giúp tôi viết bài văn tả một lần bạn được đi trải nghiệm ở trường.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Khu vườn nhỏ của nhà em trồng rất nhiều loại cây khác nhau trong đó cây táo là cây em yêu thích nhất. Mỗi năm cây táo cho ra nhiều quả ngon và ngọt. Cây táo được nhà em trồng cách đây khoảng 2 năm, từ một cây nhỏ giờ đây cây đã phát triển và cho quả hàng năm. Cây táo cao tầm hơn hai mét, nhìn từ xa nổi bật hơn những loại cây khác. Gốc cây táo to và khẳng khiu, cành lá phát triển sum suê. Lá quả táo hình elip, có hai mặt khác nhau với mặt trên bóng mượt còn phía dưới lại hơi sần sùi và có nhiều gân xanh nổi lên. Từ gốc cây nhiều nhánh cây phát triển nhiều hướng khác nhau đón ánh nắng mặt trời. Đến mùa ra hoa, cây táo khoác một chiếc áo mới màu trắng, hoa trổ từng chùm, vài tuần sau hoa táo sẽ rụng hết nhường chỗ cho những quả táo nhỏ bằng hạt đậu. Thời gian trôi qua những hạt đậu bé nhỏ sẽ phát triển thành quả táo. Những quả táo nặng trĩu, có hình quả trứng, bên ngoài căng bóng, khi chín sẽ ngả sang màu vàng, khi ăn rất giòn kèm theo vị chua nhẹ bên trong. Táo là loại quả ngon và bổ dưỡng, mỗi mùa táo nhà em thường mang đi biếu cho người thân bạn bè, ai cũng khen táo rất giòn, ngọt. Không chỉ vậy, nhà em còn dùng quả táo để chế biến thành mứt Tết và thức uống tráng miệng rất ngon và bổ dưỡng.
*Tham khảo:
Tôi còn nhớ mãi năm học lớp ba, trong buổi lễ tổng kết trao phần thưởng học sinh hoạt động đội xuất sắc, tôi nhận được bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn đội viên. Đó là món quà có nhiều ý nghĩa đối với tôi. Bức ảnh đó không to lắm với chiều dài khoảng chừng bốn mươi cen ti mét, chiều rộng khoảng chừng ba mươi cen ti mét. Khung ảnh được làm bằng gỗ sơn màu vàng nhạt. Run run cầm bức ảnh trên tay, tôi cảm nhận được mùi thơm của gỗ mới và véc ni. Mặt khung ảnh là một tấm gương trong suốt, rất dày. Đằng sau khung ảnh là một miếng gỗ cắt vừa với chiếc khung. Bốn góc phía sau là bốn ốc vít để điều chỉnh cho tấm gương và miếng gỗ vừa khít lại với nhau. Quan trọng nhất là bức ảnh trong khung. Đó là bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn nhi đồng. Bác mặc bộ quần áo ka ki trắng giản dị, quen thuộc. Mái tóc của Người đã bạc trắng. Bác đang nhìn bạn nhỏ với ánh mắt đầy tự hào và yêu thương. Một nụ cười thân ái nở trên đôi môi của Người. Bạn nhi đồng trong ảnh mặc bộ đồng phục áo sơ mi trắng và váy. Hai bím tóc tết lại gọn gàng hai bên. Chiếc khăn quàng Bác đang đeo lên vai bạn khiến bức tranh trở nên ý nghĩa. Ở phía bên dưới của khung ảnh nổi bật dòng chữ màu đỏ: "đội thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh". Ngày nhận được món quà đó, tôi vô cùng xúc động. Tôi đã trang trọng treo nó ở góc học tập của mình. Bức hình nhỏ bé, giản dị nhưng nổi bật trên tường. Bên cạnh bức hình là những tờ giấy khen cùng những món quà kỉ niệm khác trong những năm tôi tham gia công tác đội. Mỗi lần nhìn tầm hình, tôi lại có cảm giác như Bác đang mỉm cười thân ái với tôi, tôi lại như được tiếp thêm động lực để học tập và phấn đấu. Bức hình tôi được tặng không có nhiều hình ảnh, không có cảnh thiên nhiên hay những hình ngộ nghĩnh mà bọ trẻ nhỏ như chúng tôi thích và thường hay sưu tầm. Nó chỉ là một bức hình bình dị. Bình dị nhưng đó lại là món quà đầy ý nghĩa, không chỉ với tôi mà với tất cả những ai từng trải qua tuổi thiếu niên nhi đồng.
