K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

16 tháng 3

Bài nào?


16 tháng 3

@ Thành Nguyễn bài trọng âm trong tiếng anh

16 tháng 3

40 - 810 + 1500 - 190 - 40

= (40 - 40) + (810 + 1500 - 190)

= 0 + (2310 - 190)

= 2120

17 tháng 3

Câu 1. Tục ngữ Có công mài sắt có ngày nên kim, câu này nhấn mạnh sự kiên trì và tiết kiệm trong lao động, nghĩa là nếu biết tiết kiệm thời gian, công sức và làm việc đều đặn thì sẽ đạt được kết quả, qua đó khuyên con người sống biết tiết kiệm, không lãng phí và kiên nhẫn để thành công

Mỗi dịp hè đến là mẹ lại cho em về quê ngoại chơi vài tuần để thư giãn cũng như thăm ông bà sau một năm trời xa cách. Về quê thật yên bình, không ồn ào, không khói bụi thành phố, nơi đây nhẹ nhàng với dòng sông quê hiền hoà thơ mộng, với cánh đồng lúa bát ngát mênh mông, với gốc đa cổ thụ tỏa bóng mát mỗi chiều về. Và thích hơn cả là những phiên chợ quê, rất đông vui và nhộn nhịp.

Phiên chợ quê ở đây thường họp vào ngày mồng một, ngày 15 và ngày 23 hàng tháng. Cứ mỗi lần có dịp là em lại được cùng ngoại đi chợ mua sắm. Sáng sớm tinh mơ, khi những giọt sương còn đọng trên cành lá, trời còn mờ mờ những sương mai thì các cô, các mẹ đã dậy chuẩn bị để dọn hàng ra chợ kịp bày bán những mặt hàng đã chuẩn bị từ hôm qua của mình.

Chợ nằm ngay cạnh dòng sông hiền hòa, cách nhà ngoại một khoảng không xa nên em và ngoại đi tới thì trời cũng vừa kịp sáng. Biển tên chợ với dòng chữ “Chợ Cồn” được ghi rõ và sơn màu đỏ theo đường viền của chữ nổi bật. Hai bên cổng là gian nhà nhỏ giữ xe của khách hàng đến họp chợ. Tiếp đến, bước vào trong chợ là vô vàn những hàng hóa được bày bán. Bên tay phải là gian hàng hoa, hoa ly, hoa huệ, hoa cúc, hoa nhài... xanh đỏ, tím, vàng rực rỡ cả một góc chợ. Phía bên phải là gian hàng rau củ, nhiều loại rau được các cô bày bán tươi xanh, mớ nào mớ nấy non, xanh mơn mởn. Các loại củ, quả như su hào, cà rốt, khoai tây... mập mạp, tươi ngon cũng được sắp xếp gọn gàng phục vụ nhu cầu của khách hàng. Vào sâu bên trong là những gian áo quần được treo là lượt, nhiều màu sắc, đặc biệt gian đồ trẻ em với nhiều mẫu mã rất đẹp, thu hút thị hiếu của trẻ nhỏ. Bên cạnh, những sạp nhỏ đặt giày dép, chăn màn... đủ màu sắc, kiểu dáng, chủng loại được sắp xếp theo thứ tự để người mua chọn lựa theo sở thích. Góc trong cùng là hàng thịt tươi ngon, thịt heo, thịt bò, gia cầm, các loại hải sản như tôm, cá, cua... được bày bán trông hấp dẫn, tươi ngon, sẵn sàng chào đón, mời gọi những vị khách đầu tiên. Bánh chưng, bánh tét, bánh bao, bánh ướt... được bày bán phục vụ ăn uống của khách hàng, nơi thu hút những em nhỏ. Những mặt hàng bày bán mang hương vị làng quê, hương đồng cỏ nội, nét đặc trưng của người dân nơi đây. Tất cả đều đẹp đẽ và ấn tượng biết bao.

Khi mọi hàng hoá được dọn xong xuôi cũng là lúc người người từ bốn phía kéo đến chợ. Vì chợ phiên nên mỗi lần có dịp là ai cũng hào hứng, người tới mua, kẻ tới bán và đâu đó còn có những người đến để xem, để ngắm để thỏa mãn sự tò mò, thích thú như em. Chợ ngày càng đông đúc hơn, ồn ào, náo nhiệt. Tiếng mời gọi của mấy cô, mấy chị bán hàng, tiếng mặc cả, kỳ kèo của người mua kẻ bán. Các bà, các cô dừng chân trước mớ cá tươi ngon. Cô ngồi lại trước mớ rau xanh để chọn, cạnh đó em bé khóc đòi mẹ mua bộ đồ in hình chuột Mickey bằng được. Ai cũng đi quanh khắp chợ, ngắm thật kĩ, lựa chọn thật tinh những món đồ cần thiết để mua. Thỉnh thoảng, có những vị khách khó tính bĩu môi, chặc lưỡi lướt đi mặc người bán nài mời. Ngoại cũng dắt em đi chọn mua mấy món đồ linh tinh làm quà cho các bạn thành phố, đồ ở quê vừa đẹp lại vừa rẻ mà đảm bảo nên em rất thích.

