Em hãy viết 1 đoạn văn tả một đồ vật trong trường của em.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Các nghiên cứu gần đây cho thấy thực vật cũng có thể phát ra âm thanh khi bị căng thẳng, nhưng tần số của những âm thanh này thường ở mức siêu âm, tai người không thể nghe được. Tuy nhiên, đây vẫn là âm thanh theo định nghĩa vật lý, tồn tại độc lập với sự có mặt của con người.
Hiện tượng "nghe thấy tiếng gọi tên mình khi đi rừng" cũng được giải thích bởi cơ chế tâm lý - thần kinh gọi là pareidolia thính giác, khi não bộ tự diễn giải các âm thanh ngẫu nhiên từ môi trường thành những âm thanh quen thuộc như tên gọi của chính mình
Tùy thuộc vào cách bạn định nghĩa "âm thanh":
Bạn có muốn tìm hiểu sâu hơn về các nghiên cứu về âm thanh từ thực vật hay cơ chế hoạt động của não bộ khi nghe âm thanh không?
mk rất yêu quý môn Đạo đức - GDCD vì môn học này đã giúp mk bt cách ứng xử đúng mực trong cuộc sống hằng ngày. Nhờ nhx bài học đạo đức, mk hiểu được cách tôn trọng thầy cô, bạn bè và bt quan tâm, giúp đỡ mọi người xung quanh nhiều hơn. Môn học không chỉ rèn luyện cho em những thói quen tốt mà còn dạy em trở thành một người sống có trách nhiệm, biết chia sẻ và yêu thương. Chính vì vậy, em luôn chăm chỉ học tập và thực hành những điều đã học trong môn Đạo đức để trở thành một học sinh ngoan ngoãn và một người công dân tốt.
mk vt nhầm vài chỗ cách xưng hô giữa mk và em, mong bn thông cảm
Trong một lớp học, mỗi bạn đều có tính cách riêng: có người sôi nổi, có người trầm lặng; có bạn thích nói chuyện, cũng có bạn ít chia sẻ. Chính sự khác biệt ấy tạo nên một tập thể đa dạng và thú vị. Vì vậy, theo em, cách ứng xử đúng đắn với sự khác biệt trong tính cách của bạn bè là điều rất quan trọng.
Trước hết, chúng ta cần học cách tôn trọng sự khác biệt. Không ai giống ai hoàn toàn, nên việc một người có cách suy nghĩ hay hành động khác mình là điều bình thường. Việc chê bai hay cố gắng thay đổi người khác theo ý mình chỉ khiến mối quan hệ trở nên căng thẳng. Thay vào đó, tôn trọng giúp chúng ta hiểu rằng mỗi người đều có giá trị riêng.
Bên cạnh đó, cần biết lắng nghe và thấu hiểu. Những bạn ít nói không có nghĩa là họ lạnh lùng, mà có thể họ chỉ cần thời gian để mở lòng. Khi chúng ta kiên nhẫn lắng nghe, đặt mình vào vị trí của người khác, ta sẽ dễ dàng cảm thông hơn và tránh được những hiểu lầm không đáng có.
Ngoài ra, chúng ta nên học hỏi từ sự khác biệt. Một bạn năng động có thể giúp lớp thêm sôi nổi, trong khi một bạn cẩn thận lại giúp công việc được chu đáo hơn. Nếu biết kết hợp, mỗi người sẽ bổ sung cho nhau, giúp tập thể ngày càng tốt hơn.
Cuối cùng, cần tránh thái độ kì thị hay cô lập những bạn khác mình. Điều đó không chỉ làm tổn thương người khác mà còn khiến môi trường lớp học trở nên thiếu thân thiện. Một lớp học tốt là nơi mọi người cảm thấy được chấp nhận và an toàn khi là chính mình.
Tóm lại, sự khác biệt trong tính cách không phải là trở ngại mà là điều làm nên vẻ đẹp của tập thể. Khi biết tôn trọng, lắng nghe và học hỏi lẫn nhau, chúng ta sẽ xây dựng được một lớp học đoàn kết, vui vẻ và đầy ý nghĩa.
*Tham khảo:
Tôi còn nhớ mãi năm học lớp ba, trong buổi lễ tổng kết trao phần thưởng học sinh hoạt động đội xuất sắc, tôi nhận được bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn đội viên. Đó là món quà có nhiều ý nghĩa đối với tôi. Bức ảnh đó không to lắm với chiều dài khoảng chừng bốn mươi cen ti mét, chiều rộng khoảng chừng ba mươi cen ti mét. Khung ảnh được làm bằng gỗ sơn màu vàng nhạt. Run run cầm bức ảnh trên tay, tôi cảm nhận được mùi thơm của gỗ mới và véc ni. Mặt khung ảnh là một tấm gương trong suốt, rất dày. Đằng sau khung ảnh là một miếng gỗ cắt vừa với chiếc khung. Bốn góc phía sau là bốn ốc vít để điều chỉnh cho tấm gương và miếng gỗ vừa khít lại với nhau. Quan trọng nhất là bức ảnh trong khung. Đó là bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn nhi đồng. Bác mặc bộ quần áo ka ki trắng giản dị, quen thuộc. Mái tóc của Người đã bạc trắng. Bác đang nhìn bạn nhỏ với ánh mắt đầy tự hào và yêu thương. Một nụ cười thân ái nở trên đôi môi của Người. Bạn nhi đồng trong ảnh mặc bộ đồng phục áo sơ mi trắng và váy. Hai bím tóc tết lại gọn gàng hai bên. Chiếc khăn quàng Bác đang đeo lên vai bạn khiến bức tranh trở nên ý nghĩa. Ở phía bên dưới của khung ảnh nổi bật dòng chữ màu đỏ: "đội thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh". Ngày nhận được món quà đó, tôi vô cùng xúc động. Tôi đã trang trọng treo nó ở góc học tập của mình. Bức hình nhỏ bé, giản dị nhưng nổi bật trên tường. Bên cạnh bức hình là những tờ giấy khen cùng những món quà kỉ niệm khác trong những năm tôi tham gia công tác đội. Mỗi lần nhìn tầm hình, tôi lại có cảm giác như Bác đang mỉm cười thân ái với tôi, tôi lại như được tiếp thêm động lực để học tập và phấn đấu. Bức hình tôi được tặng không có nhiều hình ảnh, không có cảnh thiên nhiên hay những hình ngộ nghĩnh mà bọ trẻ nhỏ như chúng tôi thích và thường hay sưu tầm. Nó chỉ là một bức hình bình dị. Bình dị nhưng đó lại là món quà đầy ý nghĩa, không chỉ với tôi mà với tất cả những ai từng trải qua tuổi thiếu niên nhi đồng.
Trong trường, em thích nhất chiếc ghế đá đặt dưới tán cây phượng ở sân trường. Ghế được làm bằng xi măng, sơn màu xanh nhạt, bề mặt hơi mát khi ngồi vào. Mỗi giờ ra chơi, em và các bạn thường ngồi trên ghế để trò chuyện, đọc sách hoặc ngắm nhìn sân trường. Xung quanh ghế là những hàng cây xanh tỏa bóng mát, khiến không gian dễ chịu hơn. Dù đã trải qua nhiều năm sử dụng, chiếc ghế vẫn vững chắc và gắn liền với biết bao kỷ niệm của học sinh chúng em. Em rất yêu quý chiếc ghế đá này vì nó mang lại cho em những phút giây thư giãn sau giờ học căng thẳng