Trong trường, em thích nhất chiếc ghế đá đặt dưới tán cây phượng ở sân trường. Ghế được làm bằng xi măng, sơn màu xanh nhạt, bề mặt hơi mát khi ngồi vào. Mỗi giờ ra chơi, em và các bạn thường ngồi trên ghế để trò chuyện, đọc sách hoặc ngắm nhìn sân trường. Xung quanh ghế là những hàng cây xanh tỏa bóng mát, khiến không gian dễ chịu hơn. Dù đã trải qua nhiều năm sử dụng, chiếc ghế vẫn vững chắc và gắn liền với biết bao kỷ niệm của học sinh chúng em. Em rất yêu quý chiếc ghế đá này vì nó mang lại cho em những phút giây thư giãn sau giờ học căng thẳng
Quê hương của em là một vùng đất yên bình, có nhiều cánh đồng lúa xanh tươi và những con sông uốn lượn quanh làng. Người dân ở đây hiền hòa, thân thiện và luôn giúp đỡ nhau trong cuộc sống hàng ngày. Em yêu quê hương vì nơi đây chứa đựng nhiều kỷ niệm đẹp và tình cảm gia đình thân thiết. Mỗi khi về quê, em cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc.
Quê hương em là một vùng đất thanh bình, nơi có những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tận chân trời. Mỗi buổi chiều, em thích nhất là được cùng đám bạn thả diều trên triền đê, hít hà mùi thơm của cỏ cây và khói bếp lan tỏa trong không gian. Con sông nhỏ hiền hòa uốn lượn quanh làng không chỉ là nơi tưới mát cho ruộng đồng mà còn gắn liền với bao kỷ niệm tuổi thơ êm đềm. Dù sau này có đi đâu xa, hình ảnh cây đa, bến nước và sự hiếu khách, nồng hậu của người dân quê mình vẫn luôn nằm sâu trong trái tim em. Đối với em, quê hương chính là bến đỗ bình yên nhất sau mỗi chặng đường dài
Câu trả lời theo góc độ khoa học và quan niệm phổ biến
Hai quan điểm cốt lõi về câu hỏi này
- Theo định nghĩa vật lý cơ bản: Khi cây đổ, nó sẽ tạo ra các rung động trong không khí, đất hoặc các chất lỏng xung quanh. Những rung động này là sóng âm, tồn tại bất kể có người nghe hay không. Chúng ta chỉ cần thiết bị thu âm chuyên dụng để ghi lại những âm thanh này ngay cả khi không có con người trực tiếp nghe thấy .
- Theo góc độ cảm nhận sinh học: Âm thanh chỉ thực sự được "thực sự tạo ra" khi não bộ của sinh vật có khả năng nhận diện và biến đổi những rung động này thành cảm giác nghe thấy. Nếu không có sinh vật nào ở đó để cảm nhận, những sóng âm đó vẫn tồn tại nhưng không được trải nghiệm như âm thanh theo cách chúng ta hiểu .
Phân tích chi tiết từ các nghiên cứu khoa học
Các nghiên cứu gần đây cho thấy thực vật cũng có thể phát ra âm thanh khi bị căng thẳng, nhưng tần số của những âm thanh này thường ở mức siêu âm, tai người không thể nghe được. Tuy nhiên, đây vẫn là âm thanh theo định nghĩa vật lý, tồn tại độc lập với sự có mặt của con người.
