Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất của đời người, nhưng cũng là lúc phải đối mặt với nhiều thử thách và khó khăn. Theo em, tinh thần vượt khó chính là yếu tố quan trọng giúp người trẻ trưởng thành và đạt được thành công. Trong cuộc sống, không ai tránh khỏi thất bại, áp lực học tập hay những vấp ngã đầu đời. Điều quan trọng là chúng ta không nản lòng, mà phải biết đứng dậy, rút ra bài học và tiếp tục cố gắng. Tinh thần vượt khó giúp mỗi người rèn luyện ý chí, bản lĩnh và sự kiên trì. Nhờ đó, ta có thể biến khó khăn thành động lực để phát triển bản thân. Thực tế cho thấy, nhiều người trẻ thành công chính là nhờ không bỏ cuộc trước nghịch cảnh. Là học sinh, em cần chăm chỉ học tập, không ngại khó, ngại khổ, luôn đặt ra mục tiêu và nỗ lực thực hiện. Bên cạnh đó, cũng cần giữ thái độ lạc quan, tin tưởng vào bản thân. Có thể nói, tinh thần vượt khó là hành trang quý giá giúp tuổi trẻ vững bước trên con đường tương lai.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
CHA Sứ: ờm...đi cầu nguyện....đùa đấy😆. Ta có thể nói vs thầy cô giáo hoặc những người đáng tin cậy .tránh làm bạn vs những người xấu ...Ta chỉ nghĩ đc có thế thôi 🍵
Có những ký ức trong quãng đời học sinh mà mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy tim mình chùng xuống. Nếu em từng là nạn nhân của bạo lực học đường, đó không chỉ là những vết thương về thể chất mà còn là nỗi đau âm thầm kéo dài trong tâm hồn. Những lời chế giễu, ánh mắt coi thường hay hành động xô đẩy tưởng chừng “chỉ là đùa” lại khiến em cảm thấy cô đơn, sợ hãi và mất đi sự tự tin vốn có. Mỗi ngày đến trường không còn là niềm vui mà trở thành nỗi lo lắng, thậm chí là ám ảnh.
Điều khiến em buồn nhất không chỉ là những hành vi bạo lực, mà còn là cảm giác mình không được thấu hiểu. Có lúc em tự hỏi: “Tại sao lại là mình?” và dần thu mình lại, ngại giao tiếp, ngại chia sẻ. Tuy nhiên, chính trong những khoảnh khắc khó khăn ấy, em nhận ra rằng im lặng không phải là cách giải quyết. Em cần lên tiếng để bảo vệ bản thân và cũng để không ai khác phải trải qua cảm giác giống mình.
Từ trải nghiệm đó, em cho rằng để ngăn chặn bạo lực học đường, cần có sự chung tay của nhiều phía. Trước hết, mỗi học sinh cần học cách tôn trọng và yêu thương bạn bè, không cổ vũ hay tiếp tay cho những hành vi sai trái. Nhà trường nên tăng cường giáo dục kỹ năng sống, kỹ năng giải quyết mâu thuẫn và tạo môi trường an toàn để học sinh có thể chia sẻ khi gặp vấn đề. Bên cạnh đó, thầy cô và phụ huynh cần quan tâm, lắng nghe nhiều hơn, kịp thời phát hiện những dấu hiệu bất thường để can thiệp sớm.
Ngoài ra, việc xây dựng các kênh hỗ trợ tâm lý trong trường học cũng rất cần thiết, giúp học sinh có nơi tìm đến khi cảm thấy bị tổn thương. Những buổi tuyên truyền, hoạt động ngoại khóa về phòng chống bạo lực học đường cũng góp phần nâng cao nhận thức và thay đổi hành vi của học sinh.
Bạo lực học đường không phải là chuyện nhỏ, và cũng không nên bị xem nhẹ. Mỗi chúng ta đều có thể góp phần tạo nên một môi trường học đường an toàn, nơi mà mọi học sinh đều được tôn trọng, yêu thương và phát triển một cách lành mạnh.