Trời cũng ngả trưa, ai nấy cũng mua cho mình một giỏ nặng những món hàng ưa thích, những mặt hàng tươi ngon, hấp dẫn. Ai ai cũng rạng rỡ, vui vẻ ra về. Trên cao, tiếng chim chuyền cành hót râm ran như nói lời chào tạm biệt mọi người. Em ra về mà lòng nuối tiếc biết bao.

Chợ quê là thế, giản dị, mộc mạc mà ấm áp tình người. Chợ quê mang sức sống vẻ đẹp riêng mà không nơi nào có được, những phiên chợ luôn mãi là ấn tượng đẹp đẽ trong lòng em mãi không bao giờ quên được.

Tóm lại, truyện ngắn Dưới bóng hoàng lan của Thạch Lam đã để lại trong lòng người đọc những cảm xúc nhẹ nhàng mà sâu lắng. Bằng giọng văn tinh tế, giàu chất trữ tình, tác giả đã khắc họa thành công vẻ đẹp của những kỉ niệm tuổi thơ và những rung động trong sáng của tâm hồn con người. Hình ảnh cây hoàng lan cùng khu vườn quen thuộc không chỉ gợi lên một không gian bình yên mà...
Đọc tiếp

Tóm lại, truyện ngắn Dưới bóng hoàng lan của Thạch Lam đã để lại trong lòng người đọc những cảm xúc nhẹ nhàng mà sâu lắng. Bằng giọng văn tinh tế, giàu chất trữ tình, tác giả đã khắc họa thành công vẻ đẹp của những kỉ niệm tuổi thơ và những rung động trong sáng của tâm hồn con người. Hình ảnh cây hoàng lan cùng khu vườn quen thuộc không chỉ gợi lên một không gian bình yên mà còn trở thành biểu tượng cho quá khứ êm đềm, nơi lưu giữ những cảm xúc chân thành và giản dị. Qua đó, Thạch Lam giúp người đọc nhận ra rằng đôi khi hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao mà hiện diện trong những khoảnh khắc bình dị của cuộc sống. Tác phẩm cũng gợi nhắc mỗi chúng ta biết trân trọng những kỉ niệm đẹp, những con người thân thương và những giá trị tinh thần giản dị nhưng bền lâu. Chính nhờ vẻ đẹp nhẹ nhàng, sâu sắc ấy mà Dưới bóng hoàng lan vẫn luôn có sức lay động lòng người, để lại dư âm êm dịu và ý nghĩa lâu dài trong tâm trí người đọc.

1

Bạn học THPT j vậy

16 tháng 3

rất thích lễ hội đăk lawk hết

mik chụp ảnh file cho bạn nhé

17 tháng 3

Câu 1. Sự kiện Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về Đại La là quyết định đúng đắn và có tầm nhìn xa, vì Đại La có vị trí trung tâm thuận lợi cho giao thương và phát triển lâu dài, địa thế rộng rãi bằng phẳng phù hợp xây dựng kinh đô, thể hiện ý chí độc lập tự chủ và khát vọng phát triển đất nước, tạo nền tảng cho sự ổn định và thịnh vượng của quốc gia trong nhiều thế kỉ sau

17 tháng 3

Câu 1. Cơ sở của công nghệ tế bào gốc là dựa vào khả năng tự tái tạo và biệt hóa thành nhiều loại tế bào khác nhau để thay thế tế bào bị tổn thương, ý nghĩa là giúp điều trị và phục hồi các mô cơ quan bị bệnh hoặc bị hư hại, mở ra triển vọng chữa các bệnh nan y như ung thư, tim mạch, thần kinh và nâng cao chất lượng cuộc sống

Câu 1 (2,0 điểm). Từ lời kêu gọi của Bà Henrietta Fore – Giám đốc Điều hành UNICEF trong đoạn trích trên, anh/ chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 150 chữ) bàn về vấn đề: thế hệ trẻ cần chuẩn bị những gì để vượt qua thách thức mà trí tuệ nhân tạo mang lại?.Câu 2 (4,0 điểm). Anh/ chị hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích truyện ngắn dưới đây.GA TÀU TUỔI THƠ Ở...
Đọc tiếp

Câu 1 (2,0 điểm). Từ lời kêu gọi của Bà Henrietta Fore – Giám đốc Điều hành UNICEF trong đoạn trích trên, anh/ chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 150 chữ) bàn về vấn đề: thế hệ trẻ cần chuẩn bị những gì để vượt qua thách thức mà trí tuệ nhân tạo mang lại?.

Câu 2 (4,0 điểm). Anh/ chị hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích truyện ngắn dưới đây.

