K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

24 tháng 4

poster

có cần phải nói như vậy kh

24 tháng 4

tưởng bro đi... à nhầm sao còn ở đây

24 tháng 4

nè, NY gì mà NY, mới có lớp 9 thôi mà đã ny rồi o_O

23 tháng 4

*Tham khảo:

I. Mở bài Giới thiệu vấn đề nghị luận: phân tích, đánh giá nội dung và những nét đặc sắc về nghệ thuật trong bài thơ Sang thu (Hữu Thỉnh). II. Thân bài 1. Nội dung Bài thơ thể hiện những cảm xúc, những rung động tâm hồn trước cảnh vật thiên nhiên trong những ngày hạ mạt thô sơ giữa thời khói lửa. 2. Những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật a. Khổ 1: Tín hiệu của sự chuyển mùa - Dấu hiệu “hương ổi” => mang đậm hương vị miền quê. - Động từ mạnh “phả” => gợi liên tưởng cho người đọc về màu vàng ươm, hương thơm nồng nàn của “hương ổi” tỏa ra những cuối hạ, đầu thu đang phả vào trong “gió se”. - Dấu hiệu “sương thu” kết hợp từ láy tượng hình “chùng chình” => gợi những bước đi chầm chậm sang của mùa thu.


b. Khổ 2: Quang cảnh trời đất khi vào thu - Từ láy “dềnh dàng” => dòng chảy không còn vội vã, như muốn đi chậm lại để tận hưởng những vẻ đẹp nên thơ, trữ tình của mùa thu. - Nhân hóa “chim vội vã” => đối lập với sự “dềnh dàng” của dòng sông, những đàn chim đang hối hả đi tìm thức ăn và bay về phương Nam xa xôi để tránh rét. - Động từ “vắt” được dùng để miêu tả hình ảnh đám mây mùa hạ: đám mây được đặt ngang trên bầu trời, buông thõng xuống, gợi sự tinh nghịch, dí dỏm, chủ động. c. Khổ 3: Cảm nhận và suy nghĩ của nhà thơ về cuộc đời - Các từ ngữ vẫn còn, đã vơi dần, cũng bớt bất ngờ được dùng rất hay để miêu tả về thời lượng và sự xuất hiện của sự vật nắng, mưa, sấm. - Nắng, sấm, mưa: hình ảnh ẩn dụ tượng trưng cho những biến đổi, những khó khăn, thử thách trong cuộc đời con người. - Hàng cây đứng tuổi: ẩn dụ cho những con người từng trải, được tôi luyện qua những gian lao, thử thách của cuộc đời. III. KẾT BÀI: Khẳng định lại giá trị của bài thơ.

24 tháng 4

Tác phẩm Chuyện mơ chuyện thực của Nguyễn Huy Thiệp là một truyện ngắn giàu ý nghĩa, thể hiện rõ phong cách sáng tác độc đáo của nhà văn, qua việc đan xen giữa yếu tố mơ và thực, tác giả đã phản ánh sâu sắc đời sống con người cùng những suy tư về giá trị thật giả trong xã hội, câu chuyện không chỉ đơn thuần kể lại một giấc mơ mà còn gợi ra nhiều vấn đề về nhận thức, niềm tin và cách con người đối diện với hiện thực, trong tác phẩm, ranh giới giữa mơ và thực trở nên mờ nhạt, khiến người đọc phải suy nghĩ về những điều tưởng chừng không có thật nhưng lại phản ánh đúng bản chất cuộc sống, qua đó cho thấy hiện thực đôi khi phức tạp, đầy nghịch lí và khó nắm bắt, nhân vật trong truyện vừa sống trong thế giới thực vừa bị chi phối bởi thế giới mơ, điều này thể hiện tâm lí con người luôn có sự giằng xé giữa lí trí và cảm xúc, giữa mong muốn và thực tại, nghệ thuật của Nguyễn Huy Thiệp nổi bật ở cách kể chuyện giản dị nhưng giàu tính triết lí, ngôn ngữ gần gũi mà sâu sắc, hình ảnh mang tính biểu tượng, góp phần làm nổi bật chủ đề tác phẩm, từ đó, tác giả gửi gắm thông điệp rằng con người cần tỉnh táo để nhận ra giá trị thực của cuộc sống, không nên chìm đắm trong ảo tưởng mà quên đi thực tại, đồng thời cũng cần biết trân trọng những khát vọng và ước mơ như một phần không thể thiếu của đời sống tinh thần.

