K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

CHA Sứ: ờm...đi cầu nguyện....đùa đấy😆. Ta có thể nói vs thầy cô giáo hoặc những người đáng tin cậy .tránh làm bạn vs những người xấu ...Ta chỉ nghĩ đc có thế thôi 🍵

Có những ký ức trong quãng đời học sinh mà mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy tim mình chùng xuống. Nếu em từng là nạn nhân của bạo lực học đường, đó không chỉ là những vết thương về thể chất mà còn là nỗi đau âm thầm kéo dài trong tâm hồn. Những lời chế giễu, ánh mắt coi thường hay hành động xô đẩy tưởng chừng “chỉ là đùa” lại khiến em cảm thấy cô đơn, sợ hãi và mất đi sự tự tin vốn có. Mỗi ngày đến trường không còn là niềm vui mà trở thành nỗi lo lắng, thậm chí là ám ảnh.

Điều khiến em buồn nhất không chỉ là những hành vi bạo lực, mà còn là cảm giác mình không được thấu hiểu. Có lúc em tự hỏi: “Tại sao lại là mình?” và dần thu mình lại, ngại giao tiếp, ngại chia sẻ. Tuy nhiên, chính trong những khoảnh khắc khó khăn ấy, em nhận ra rằng im lặng không phải là cách giải quyết. Em cần lên tiếng để bảo vệ bản thân và cũng để không ai khác phải trải qua cảm giác giống mình.

Từ trải nghiệm đó, em cho rằng để ngăn chặn bạo lực học đường, cần có sự chung tay của nhiều phía. Trước hết, mỗi học sinh cần học cách tôn trọng và yêu thương bạn bè, không cổ vũ hay tiếp tay cho những hành vi sai trái. Nhà trường nên tăng cường giáo dục kỹ năng sống, kỹ năng giải quyết mâu thuẫn và tạo môi trường an toàn để học sinh có thể chia sẻ khi gặp vấn đề. Bên cạnh đó, thầy cô và phụ huynh cần quan tâm, lắng nghe nhiều hơn, kịp thời phát hiện những dấu hiệu bất thường để can thiệp sớm.

Ngoài ra, việc xây dựng các kênh hỗ trợ tâm lý trong trường học cũng rất cần thiết, giúp học sinh có nơi tìm đến khi cảm thấy bị tổn thương. Những buổi tuyên truyền, hoạt động ngoại khóa về phòng chống bạo lực học đường cũng góp phần nâng cao nhận thức và thay đổi hành vi của học sinh.

Bạo lực học đường không phải là chuyện nhỏ, và cũng không nên bị xem nhẹ. Mỗi chúng ta đều có thể góp phần tạo nên một môi trường học đường an toàn, nơi mà mọi học sinh đều được tôn trọng, yêu thương và phát triển một cách lành mạnh.

1. Đặt nền móng cho nền giáo dục đại học và khoa bảng

Việc thành lập Văn Miếu - Quốc Tử Giám chính thức đánh dấu sự ra đời của trường đại học đầu tiên tại Việt Nam. Thay vì chỉ học tập tự phát hoặc dựa vào các nhà sư tại chùa chiền như thời đầu độc lập, Nhà nước đã có một hệ thống đào tạo chính quy, bài bản.

  • Khoa thi năm 1075: Là kỳ thi minh chứng cho việc chuyển dịch từ tuyển chọn quan lại dựa trên dòng dõi sang tuyển chọn bằng tài năng và thực học.

2. Sự chuyển dịch tư tưởng: Từ Phật giáo sang Nho giáo

Trong giai đoạn đầu nhà Lý, Phật giáo cực kỳ thịnh hành và có ảnh hưởng lớn đến triều đình. Tuy nhiên, việc xây dựng Văn Miếu (thờ Khổng Tử) cho thấy tầm nhìn xa của các vị vua nhà Lý (đặc biệt là Lý Thánh Tông và Lý Nhân Tông):

  • Họ nhận ra rằng để quản lý một quốc gia tập quyền bền vững, cần có hệ tư tưởng Nho giáo với các quy tắc về lễ nghĩa, trung quân và phép trị quốc khắt khe hơn.