GA TÀU TUỔI THƠ

Ở ngõ nhà tôi có một cây bạch đàn to, mỗi hôm ra ngóng bố mẹ tôi lại lấy mảnh trai cứa lên thân cây một vạch. Cho đến buổi chiều hôm ấy anh tôi đếm trên thân cây thấy vừa tròn mười lăm vạch. Chiều ấy khi trời đã tối hẳn, anh tôi đã dắt thằng út em vào nhà, tôi vẫn còn đứng nán lại nhìn một lần nữa phía con đường mòn. Tôi bỗng hét lên sung sướng vì đã nhìn thấy bóng dáng thân quen của bố mẹ đang đi về phía chúng tôi. Buổi chiều muộn ấy là một buổi chiều tràn ngập niềm vui, thằng út em sà vào vòng tay, dụi dụi vào ngực mẹ như nó vẫn còn nhớ mùi hương của sữa. Anh cả vừa hát vừa nhảy chân sao đi đằng sau. Bố công kênh tôi trên đôi vai đã gầy sọp đi vì vất vả. Tối ấy cả nhà trải chiếu ra giữa sân ngập tràn ảnh trăng, mẹ lại hát ru em ngủ, bố kể nốt câu chuyện cổ tích "Cây khế" còn dang dở 15 ngày trước...

Rồi khi em út tôi bị ung nhọt mọc đầy người, bố mẹ lại một lần nữa gồng gánh niềm tin xuôi tàu về Hà Nội. Nhà chỉ còn hai anh em chăm nhau nhưng vẫn không quên chiều chiều lại ra ngõ ngóng. Mấy đứa trẻ con trong xóm chơi bắn bi với tôi bị thua nên ghét tôi lắm, cứ chiều thấy anh em tôi ra ngỗ là chúng lại xúm vào trêu rất ác: "Đồ mồ côi! Anh em nhà mồ côi bị bố mẹ bỏ rơi. Ê ồ! Ê ồ!". Tôi vừa gào khóc vừa nhặt đất đá ném lũ trẻ. Anh cả cõng tôi trên lưng đi về phía con đường mòn, chúng tôi cứ đi từ khi mặt trời bắt đầu xuống núi đến khi tôi mỏi mắt cũng không nhìn rõ hướng đi. Lúc ấy tôi khóc khan cả cổ còn anh trai thì luôn miệng dỗ dành:

– Em gái ngoan nào, để anh cõng em đi tìm bố mẹ đi tìm em út nhé. Rồi mai anh đi hái quả đùm đũm chín mọng đỏ cho ăn nhé.

Đấy là lần đầu tiên chúng tôi nhìn thấy ga tàu, hai đứa trẻ con cõng nhau đứng lọt thỏm giữa sân ga im ắng, khách xuống tàu đã về hết tự lúc nào. Anh tôi đứng lặng rất lâu, tôi thấy có vài giọt nước ấm rơi xuống đôi bàn tay đang bá vào cổ anh. Tôi biết là anh đang khóc, nhưng sau đó anh lại xốc tôi lên và cũng quay trở lại con đường mòn khi nãy.

Tôi không thể nhớ nổi có biết bao buổi chiều đã đi qua cuộc đời chúng tôi buồn bàng bạc như thế. Bởi em tôi bệnh rất nặng, phải mấy năm sau em mới thật sự khỏi bệnh. Trong lúc bố mẹ tôi gồng gánh trên đôi vai mình những gian nan, vất vả chạy chữa khắp nơi để cứu lấy sinh mạng em tôi, thì anh trai đã phải lớn lên trước tuổi để che chở, bao bọc thứ niềm tin nhỏ bé trong tôi. Từ tình yêu thương đó tôi lớn lên từng ngày một, tôi hiểu ra rằng những chuyến đi của bố mẹ có ý nghĩa lớn lao như thế nào, tôi cũng hiểu rằng anh cả là một người anh thật tuyệt vời. Lúc bố mẹ vắng nhà anh đã đứng vững, đã làm cái "nóc nhà" để che chở vỗ về và cả tha thứ cho bầy em bé nhỏ của mình.

Cho đến mãi sau này tôi cũng không bao giờ quên những buổi chiều anh trai tôi dắt tôi ra ngõ ngóng người thân trở về. Cây bạch đàn ở ngõ đã bao lần thay vỏ, những vết khắc năm xưa đã không còn nữa nhưng vết khắc tuổi thơ thì vẫn luôn hằn trong tâm trí chúng tôi. Để sau này khi dòng xoáy cuộc đời có cuốn chúng tôi về đâu đi nữa thì những buổi chiều ngang qua cuộc đời sẽ giúp tôi tìm về nguồn cội để biết yêu thương và được yêu thương thật nhiều trong vòng tay ấm áp của gia đình.

(Theo tác giả Vũ Thị Huyền Trang, Ga tàu tuổi thơ,
báo Tài hoa trẻ, số 750 ngày 15.02.2012)

* Chú thích: Vũ Thị Huyền Trang là cây bút trẻ viết khoẻ nhất với hơn 300 truyện ngắn, 200 tản văn và 100 bài thơ. Trang viết của cô chủ yếu bằng ký ức của mình. Dòng ký ức tuôn chảy như lúc nào cũng chực chờ vỡ oà, nhất là khi nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương của một cô gái luôn thấy mình lạc lõng giữa thành phố nhộn nhịp.

0