2 giờ trước (20:12)

“Miền quê” của Nguyễn Khoa Điềm (Kết nối tri thức và cuộc sống - Ngữ văn 9) là một tác phẩm biểu lộ tình cảm sâu đậm và kỷ niệm đối với những vùng đất quê hương bình dị, mộc mạc ân tình, nơi mà tác giả đã trải qua những năm tháng tuổi thơ và hòa mình vào với không gian ấy một cách sâu sắc.Thơ ca phải là sự giàu có của tâm hồn, bản lĩnh cá nhân như Nguyễn Khoa Điềm đã từng bày tỏ những suy nghĩ về thơ: “Một cách nhìn cuộc sống đúng hướng và tin yêu lạc quan, một tâm hồn giàu cảm xúc để đồng cảm, một trí tưởng tượng phong phú luôn luôn mới mẻ sáng tạo là những nhân tố có ý nghĩa quyết định đối với một tâm hồn thơ. Khi những năng lực tinh thần ấy lại gắn bó với một cuộc đời thực có nhiều mối liên hệ xã hội phong phú luôn được bồi đắp từ cuộc sống xung quanh, đấy là điều kiện để xuất hiện một tài năng thơ”.Cũng chính từ những suy ngẫm chân thành và sâu sắc ấy nên có lẽ trong suốt cuộc đời cầm bút sự nghiệp sáng tác của Nguyễn Khoa Điềm đã bám sát vào hơi thở đời sống với hai giai đoạn chính: Thơ viết trong chiến tranh và trong hòa bình. Nhiều tác phẩm của ông đã đánh dấu những mốc lớn trong chặng đường sáng tác như: Đất ngoại ô, Mặt đường khát vọng, Ngôi nhà có ngọn lửa ấm, Cõi lặng…Hoàn cảnh xã hội thay đổi với sự vận động từ chiều cao, chiều rộng hướng ngoại sang chiều sâu của hướng nội, nhưng bản chất thơ trữ tình Nguyễn Khoa Điềm không thay đổi, làm nên tính thống nhất, toàn vẹn của phong cách nhà thơ.Dù ra đời trong hoàn cảnh nào, thơ Nguyễn Khoa Điềm vẫn hiện lên một trí tuệ sắc sảo, giàu tri thức sách vở và cuộc đời; với một tâm hồn giàu cảm xúc, nhạy cảm, một tấm lòng thuỷ chung với lý tưởng mà mình đã chọn và luôn tự đặt cho mình trách nhiệm trước cuộc đời mà bài thơ Miền quê (Thơ Nguyễn Khoa Điềm, Tuyển tập 40 năm do tác giả chọn, NXB Văn học, Hà Nội) là một tác phẩm như thế.Nếu trong thời kì chiến tranh, sống trực tiếp giữa lòng cuộc chiến, thơ Nguyễn Khoa Điềm đã thể hiện cảm động những xúc cảm và ý thức về dân tộc, thời đại trong tâm hồn những con người yêu nước. Thời đại chống Mỹ đi vào thơ Nguyễn Khoa Điềm không phải bằng sự miêu tả trực tiếp mà khúc xạ qua nhận thức và trải nghiệm máu thịt của riêng nhà thơ nên đã được nâng lên tầm cao và chiều sâu riêng để khẳng định chân lí vĩnh hằng của dân tộc: Lòng yêu nước, căm thù giặc và ý chí chiến đấu bất khuất...Bước vào cuộc sống hoà bình, tiếng thơ Nguyễn Khoa Điềm trở nên thâm trầm và lặng lẽ tìm về những cảm xúc sâu thẳm trong tâm hồn. Thơ ông không sôi nổi như trước mà lắng đọng, hàm súc hơn. Đằng sau những câu chữ ít ỏi, người đọc vẫn cảm nhận ra một cái tôi ân tình sau trước, trân trọng cuộc sống ngày hôm nay vì biết ơn ngày hôm qua máu đổ.Thấm thía giá trị của hoà bình, nhà thơ tự đặt cho mình trách nhiệm với cuộc sống còn ngổn ngang trong xây dựng và đổi mới. Ở đây còn xuất hiện một tâm hồn thi sĩ nhạy cảm luôn rộng mở, giao hòa cùng thiên nhiên đất trời quê hương; một cái tôi dồn nén tâm trạng lo âu nhưng vẫn lạc quan tin tưởng vào cuộc sống dù im tiếng súng nhưng chưa bình yên; một cái tôi luôn chiêm nghiệm và khám phá thế giới nội tâm của mình.Đọc Miền quê của Nguyễn Khoa Điềm, có lẽ trong tâm hồn mỗi con người, đặc biệt là tâm hồn thi nhân ai cũng có một miền yêu thương sâu lắng, nơi mỗi người đã sinh ra, nơi hằn sâu kỷ niệm. Miền đất ấy đã khúc xạ vào tâm hồn mỗi người bằng theo một cách riêng. Bài thơ gồm 4 khổ, được triển khai theo mạch cảm xúc rất tự nhiên với những hình ảnh tươi đẹp và sâu lắng về cuộc sống nơi quê hương thôn dã.Mở đầu bài thơ, tác giả giới thiệu về nơi mà tác giả yêu quý và nhớ nhung, từ đó đưa người đọc vào không gian miền quê, để cảm nhận và hiểu được tình yêu và kỷ niệm của mình. Sau phần giới thiệu không gian, thời gian nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đã vẽ ra bức tranh đối sánh về miền quê trong ký ức và miền quê trong hiện tại. Trong phần miền quê trong ký ức, tác giả nhớ lại những kỷ niệm tuổi thơ ở miền quê.Hình ảnh về cánh đồng xanh mướt, sông nước êm đềm, cây cỏ xanh tươi được sử dụng để tái hiện lại những kỷ niệm tươi đẹp và thanh bình. Đồng thời, hình ảnh về đồng bào nông dân, người lao động chăm chỉ và gắn bó với miền quê cũng được nhấn mạnh, thể hiện sự gắn kết và tình yêu thương trong cộng đồng.Với giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, Nguyễn Khoa Điềm đã giới thiệu về miền quê, nơi mà tác giả yêu quý và nhớ mãi. Trước mắt ta là một không gian yên tĩnh và tươi mát. Ông muốn đưa người đọc vào trải nghiệm không gian miền quê, để họ cảm nhận và hiểu được tình yêu và kỷ niệm mà ông dành cho nơi này.