Câu chuyện ngụ ngôn "Câu chuyện bó đũa" là một bài học sâu sắc về sức mạnh của sự đoàn kết. Trong đó, nhân vật người cha hiện lên không chỉ là một người chủ gia đình mẫu mực mà còn là một người thầy trí tuệ, kiên nhẫn trong việc giáo dục con cái.
Trước hết, người cha là một người giàu tình thương và luôn lo lắng cho tương lai của các con. Dù các con đã trưởng thành, có gia đình riêng, nhưng ông không khỏi phiền lòng khi thấy cảnh anh em bất hòa, "đụng chạm là cãi vã". Nỗi lo ấy không phải cho riêng ông, mà là nỗi lo cho sự tồn vong của gia đình khi ông không còn nữa. Sự lo lắng này cho thấy một tấm lòng bao dung, luôn đặt hạnh phúc của con cái lên trên hết.
Bên cạnh đó, nhân vật này còn thể hiện sự điềm tĩnh và trí tuệ sắc sảo thông qua cách giáo dục. Thay vì dùng những lời mắng nhiếc hay giáo điều khô khan, ông chọn cách "dạy bảo bằng hành động". Việc đặt một túi tiền và một bó đũa lên bàn là một tình huống giả định đầy ẩn ý. Ông thách thức các con bẻ gãy cả bó đũa để nhận phần thưởng, một việc làm tưởng chừng dễ nhưng thực tế lại không thể thực hiện được. Qua đó, ông đã khéo léo dẫn dắt các con tự nhận ra giới hạn của sức mạnh cá nhân khi đứng biệt lập.
Đặc điểm nổi bật nhất của người cha chính là khả năng đúc kết bài học thực tiễn. Khi thấy các con đều chịu thua, ông tháo bó đũa ra và bẻ gãy từng chiếc một cách dễ dàng. Hình ảnh so sánh giữa "cả bó đũa" và "từng chiếc đũa" là một ẩn dụ tuyệt vời cho sức mạnh của sự đoàn kết và sự yếu ớt của sự chia rẽ. Lời khuyên của ông: "Chia lẻ ra thì yếu, hợp lại thế này thì mạnh" không chỉ giải quyết mâu thuẫn lúc đó mà còn là kim chỉ nam cho các con suốt đời.
Tóm lại, nhân vật người cha trong truyện là hình ảnh tiêu biểu cho người định hướng sáng suốt. Bằng tình yêu thương và phương pháp giáo dục trực quan, ông đã dạy cho các con một bài học vô giá về sự gắn bó. Nhân vật này giúp người đọc hiểu rằng, trong gia đình, sự hòa thuận chính là tài sản quý giá nhất giúp chúng ta vượt qua mọi sóng gió của cuộc đời.
Trong câu chuyện dân gian “Bó đũa”, nhân vật người cha hiện lên như một hình tượng giàu tình thương, trí tuệ và trách nhiệm. Ông không chỉ là người đứng đầu gia đình mà còn là người thầy, người dẫn đường cho các con bằng những bài học giản dị mà sâu sắc.
Trước hết, người cha là một người giàu tình thương. Ông luôn quan tâm đến sự hòa thuận của các con, lo lắng rằng sự chia rẽ sẽ khiến gia đình suy yếu. Tình thương ấy không biểu hiện bằng lời nói suông mà bằng hành động cụ thể: ông tìm cách khuyên răn, dạy dỗ để các con hiểu được giá trị của sự đoàn kết.
Thứ hai, ông là người có trí tuệ và kinh nghiệm sống. Thay vì khuyên bảo trực tiếp, ông dùng hình ảnh bó đũa để minh họa. Một chiếc đũa thì dễ gãy, nhưng cả bó đũa thì rất khó bẻ. Bài học trực quan ấy giúp các con tự rút ra kết luận: đoàn kết thì mạnh mẽ, chia rẽ thì yếu hèn. Đây là cách giáo dục khéo léo, vừa dễ hiểu vừa thấm thía.
Bên cạnh đó, người cha còn thể hiện sự nghiêm khắc nhưng nhân hậu. Ông không trách phạt hay quát mắng, mà dùng sự nghiêm nghị để các con nhận thức được hậu quả của chia rẽ. Sự nghiêm khắc ấy xuất phát từ lòng nhân hậu, mong muốn các con sống hòa thuận, yêu thương nhau.