Hiện tượng "nghe thấy tiếng gọi tên mình khi đi rừng" cũng được giải thích bởi cơ chế tâm lý - thần kinh gọi là pareidolia thính giác, khi não bộ tự diễn giải các âm thanh ngẫu nhiên từ môi trường thành những âm thanh quen thuộc như tên gọi của chính mình
Kết luận
Tùy thuộc vào cách bạn định nghĩa "âm thanh":
- Nếu hiểu theo nghĩa vật lý: Có, cây đổ vẫn tạo ra âm thanh dưới dạng sóng áp suất trong môi trường xung quanh.
- Nếu hiểu theo nghĩa cảm nhận sinh học: Không, nếu không có sinh vật nào để nhận diện những rung động này thì chúng không được biến thành cảm giác âm thanh trong não bộ.
Bạn có muốn tìm hiểu sâu hơn về các nghiên cứu về âm thanh từ thực vật hay cơ chế hoạt động của não bộ khi nghe âm thanh không?
- Dưới góc độ vật lý: Âm thanh được định nghĩa là sự rung động của các phân tử trong môi trường (như không khí) tạo ra sóng âm. Khi cây đổ, nó va chạm với mặt đất và các vật thể khác, tạo ra rung động. Do đó, sóng âm được tạo ra bất kể có người nghe hay không.
- Dưới góc độ triết học: Nếu âm thanh được định nghĩa là cảm giác được tạo ra khi sóng âm tác động vào tai và bộ não của người nghe, thì không có âm thanh nếu không có ai ở đó để cảm nhận.
Việc vứt rác bừa bãi là hành động phản cảm và gây hại lớn đến môi trường sống của chúng ta. Rác thải không chỉ làm ô nhiễm không khí, nước và đất đai mà còn gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe cộng đồng, làm mất mỹ quan đô thị và gây ra nhiều dịch bệnh. Hành động này thể hiện ý thức kém trong việc bảo vệ môi trường và thiếu trách nhiệm với bản thân cũng như xã hội. Chúng ta cần nâng cao ý thức, giữ gìn vệ sinh chung, bỏ rác đúng nơi quy định để xây dựng cuộc sống trong lành, sạch đẹp hơn.
Việc vứt rác bừa bãi là một hành vi thiếu ý thức và cần bị phản đối quyết liệt vì những hệ lụy nghiêm trọng mà nó gây ra. Trước hết, rác thải không được xử lý đúng nơi quy định làm mất mỹ quan đô thị, biến những không gian công cộng xanh - sạch - đẹp trở nên nhếch nhác và ô nhiễm. Nguy hiểm hơn, đây chính là mầm mống phát tán dịch bệnh, gây ô nhiễm nguồn nước và đất đai, trực tiếp đe dọa đến sức khỏe của con người và hệ sinh thái. Hành động này còn thể hiện sự xuống cấp về lối sống văn minh và ý thức trách nhiệm với cộng đồng. Thay vì tiện tay vứt bỏ, mỗi người cần học cách trân trọng môi trường sống xung quanh. Bảo vệ môi trường không phải là việc của riêng ai, và việc chấm dứt hành vi vứt rác bừa bãi chính là bước đầu tiên để xây dựng một xã hội văn minh, bền vững.