Lại về mảnh trăng đầu tháng

Mông lung mặt đồng bóng chiều,

Tiếng ếch vùi trong cỏ ấm

Lúa mềm như vai thân yêu

Buổi chiều giữa một miền quê thanh bình, lặng lẽ êm đềm trôi trong tâm trí mọi người. Một bức tranh buổi chiều được gợi tả chỉ qua vài ba hình ảnh. Một mảnh trăng treo lơ lửng trên bầu trời đồng quê, tạo ra một bầu không khí lặng lẽ và yên bình. Tiếng ếch vùi trong cỏ ấm như một trò chơi trốn tìm thú vị, Nguyễn Khoa Điềm đã khắc họa trọn vẹn những hình ảnh thân thương đó bằng một niềm xúc cảm dâng trào. Bằng những cảm nhận tinh tế của mình ông đã vẽ nên bức tranh thủy mạc đơn sơ, thân thuộc mà vô cùng đẹp đẽ, ấm nồng sự sống.Mảnh trăng non đẹp mê hồn huyền ảo, lung linh đan xen với những sợi nắng vàng chao nghiêng trong gió khi hoàng hôn buông. Những tìm tòi và sử dụng những ngôn từ đắt giá như: Mảnh trăng, âm thanh tiếng ếch vùi trong những nếp cỏ. Đó còn là những giếng lúa mềm mại, xanh mướt như bờ vai thân yêu hiện ra, làm ấm lòng và làm lay động trái tim trong buổi chiều quê thanh tĩnh. Đặc biệt, chữ “vùi” gợi lên hình ảnh sống động, thể hiện sự sáng tạo của tác giả trong cách diễn đạt tiếng ếch, nhất là trong ánh sáng chạng vạng của buổi chiều.Nhà thơ đã phác họa không gian miền quê bằng những hình ảnh đặc trưng của mùa Xuân, nhẹ nhàng mà sống động: Tiếng ếch, cỏ mềm, lúa mềm… Không có từ ngữ chỉ màu sắc nhưng sự hài hòa sắc màu hiện ra rất rõ nét. Không chỉ sắc xanh của cỏ, của lúa thì con gái, màu vàng nhạt của nắng, bức tranh xuân còn có âm thanh hiền lành của đồng quê.Nếu trong nhiều thi phẩm khác ta bắt gặp tiếng chim én, chim chiền chiện bay giữa trời xuân thì ở đây Nguyễn Khoa Điềm lại chọn cho mình một hình ảnh gắn liền như hơi thở, như da thịt của đất quê hương: Tiếng ếch. Cũng có lẽ vì thế câu thơ “Mùa Xuân, là mùa xuân đấy” vang lên như một lời reo vui, sự ngỡ ngàng, hạnh phúc, tự hào khi chứng kiến sự trở lại của mùa Xuân. Mùa xuân, là mùa xuân đấy