Cuối cùng, nhân vật người cha mang ý nghĩa biểu tượng. Ông đại diện cho truyền thống gia đình Việt Nam, nơi cha mẹ luôn giữ vai trò gắn kết, định hướng cho con cái. Bài học ông đưa ra không chỉ dành cho gia đình mà còn cho cả cộng đồng: đoàn kết là sức mạnh để vượt qua khó khăn và giữ vững hạnh phúc.
Qua câu chuyện Hạt thóc giống, em rút ra bài học rằng trung thực là đức tính rất quan trọng trong cuộc sống. Cậu bé đã dám nói thật dù biết mình có thể bị phạt, điều đó thể hiện sự dũng cảm và ngay thẳng. Nhờ sự trung thực, cậu đã được nhà vua tin tưởng và chọn làm người kế vị. Câu chuyện cho thấy người trung thực sẽ luôn được mọi người quý trọng và tin yêu. Ngược lại, những người gian dối có thể đạt được lợi ích trước mắt nhưng sẽ mất lòng tin lâu dài. Vì vậy, em cần luôn sống thật thà trong học tập và cuộc sống. Điều đó sẽ giúp em trở thành người tốt và được mọi người tin tưởng.
Câu chuyện về cậu bé Chôm và những hạt thóc giống đã để lại bài học vô giá về đức tính trung thực. Trong cuộc sống, sự trung thực chính là thước đo cao nhất để đánh giá phẩm giá của một con người. Thay vì chạy theo thành tích hay sự dối trá để được lòng người khác, chúng ta nên dũng cảm đối diện với sự thật như cách Chôm đã làm. Lòng trung thực không chỉ giúp ta có được sự thanh thản trong tâm hồn mà còn nhận được sự tin tưởng, kính trọng từ mọi người xung quanh. Cuối cùng, cái kết hạnh phúc của Chôm là minh chứng cho việc người sống ngay thẳng chắc chắn sẽ gặt hái được những thành quả tốt đẹp.
Tập làm văn(5.0 điểm): Suy nghĩ của em khi đọc bài thơ “Ngắm trăng” của Hồ Chí Minh.
Trong tù không rượu cũng không hoa
Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ
Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ
Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ
(Trích “ Nhật kí trong tù”- Hồ Chí Minh)
Chủ tịch Hồ Chí Minh(1890-1969) không chỉ là lãnh tụ thiên tài mà còn là nhà thơ, nhà văn hóa lớn của dân tộc Việt Nam. Năm 1990, UNESCO đã vinh danh và tổ chứckir niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Anh hùng giải phóng dân tộc, nhà văn hóa kiệt xuất. “Nhật ký trong tù” hay “Ngục trung nhật ký” là một tập thơ nổi tiếng của Bác (Hồ Chí Minh) gồm 133 bài thơ được viết bằng chữ Hán khi Bác bị Tưởng Giới Thạch bắt vì bị tình nghi là gián điệp. “Nhật ký trong tù” là một chặng đường dài và gian khổ mà Bác đã trải qua trên con đường cứu nước của mình, những bài thơ thể hiện tính nhân văn và tinh thần yêu nước sâu sắc nhất của Bác
Mỗi dịp hè đến là mẹ lại cho em về quê ngoại chơi vài tuần để thư giãn cũng như thăm ông bà sau một năm trời xa cách. Về quê thật yên bình, không ồn ào, không khói bụi thành phố, nơi đây nhẹ nhàng với dòng sông quê hiền hoà thơ mộng, với cánh đồng lúa bát ngát mênh mông, với gốc đa cổ thụ tỏa bóng mát mỗi chiều về. Và thích hơn cả là những phiên chợ quê, rất đông vui và nhộn nhịp.
Phiên chợ quê ở đây thường họp vào ngày mồng một, ngày 15 và ngày 23 hàng tháng. Cứ mỗi lần có dịp là em lại được cùng ngoại đi chợ mua sắm. Sáng sớm tinh mơ, khi những giọt sương còn đọng trên cành lá, trời còn mờ mờ những sương mai thì các cô, các mẹ đã dậy chuẩn bị để dọn hàng ra chợ kịp bày bán những mặt hàng đã chuẩn bị từ hôm qua của mình.