*Tham khảo:
Sau khi kết thúc năm học, bước vào kì nghỉ hè, trường em đã tổ chức đi thăm lăng Bác. Chuyến đi này vô cùng lí thú, em đã có thêm những hiểu biết mà còn thêm kính yêu vị cha già dân tộc. Trên đường đi em đã rất háo hức và mong chờ, chỉ mong có thể nhanh chóng đặt chân đến lăng Bác, có thể nhanh chóng vào lăng thăm viếng người cha già của dân tộc Việt Nam. Xe đến nơi, mở ra trước mắt em là một không gian vô cùng rộng lớn, lại có phần trang nghiêm, thành kính. Đối diện với lăng Bác là một khoảng đất rộng, xanh mướt bởi những đám cỏ xanh. Theo lời cô giáo của em thì đó chính là quảng trường Ba Đình, nơi mà Bác Hồ của chúng ta đã đọc bản Tuyên ngôn độc lập trước quốc dân đồng bào, tuyên bố nền độc lập của dân tộc, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. Trước lăng là Quảng trường Ba Đình rộng lớn, có cột cờ với lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới trong gió gợi cho em một cảm xúc tự hào, đây là lần đầu tiên em có cảm giác hân hoan, tự hào và yêu thương đất nước Việt Nam như vậy. Có lẽ bởi chính không gian của lịch sử, không gian hào hùng của dân tộc đã tác động đến nhận thức cũng như tình cảm của mỗi người. Và có lẽ cảm xúc hân hoan tự hào ấy không chỉ em mà tất cả những người đến thăm Lăng đều cảm nhận được. Hai bên lăng Bác là hai rặng tre xanh thẳng tắp, hiên ngang như chính những người dân Việt Nam kiên cường ngày đêm ở bên Bác. Trước cửa dẫn vào lăng Bác có các chú bộ đội mặc cảnh phục đứng gác trang nghiêm. Sau khi xếp hàng thì lớp em cũng đã có thể vào lăng viếng Bác. Trong lăng rộng và sáng, em có cảm giác thứ ánh sáng ấy không phải là những ánh điện mà do chính vầng hào quang tỏa ra từ Bác, đến gần nơi Bác yên nghỉ, em có thể nhìn rõ chân dung của Bác. Khuôn mặt hiền từ, phúc hậu của Bác cũng giống như những bức tranh, những tư liệu về Bác mà em từng nhìn thấy nhưng cảm giác đến gần Bác thì cảm xúc chân thực và tình cảm cũng tha thiết hơn rất nhiều. Bác nằm đó trong giấc ngủ ngàn thu, khuôn mặt Bác yên bình, trên môi là nụ cười hiền từ rất nhẹ. Có lẽ Người cũng đã yên tâm khi dân tộc Việt Nam đã được hòa bình, mọi người được sống trong ánh sáng của hạnh phúc. Người cha già dân tộc ấy đã có thể yên tâm để yên giấc ngàn thu, tỏa rạng và luôn hướng theo từng bước đường phát triển của con người Việt Nam Đây là một chuyến đi vô cùng lí thú, em không chỉ biết đến một địa danh mới mà em cũng nhận thức được rất nhiều điều thú vị, có sự trưởng thành hơn trong tình cảm, đó là sự kính yêu, là cảm xúc tự hào đối với vị cha già dân tộc, đối với lịch sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.
Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có cho mình những kỉ niệm đáng nhớ dưới mái trường thân yêu. Đối với em, ngoài những giờ học trên lớp thì những buổi trải nghiệm thực tế luôn để lại ấn tượng sâu sắc nhất. Trong số đó, em nhớ nhất là lần được tham gia buổi trải nghiệm do nhà trường tổ chức. Đó không chỉ là một hoạt động thú vị mà còn giúp em học được nhiều điều bổ ích, để lại trong em những cảm xúc khó quên.
Hôm ấy là một buổi sáng thật đẹp. Bầu trời trong xanh, những tia nắng nhẹ nhàng len lỏi qua tán cây, chiếu xuống sân trường như dát vàng. Không khí buổi sáng mát mẻ khiến ai cũng cảm thấy dễ chịu. Ngay từ sớm, chúng em đã có mặt đông đủ tại sân trường. Khác với mọi ngày, ai nấy đều háo hức, rộn ràng hơn hẳn. Tiếng nói cười vang lên khắp nơi, tạo nên một bầu không khí vui tươi và đầy năng lượng.
Sau khi ổn định đội hình, thầy cô bắt đầu phổ biến nội dung của buổi trải nghiệm. Hôm đó, chúng em sẽ tham gia hoạt động trồng cây và dọn dẹp vệ sinh khuôn viên trường. Khi nghe thầy cô nói, em cảm thấy vô cùng thích thú. Đây là lần đầu tiên em được trực tiếp tham gia một hoạt động ý nghĩa như vậy nên trong lòng vừa háo hức, vừa có chút hồi hộp.