Thả chim, cỏ nội hương đồng

Đàn trâu bụng tròn qua ngõ

Gõ sừng lên mảnh trăng cong

Từ khoảnh khắc mùa Xuân trở lại, một khoảng thời gian tuổi thơ trong trẻo, đầy hồn nhiên, tràn ngập ký ức đổ về vẹn nguyên, đẹp đẽ như một làn sóng vui tươi, rộn ràng. Những trò chơi ngày bé như thả chim, chăn trâu, những cảnh đẹp của “cỏ nội hương đồng” quen thuộc làm cho lòng người đắm say.Hình ảnh đàn trâu no cỏ thong thả về chuồng, đôi sừng cong cong trong bóng chiều như là gõ vào mảnh trăng non mọc ở phía cuối trời, tạo nên một bức tranh đồng quê mộng mơ, được vẽ lên bằng lớp ngôn từ giàu cảm xúc và đậm màu sắc hội họa. Khổ hai của bài thơ với nhiều chiều liên tưởng ấy dẫn dắt chúng ta đến với con đường làng thân thuộc khi hoàng hôn buông xuống vàng rực một vùng hay nói cách khác “Đàn trâu bụng tròn qua ngõ/Gõ sừng lên mảnh trăng cong” như cách diễn đạt của nhà thơ. Tác giả chắt lọc từ tư duy thơ tài hoa của mình vận dụng vào nghệ thuật ngôn từ buộc người đọc phải liên tưởng đến những hiện thực mà mình đã từng trải nghiệm trong đời trên cánh đồng quê khi hoàng hôn xuống, khơi dậy bức tranh quê tuyệt đẹp đó trong kí ức của mình. Đoạn thơ làm ta liên tưởng đến những dòng thơ của Nguyễn Duy trong “Đò Lèn”:


Thuở nhỏ tôi ra cống Na câu cá


níu váy bà đi chợ Bình Lâm


bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật


và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần


Ai cũng từng có một tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm. Nhớ về tuổi thơ, nhớ về khung trời đầy ắp kỷ niệm chính là tình yêu quê hương da diết, sâu nặng luôn chan chứa trong mỗi tâm hồn. Cũng để rồi từ miền hồi tưởng bài thơ thoắt trở về hiện tại. Không chỉ là cảnh vật thanh bình của miền quê thơ mộng mà còn là hình ảnh của con người. Hình ảnh con người xuất hiện thân thương với tâm trạng “bao nhiêu trông đợi chóng chầy”.


Đó là những cô gái “tóc dài mười tám”, mang trong lòng bao sự ngây thơ và hồn nhiên, bao rung động, e ấp trước tình yêu đầu đời, trong nỗi lòng “xôn xao” ngóng chờ và “thương người ra lính hôm mai”. “Xôn xao” là từ láy đặc sắc và nhiều sức gợi. “Xôn xao” vừa là bức tranh chiều xuân lại vừa là những thanh âm náo nức, rộn ràng trong lòng người, vừa e lệ, dìu dặt, vừa mãnh liệt, đằm thắm. Chính những cảm xúc ấy đã phần nào thể hiện tâm trạng chung của những miền quê trong đất nước, trong những năm chiến tranh vừa trải qua cuộc chiến đấu kiên trì vừa xây dựng, sản xuất để kiến thiết đất nước.


