ngắn Bà lái đò (Nguyễn Công Hoan).


Bài văn phân tích truyện ngắn Bà lái đò


Truyện ngắn Bà lái đò của Nguyễn Công Hoan là một tác phẩm sâu sắc phản ánh hiện thực xã hội Việt Nam trong giai đoạn đầu thế kỷ 20. Câu chuyện xoay quanh hình ảnh bà lái đò, một người phụ nữ bình dị, hiền lành, làm nghề lái đò trên sông để nuôi sống gia đình. Tuy công việc có vẻ đơn giản, nhưng bà lại là biểu tượng của sự kiên trì, cam chịu và tình yêu thương con cái.


Điều nổi bật trong tác phẩm là nhân vật bà lái đò, dù nghèo khổ nhưng luôn hoàn thành trách nhiệm của mình một cách tận tụy và đầy lòng yêu thương. Bà không chỉ là người mẹ gắn bó với gia đình mà còn là biểu tượng của sự hy sinh trong xã hội xưa. Tác giả đã khéo léo miêu tả những khó khăn mà bà phải đối mặt trong công việc, qua đó thể hiện sự vất vả của người lao động nghèo và sự bất công trong xã hội thời bấy giờ.


Bằng lối viết mộc mạc, giản dị nhưng đầy tính nhân văn, Nguyễn Công Hoan đã khắc họa một cách sinh động hình ảnh người phụ nữ Việt Nam vừa chịu đựng khó khăn, vừa gánh vác trách nhiệm gia đình, nhưng vẫn luôn có một tâm hồn cao thượng, vươn lên trong cuộc sống. Truyện Bà lái đò không chỉ là một bức tranh về cuộc sống lao động vất vả mà còn là lời nhắc nhở về lòng kiên cường, ý chí vượt qua khó khăn của con người trong xã hội.

25 tháng 12 2024

Đây là bài nghe, em cung cấp thêm tư liệu nghe nhé

25 tháng 12 2024

1; I learn English because i want to get better grade

2; I learn English because i want to communicate better online

3; I learn English because it is necessary for working

4; I learn English because it is common language in the world nowaday

5; I learn English to have more knowledge from the world