3. Nâng cao vị thế quốc gia và tinh thần tự chủ

Việc tự tổ chức thi cử và xây dựng cơ sở đào tạo riêng khẳng định Việt Nam là một quốc gia văn hiến, có nền văn hóa độc lập và ngang hàng với các triều đại phương Bắc về mặt trí tuệ.

"Văn hiến chi bang" không chỉ là lời nói suông mà được cụ thể hóa bằng việc trọng dụng nhân tài như Lê Văn Thịnh (Trạng nguyên đầu tiên).

17 tháng 3

tui kh bt

17 tháng 3

80%

17 tháng 3

Giải:

Tỉ số phần trăm số cá chép và số cá trong bể là:

20 : 25 = 0,8

0,8 = 80%

Đáp số: 80%

a=3
b=1

c=3/7

d=-5/7

17 tháng 3

a; 2 + 7/13 + 6/13

= 2 + (7/13+ 6/13)

= 2 + 1

= 3

b; 1/2 + 1/3 + 1/6

= 3/6 + 2/6 + 1/6

= 5/6 + 1/6

= 1

c; 1/2 + (-2/3) + 1/6 + 3/7

= 1/2 - 2/3 + 1/6 + 3/7

= 3/6 - 4/6 + 1/6 + 3/7

= - 1/6 + 1/6 + 3/7

= 0 + 3/7

= 3/7

d; -13/24 + 2/7 + (-11/24)

= (-13/24 - 11/24) + 2/7

= - 1+ 2/7

= -7/7 + 2/7

= - 5/7

18 tháng 3

Cái này phải là địa lý chứ nhỉ. Mà hỏi như không hỏi luôn. Để người đọc đoan bạn hỏi gì.

17 tháng 3

Sự việc khiến tôi nhớ nhất là lần đầu tiên tôi tự đi học xa nhà, khi bước lên xe tôi vừa háo hức vừa lo lắng vì phải rời xa gia đình, trên đường đi tôi cứ nghĩ đến hình ảnh bố mẹ đứng nhìn theo mà lòng thấy nghẹn lại, đến khi xe lăn bánh tôi mới nhận ra mình đã lớn hơn và phải tự lập, cảm giác nhớ nhà xen lẫn quyết tâm khiến tôi vừa buồn vừa mạnh mẽ hơn, và chính khoảnh khắc ấy đã giúp tôi hiểu giá trị của gia đình cũng như trách nhiệm của bản thân trong cuộc sống

17 tháng 3

mình k có tg á

17 tháng 3

Olm chào em. Đây là toán nâng cao chuyên đề toán giả thiết tạm cấu trúc thi chuyên, thi học sinh giỏi các cấp. Hôm nay, Olm sẽ hướng dẫn các em giải chi tiết dạng này như sau

Giải:

Giả sử tất cả đều là tờ 10 000 đồng thì tổng số tiền là:

10 000 x 7 = 70 000 (đồng)

Theo đề bài thì thừa ra là:

70 000 - 55 000 = 15 000 (đồng)

Cứ thay một tờ 10 000 đồng bằng một tờ 5 000 đồng thì số tiền giảm là:

10 000 - 5 000 = 5 000 (đồng)

Số tờ 5 000 đồng là:

15 000 : 5 000 = 3 (tờ)

Số tờ 10 000 đồng là:

7 - 3 = 4 (tờ)

Đáp số:..

17 tháng 3

Gọi x là số tờ 10000đ, y là số tờ 5000đ
Ta có
x + y = 7
10000x + 5000y = 55000

Chia phương trình 2 cho 5000
2x + y = 11

Lấy phương trình 2 trừ phương trình 1
(2x + y) - (x + y) = 11 - 7
x = 4

Vậy số tờ 10000đ là 4

17 tháng 3

This programme is so fun and I like it. It has cute characters and fun songs.

17 tháng 3

ghyujjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjjj

17 tháng 3

Câu chuyện ngụ ngôn "Câu chuyện bó đũa" là một bài học sâu sắc về sức mạnh của sự đoàn kết. Trong đó, nhân vật người cha hiện lên không chỉ là một người chủ gia đình mẫu mực mà còn là một người thầy trí tuệ, kiên nhẫn trong việc giáo dục con cái.