Có gì xôn xao đằm thắm


Bao nhiêu trông đợi chóng chầy


Đàn em tóc dài mười tám


Thương người ra lính hôm mai


Chính những hình ảnh về người nông dân trên đồng ruộng, những cô thôn nữ căng tràn sức sống như mùa Xuân, người lao động chăm chỉ và gắn bó với miền quê đã thể hiện sự gắn kết và tình yêu thương trong cộng đồng. Hình ảnh cuộc sống lao động bình dị của người dân nơi miền quê yêu dấu góp phần tạo nên một không gian chất phác và giản dị vừa cụ thể, gần gũi lại vừa là nơi gặp gỡ trong cung bậc tâm trạng của nhiều người. Tất cả đã mang đến cho người đọc một cảm giác ấm áp và gần gũi đến vô cùng.


Để rồi bao nhiêu gió thổi


Bên giế...

22 tháng 4

Đây là một quan điểm khá phổ biến trong thời đại đề cao chủ nghĩa cá nhân hiện nay. Nó thường xuất phát từ mong muốn tự chủ và khẳng định bản thân của người trẻ. Tuy nhiên, để nhìn nhận vấn đề một cách thấu đáo, chúng ta có thể phân tích qua các góc độ sau:


1. Tại sao ý kiến "Sống cho mình trước" lại có sức hút?

Nhiều người ủng hộ quan điểm này vì họ tin rằng:

  • Tự lập và phát triển cá nhân: Trước khi muốn giúp đỡ ai đó hay đóng góp cho xã hội, bạn phải là một cá thể độc lập, có tri thức và năng lực. Nếu bản thân chưa vững vàng, mọi sự giúp đỡ cộng đồng đôi khi chỉ là gánh nặng.
  • Tránh áp lực định kiến: Sống cho bản thân giúp người trẻ thoát khỏi những kỳ vọng áp đặt từ xã hội, từ đó tìm thấy đam mê thực sự và sống một cuộc đời hạnh phúc.
  • "Chiếc mặt nạ oxy": Giống như nguyên tắc trên máy bay: hãy đeo mặt nạ cho mình trước khi giúp người bên cạnh. Bạn không thể cho đi thứ mà bạn không có.

2. Mặt trái của việc "Không cần quan tâm đến cộng đồng"

Nếu đẩy quan điểm này đi quá xa, nó dễ biến thành lối sống ích kỷ và tách biệt:

  • Sự cô lập: Con người vốn là sinh vật xã hội. Khi bạn ngắt kết nối với cộng đồng, bạn cũng đánh mất đi mạng lưới hỗ trợ và sự đồng cảm – những thứ rất cần thiết khi bạn gặp khó khăn.
  • Mất đi ý nghĩa lớn lao: Nhiều nghiên cứu tâm lý cho thấy việc đóng góp cho người khác (altruism) mang lại niềm hạnh phúc bền vững hơn là chỉ tiêu dùng cho cá nhân. Sống chỉ vì mình đôi khi dẫn đến sự trống rỗng về lâu dài.
  • Sự phụ thuộc lẫn nhau: Chúng ta đang hưởng lợi mỗi ngày từ cộng đồng (đường xá, an ninh, y tế, tri thức). Nếu ai cũng chỉ sống cho riêng mình, những hệ thống chung này sẽ sớm sụp đổ.

3. Tìm kiếm điểm cân bằng: Sống cho mình "để" đóng góp

Thay vì coi đây là hai thái cực đối lập, hãy thử nhìn nhận theo hướng cộng hưởng:

Sống cho bản thân không có nghĩa là sống ích kỷ. Sống cho cộng đồng không có nghĩa là bỏ quên bản thân.

  • Sáng tạo giá trị: Một lập trình viên miệt mài học tập để có lương cao (sống cho mình), nhưng sản phẩm của họ giúp hàng triệu người kết nối (cho cộng đồng).
  • Trách nhiệm cá nhân là viên gạch xây dựng xã hội: Khi bạn sống tốt, sống tử tế và có trách nhiệm với chính mình, thực chất bạn đã đang đóng góp cho cộng đồng một "tế bào" khỏe mạnh rồi.