Chợ nằm ngay cạnh dòng sông hiền hòa, cách nhà ngoại một khoảng không xa nên em và ngoại đi tới thì trời cũng vừa kịp sáng. Biển tên chợ với dòng chữ “Chợ Cồn” được ghi rõ và sơn màu đỏ theo đường viền của chữ nổi bật. Hai bên cổng là gian nhà nhỏ giữ xe của khách hàng đến họp chợ. Tiếp đến, bước vào trong chợ là vô vàn những hàng hóa được bày bán. Bên tay phải là gian hàng hoa, hoa ly, hoa huệ, hoa cúc, hoa nhài... xanh đỏ, tím, vàng rực rỡ cả một góc chợ. Phía bên phải là gian hàng rau củ, nhiều loại rau được các cô bày bán tươi xanh, mớ nào mớ nấy non, xanh mơn mởn. Các loại củ, quả như su hào, cà rốt, khoai tây... mập mạp, tươi ngon cũng được sắp xếp gọn gàng phục vụ nhu cầu của khách hàng. Vào sâu bên trong là những gian áo quần được treo là lượt, nhiều màu sắc, đặc biệt gian đồ trẻ em với nhiều mẫu mã rất đẹp, thu hút thị hiếu của trẻ nhỏ. Bên cạnh, những sạp nhỏ đặt giày dép, chăn màn... đủ màu sắc, kiểu dáng, chủng loại được sắp xếp theo thứ tự để người mua chọn lựa theo sở thích. Góc trong cùng là hàng thịt tươi ngon, thịt heo, thịt bò, gia cầm, các loại hải sản như tôm, cá, cua... được bày bán trông hấp dẫn, tươi ngon, sẵn sàng chào đón, mời gọi những vị khách đầu tiên. Bánh chưng, bánh tét, bánh bao, bánh ướt... được bày bán phục vụ ăn uống của khách hàng, nơi thu hút những em nhỏ. Những mặt hàng bày bán mang hương vị làng quê, hương đồng cỏ nội, nét đặc trưng của người dân nơi đây. Tất cả đều đẹp đẽ và ấn tượng biết bao.
Khi mọi hàng hoá được dọn xong xuôi cũng là lúc người người từ bốn phía kéo đến chợ. Vì chợ phiên nên mỗi lần có dịp là ai cũng hào hứng, người tới mua, kẻ tới bán và đâu đó còn có những người đến để xem, để ngắm để thỏa mãn sự tò mò, thích thú như em. Chợ ngày càng đông đúc hơn, ồn ào, náo nhiệt. Tiếng mời gọi của mấy cô, mấy chị bán hàng, tiếng mặc cả, kỳ kèo của người mua kẻ bán. Các bà, các cô dừng chân trước mớ cá tươi ngon. Cô ngồi lại trước mớ rau xanh để chọn, cạnh đó em bé khóc đòi mẹ mua bộ đồ in hình chuột Mickey bằng được. Ai cũng đi quanh khắp chợ, ngắm thật kĩ, lựa chọn thật tinh những món đồ cần thiết để mua. Thỉnh thoảng, có những vị khách khó tính bĩu môi, chặc lưỡi lướt đi mặc người bán nài mời. Ngoại cũng dắt em đi chọn mua mấy món đồ linh tinh làm quà cho các bạn thành phố, đồ ở quê vừa đẹp lại vừa rẻ mà đảm bảo nên em rất thích.
Trời cũng ngả trưa, ai nấy cũng mua cho mình một giỏ nặng những món hàng ưa thích, những mặt hàng tươi ngon, hấp dẫn. Ai ai cũng rạng rỡ, vui vẻ ra về. Trên cao, tiếng chim chuyền cành hót râm ran như nói lời chào tạm biệt mọi người. Em ra về mà lòng nuối tiếc biết bao.
Chợ quê là thế, giản dị, mộc mạc mà ấm áp tình người. Chợ quê mang sức sống vẻ đẹp riêng mà không nơi nào có được, những phiên chợ luôn mãi là ấn tượng đẹp đẽ trong lòng em mãi không bao giờ quên được.
Văn hay vậy