K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

28 tháng 2

Gia đình là nơi ta tìm về sau những bộn bề cuộc sống. Thế nhưng, đời sống hiện đại đã tạo ra khoảng cách giữa các thành viên trong gia đình. Đây là một thực trạng đáng suy ngẫm trong xã hội ngày nay.


Gia đình từ lâu đã được xem là tổ ấm, là nơi mỗi người được yêu thương, che chở và sẻ chia. Sau những giờ học tập, làm việc căng thẳng, con người luôn mong muốn trở về nhà để tìm sự bình yên và thấu hiểu. Tuy nhiên, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ, nhịp sống nhanh và áp lực mưu sinh, nhiều gia đình hiện đại đang dần xuất hiện một “khoảng cách vô hình” giữa các thành viên.


Khoảng cách ấy trước hết thể hiện ở sự thiếu giao tiếp. Trong nhiều gia đình, mỗi người một chiếc điện thoại, một thế giới riêng. Cha mẹ bận rộn với công việc, con cái chìm trong mạng xã hội và trò chơi điện tử. Bữa cơm gia đình – vốn là thời gian quý giá để trò chuyện – nay trở nên im lặng. Sự ít chia sẻ khiến các thành viên dần không hiểu được suy nghĩ, cảm xúc của nhau. Lâu ngày, sự xa cách về tâm hồn hình thành mà chính họ cũng không nhận ra.


Bên cạnh đó, áp lực kinh tế và thành tích cũng góp phần tạo nên khoảng cách. Cha mẹ mải lo kiếm sống, ít có thời gian quan tâm đến con. Con cái chịu nhiều kỳ vọng, nhưng lại thiếu sự lắng nghe và đồng cảm. Khi không tìm được tiếng nói chung, mâu thuẫn dễ nảy sinh, tình cảm gia đình vì thế mà rạn nứt. Có những người sống chung một mái nhà nhưng lại cảm thấy cô đơn, lạc lõng.


Khoảng cách vô hình trong gia đình để lại nhiều hệ lụy. Nó làm suy giảm sự gắn kết, khiến các thành viên thiếu điểm tựa tinh thần. Trẻ em lớn lên trong môi trường thiếu quan tâm, chia sẻ dễ trở nên khép kín hoặc tìm kiếm sự đồng cảm ở những mối quan hệ thiếu lành mạnh. Người lớn cũng dễ rơi vào trạng thái căng thẳng, mệt mỏi khi không có nơi thực sự để giãi bày.


Tuy nhiên, khoảng cách ấy không phải là điều không thể xóa bỏ. Điều quan trọng nhất là mỗi người cần ý thức được giá trị của gia đình. Hãy dành thời gian cho nhau nhiều hơn: cùng ăn bữa cơm, trò chuyện chân thành, lắng nghe thay vì phán xét. Hạn chế sự phụ thuộc vào thiết bị điện tử khi ở nhà. Cha mẹ cần quan tâm, thấu hiểu con cái; con cái cũng nên chia sẻ và trân trọng sự hy sinh của cha mẹ. Chỉ cần một chút quan tâm và chủ động kết nối, khoảng cách vô hình ấy sẽ dần được thu hẹp.


Gia đình là điểm tựa bền vững nhất của mỗi con người. Giữa nhịp sống hiện đại đầy hối hả, giữ gìn sự gắn kết gia đình chính là giữ gìn hạnh phúc lâu dài. Đừng để đến khi đánh mất rồi ta mới nhận ra rằng, điều quý giá nhất luôn ở rất gần bên mình.

Gia đình: Điểm đến hay Chốn về?Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn mải mê kiếm tìm những chân trời mới. Có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Theo quan điểm của cá nhân tôi, ý kiến này vừa là một sự khẳng định chân xác về giá trị của tổ ấm, nhưng đồng thời cũng cần được nhìn nhận một cách đa chiều...
Đọc tiếp

Gia đình: Điểm đến hay Chốn về?

Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn mải mê kiếm tìm những chân trời mới. Có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Theo quan điểm của cá nhân tôi, ý kiến này vừa là một sự khẳng định chân xác về giá trị của tổ ấm, nhưng đồng thời cũng cần được nhìn nhận một cách đa chiều hơn.

Gia đình là bến đỗ bình yên

Trước hết, gia đình là cộng đồng những người gắn bó bởi huyết thống và tình cảm. Nếu "những nơi để đến" là thế giới rộng lớn ngoài kia — nơi có công danh, sự nghiệp và những mối quan hệ xã giao — thì gia đình chính là "nơi để về" duy nhất.