Trước hết, người cha là một người giàu tình thương và luôn lo lắng cho tương lai của các con. Dù các con đã trưởng thành, có gia đình riêng, nhưng ông không khỏi phiền lòng khi thấy cảnh anh em bất hòa, "đụng chạm là cãi vã". Nỗi lo ấy không phải cho riêng ông, mà là nỗi lo cho sự tồn vong của gia đình khi ông không còn nữa. Sự lo lắng này cho thấy một tấm lòng bao dung, luôn đặt hạnh phúc của con cái lên trên hết.

Bên cạnh đó, nhân vật này còn thể hiện sự điềm tĩnh và trí tuệ sắc sảo thông qua cách giáo dục. Thay vì dùng những lời mắng nhiếc hay giáo điều khô khan, ông chọn cách "dạy bảo bằng hành động". Việc đặt một túi tiền và một bó đũa lên bàn là một tình huống giả định đầy ẩn ý. Ông thách thức các con bẻ gãy cả bó đũa để nhận phần thưởng, một việc làm tưởng chừng dễ nhưng thực tế lại không thể thực hiện được. Qua đó, ông đã khéo léo dẫn dắt các con tự nhận ra giới hạn của sức mạnh cá nhân khi đứng biệt lập.

Đặc điểm nổi bật nhất của người cha chính là khả năng đúc kết bài học thực tiễn. Khi thấy các con đều chịu thua, ông tháo bó đũa ra và bẻ gãy từng chiếc một cách dễ dàng. Hình ảnh so sánh giữa "cả bó đũa" và "từng chiếc đũa" là một ẩn dụ tuyệt vời cho sức mạnh của sự đoàn kết và sự yếu ớt của sự chia rẽ. Lời khuyên của ông: "Chia lẻ ra thì yếu, hợp lại thế này thì mạnh" không chỉ giải quyết mâu thuẫn lúc đó mà còn là kim chỉ nam cho các con suốt đời.

Tóm lại, nhân vật người cha trong truyện là hình ảnh tiêu biểu cho người định hướng sáng suốt. Bằng tình yêu thương và phương pháp giáo dục trực quan, ông đã dạy cho các con một bài học vô giá về sự gắn bó. Nhân vật này giúp người đọc hiểu rằng, trong gia đình, sự hòa thuận chính là tài sản quý giá nhất giúp chúng ta vượt qua mọi sóng gió của cuộc đời.

17 tháng 3

Trong câu chuyện dân gian “Bó đũa”, nhân vật người cha hiện lên như một hình tượng giàu tình thương, trí tuệ và trách nhiệm. Ông không chỉ là người đứng đầu gia đình mà còn là người thầy, người dẫn đường cho các con bằng những bài học giản dị mà sâu sắc.

Trước hết, người cha là một người giàu tình thương. Ông luôn quan tâm đến sự hòa thuận của các con, lo lắng rằng sự chia rẽ sẽ khiến gia đình suy yếu. Tình thương ấy không biểu hiện bằng lời nói suông mà bằng hành động cụ thể: ông tìm cách khuyên răn, dạy dỗ để các con hiểu được giá trị của sự đoàn kết.

Thứ hai, ông là người có trí tuệ và kinh nghiệm sống. Thay vì khuyên bảo trực tiếp, ông dùng hình ảnh bó đũa để minh họa. Một chiếc đũa thì dễ gãy, nhưng cả bó đũa thì rất khó bẻ. Bài học trực quan ấy giúp các con tự rút ra kết luận: đoàn kết thì mạnh mẽ, chia rẽ thì yếu hèn. Đây là cách giáo dục khéo léo, vừa dễ hiểu vừa thấm thía.

Bên cạnh đó, người cha còn thể hiện sự nghiêm khắc nhưng nhân hậu. Ông không trách phạt hay quát mắng, mà dùng sự nghiêm nghị để các con nhận thức được hậu quả của chia rẽ. Sự nghiêm khắc ấy xuất phát từ lòng nhân hậu, mong muốn các con sống hòa thuận, yêu thương nhau.

Cuối cùng, nhân vật người cha mang ý nghĩa biểu tượng. Ông đại diện cho truyền thống gia đình Việt Nam, nơi cha mẹ luôn giữ vai trò gắn kết, định hướng cho con cái. Bài học ông đưa ra không chỉ dành cho gia đình mà còn cho cả cộng đồng: đoàn kết là sức mạnh để vượt qua khó khăn và giữ vững hạnh phúc.