đúng rùi bạn ạ

bn muốn mk viết (chép đề cương của mk) bài nào? Lễ kỉ niệm ngày nhà giáo VN 20/11, buổi lễ khai giảng đâu tiên ở trường cấp 2, kể về kỉ niệm 1 việc tốt, kể về kỉ niệm đáng nhớ vs ngthân trong gđ? Kể lại kỉ niệm đáng nhớ vs thầy cô? Đó mk có mẫy mẫu đấy, bn muốn vt bài nào thì bảo mk nhé

22 tháng 4

*Tham khảo:

Trải nghiệm giúp con người học được những điều quý giá. Đó chính là hành trang cho con người hướng tới tương lai. Vì vậy, chúng ta cần trân trọng mỗi trải nghiệm có được trong cuộc sống. Hằng năm, trường học của tôi thường tổ chức các hoạt động trải nghiệm cho học sinh. Năm nay, nhà trường đã tổ chức hoạt động “Một ngày làm nông dân”. Các lớp sẽ có một học sinh được tham gia hoạt động. Mỗi học sinh sẽ cùng với người thân trải nghiệm những công việc của của người nông dân. Tất cả các khối lớp đều phải tham gia hoạt động trải nghiệm. Thật may mắn khi tôi được cô giáo lựa chọn. Khi về nhà, tôi đã kể cho bố nghe và mời bố tham gia cùng mình. Sáng chủ nhật, bố đưa tôi đến trường. Các thành viên của lớp tôi đã đến khá đông đủ. Cô giáo điểm danh từng học sinh rồi yêu cầu chúng tôi lên xe ổn định chỗ ngồi. Bảy giờ, chuyến xe xuất phát đưa cả đoàn đến một nông trại rau sạch ở ngoại thành Hà Nội. Ở đây, chúng tôi đã được gặp bác Hòa - chủ của nông trại rau sạch. Cả đoàn vừa đi thăm quan ruộng rau sạch, vừa được nghe bác giới thiệu về cách để gieo trồng, thu hoạch rau. Nghe bác nói, tôi cảm thấy công việc trồng trọt thật vất vả, khó khăn. Từng cây rau tươi tốt như vậy là nhờ vào bàn tay gieo trồng, chăm sóc của các bác nông dân. Tham quan xong, bác Hồng đã đưa cả đoàn đến một ruộng rau cải. Bác đã đưa ra cho cả đoàn một thử thách, đó là thu hoạch rau sạch. Mỗi đội sẽ có mười phút để thu hoạch rau, đội nào thu hoạch được nhiều hơn theo cân nặng sẽ chiến thắng. Trước đó, bác Hồng hướng dẫn chúng tôi cách thu hoạch rau cho đúng. Rau cần được cắt bỏ rẽ, vặt bỏ lá vàng. Các lớp trong cùng một khối sẽ thi đấu với nhau. Tôi và bố quyết tâm giành chiến thắng. Kết quả chung cuộc, hai bố con đã thu hoạch được một ki-lô-gam rau, giành được chiến thắng. Tôi cảm thấy vô cùng sung sướng.

Nếu kh giống với đề bài b đưa ra thì thông cảm giúp mình vs ạ! Chúc b thi tốt


Hoạt động trải nghiệm “Một ngày làm nông dân” thật bổ ích. Sau trải nghiệm này, tôi đã biết thêm những kiến thức về nghề nông. Ngoài ra, tôi cũng hiểu được rằng công việc của các bác nông dân thật vất vả. Từ đó, tôi biết trân trọng hơn những thành quả mà bản thân đang được hưởng. Tôi còn có những giây phút vui vẻ bên người thân của mình. Như vậy, mỗi trải nghiệm đều dạy chúng ta trưởng thành hơn từng ngày. Đối với tôi, trải nghiệm lần này thật ý nghĩa. Tôi mong rằng bản thân sẽ có thêm nhiều trải nghiệm quý giá như vậy.

24 tháng 4

Câu 1. Cách làm bài phân tích chủ đề của một tác phẩm thơ hoặc truyện gồm các bước, trước hết nêu khái quát về tác giả, tác phẩm và dẫn dắt vào chủ đề, tiếp theo xác định chủ đề chính của tác phẩm như tình yêu quê hương, tình cảm gia đình, tinh thần yêu nước, sau đó phân tích các chi tiết, hình ảnh, nhân vật, sự việc tiêu biểu để làm rõ chủ đề, kết hợp phân tích nghệ thuật như ngôn ngữ, biện pháp tu từ, cách xây dựng nhân vật, cuối cùng khẳng định lại chủ đề và ý nghĩa của tác phẩm, giải thích vì chủ đề được thể hiện qua nội dung và nghệ thuật nên cần phân tích cả hai để làm rõ giá trị tác phẩm.