Chúng em được chia thành từng nhóm nhỏ để thuận tiện cho công việc. Em cùng với một số bạn trong lớp được giao nhiệm vụ trồng cây ở góc sân phía sau dãy nhà học. Khi bắt đầu làm việc, em cầm chiếc cuốc nhỏ trong tay mà vẫn còn lúng túng. Đất khá cứng nên việc đào hố không hề dễ dàng. Những nhát cuốc đầu tiên của em còn vụng về, đất văng ra không đều. Nhưng nhờ sự hướng dẫn tận tình của thầy cô và sự giúp đỡ của các bạn, em dần quen tay hơn.
Không khí làm việc thật sôi nổi. Bạn thì đào hố, bạn thì giữ cây, bạn khác lại lấp đất và tưới nước. Mỗi người một việc, phối hợp nhịp nhàng với nhau. Thỉnh thoảng, chúng em lại nhìn nhau cười vì những tình huống vui nhộn như bạn bị đất bắn vào áo hay làm rơi xẻng. Dù công việc có phần vất vả nhưng ai cũng cảm thấy vui vẻ và hào hứng.
Sau một thời gian làm việc chăm chỉ, cuối cùng nhóm em cũng hoàn thành việc trồng cây. Nhìn cây non được trồng ngay ngắn, lá xanh mơn mởn dưới ánh nắng, em cảm thấy vô cùng tự hào. Đó là thành quả của sự cố gắng và tinh thần đoàn kết của cả nhóm. Dù tay chân lấm lem bùn đất, mồ hôi nhễ nhại nhưng em lại cảm thấy rất hạnh phúc.
Không dừng lại ở đó, chúng em còn tham gia dọn dẹp vệ sinh khuôn viên trường. Những mẩu giấy, vỏ chai, lá khô được thu gom lại gọn gàng. Sân trường dần trở nên sạch sẽ, thoáng đãng hơn. Khi nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt ấy, em càng hiểu hơn về ý nghĩa của việc giữ gìn vệ sinh môi trường. Những hành động nhỏ bé nhưng nếu ai cũng thực hiện thì sẽ mang lại kết quả lớn lao.
Trong suốt buổi trải nghiệm, em nhận ra rằng làm việc tập thể không chỉ giúp công việc hoàn thành nhanh hơn mà còn mang lại niềm vui và sự gắn kết giữa các thành viên. Em cảm thấy mình gần gũi với bạn bè hơn, hiểu nhau hơn qua từng công việc nhỏ. Đồng thời, em cũng học được cách tự lập, biết chia sẻ và có trách nhiệm với công việc chung.
Khi buổi trải nghiệm kết thúc, chúng em tập trung lại để nghe thầy cô nhận xét. Thầy cô khen ngợi tinh thần làm việc tích cực của chúng em và nhắc nhở cần tiếp tục giữ gìn môi trường xanh – sạch – đẹp. Những lời dặn dò ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em hiểu rằng bảo vệ môi trường không phải là việc làm nhất thời mà cần được duy trì mỗi ngày.
Trên đường trở về lớp, lòng em vẫn còn lâng lâng những cảm xúc vui sướng. Hình ảnh những hàng cây nhỏ vừa được trồng, sân trường sạch sẽ và tiếng cười của bạn bè cứ hiện lên trong tâm trí em. Đó thực sự là một kỉ niệm đẹp mà em sẽ không bao giờ quên.
Qua buổi trải nghiệm ấy, em không chỉ học được cách trồng cây, giữ gìn vệ sinh mà còn hiểu hơn về giá trị của lao động. Em nhận ra rằng mỗi hành động nhỏ của mình đều có thể góp phần làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Em cảm thấy yêu trường, yêu lớp và trân trọng những kỉ niệm tuổi học trò hơn bao giờ hết.
Buổi trải nghiệm ấy đã khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi trong em. Em mong rằng trong tương lai, nhà trường sẽ tổ chức thêm nhiều hoạt động ý nghĩa như vậy để chúng em có cơ hội học hỏi, rèn luyện và trưởng thành hơn. Đối với em, đó sẽ luôn là một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất dưới mái trường thân yêu.