  • Sự bao dung vô điều kiện: Khi thất bại hay mỏi mệt, thế giới có thể quay lưng, nhưng gia đình luôn mở rộng cánh cửa đón ta vào lòng.
  • Nguồn cội sức mạnh: Gia đình không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là bệ phóng, cung cấp tình yêu thương để ta có thêm can đảm tiếp tục khám phá những "nơi để đến" khác.

Cái nhìn đa chiều: Khi gia đình không chỉ là chốn về

Tuy nhiên, nếu nói gia đình "chỉ" là nơi để về thì dường như ta đang vô tình thu hẹp vai trò của nó.

  • Gia đình là hành trang: Gia đình không đứng yên chờ đợi ở phía sau; những giá trị đạo đức và giáo dục từ cha mẹ luôn đồng hành cùng ta trên mọi nẻo đường.
  • Gia đình là trách nhiệm: Chúng ta không chỉ "về" để nhận lấy sự chở che, mà còn về để sẻ chia, chăm sóc và gánh vác trách nhiệm với người thân. Một gia đình hạnh phúc phải là sự vun vén từ hai phía, chứ không phải một trạm dừng chân ích kỷ.

Kết luận: Ý kiến trên đã đề cao giá trị thiêng liêng của gia đình như một điểm tựa tinh thần bất biến. Dù thế giới có thay đổi, dù bạn có đi xa đến đâu, hãy luôn nhớ rằng gia đình là nơi tình yêu bắt đầu và không bao giờ kết thúc.

 

2
27 tháng 2

địa đi ý

27 tháng 2

Thật vậy, gia đình là "chốn về" vì đó là nơi duy nhất chấp nhận ta vô điều kiện. Khi thế giới ngoài kia đánh giá ta bằng thành công hay địa vị, thì cha mẹ đón ta về bằng sự bao dung và hơi ấm tình thân. Đó là bến đỗ an toàn để ta phục hồi năng lượng sau những va vấp của tuổi trẻ. Nhưng nếu nhìn rộng hơn, gia đình còn là "bệ phóng". Những giá trị đạo đức, sự giáo dục và niềm tin mà gia đình vun đắp chính là hành trang để chúng ta tự tin đặt chân đến những vùng đất mới. Một người có một tổ ấm vững chãi sẽ không sợ hãi trước giông bão, bởi họ biết mình luôn có một điểm tựa tinh thần bất biến. Tóm lại, gia đình không chỉ là nơi để trở về khi mỏi mệt, mà còn là sức mạnh để ta đi xa hơn. Hãy trân trọng tổ ấm không chỉ bằng lời nói, mà bằng những hành động thấu hiểu và sẻ chia thiết thực ngay từ hôm nay.

27 tháng 2

Bài văn phân tích nhân vật “bè” trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường

Mở bài

Trong kho tàng truyện ngụ ngôn Việt Nam, Đẽo cày giữa đường là một tác phẩm ngắn gọn nhưng giàu ý nghĩa, phản ánh thói quen thiếu chính kiến, dễ dao động trước dư luận xã hội. Nhân vật trung tâm của câu chuyện chính là người nông dân – hình ảnh tiêu biểu cho kiểu người “bè”, không có lập trường vững vàng, luôn thay đổi theo lời góp ý của người khác. Qua nhân vật này, tác giả dân gian gửi gắm bài học sâu sắc về cách sống và cách ứng xử trong cuộc đời.

Thân bài

1. Khái quát về nhân vật

  • Người nông dân trong truyện vốn có ý định làm một chiếc cày để phục vụ công việc đồng áng.
  • Tuy nhiên, thay vì tin vào kinh nghiệm và nhu cầu thực tế của mình, ông lại liên tục nghe theo lời bàn tán của người qua đường.
  • Kết quả là chiếc cày bị sửa đi sửa lại nhiều lần, cuối cùng trở thành một khúc gỗ vô dụng.

2. Đặc điểm tính cách

  • Thiếu bản lĩnh, dễ dao động: Chỉ một lời góp ý thoáng qua cũng khiến ông thay đổi quyết định.
  • Không có chính kiến: Ông không phân biệt được đâu là lời khuyên đúng, đâu là lời nói vô căn cứ.
  • Tâm lý “sợ dư luận”: Ông lo lắng bị chê cười, nên cố gắng làm vừa lòng tất cả, nhưng cuối cùng lại thất bại.

3. Ý nghĩa phê phán

  • Nhân vật “bè” là hình ảnh ẩn dụ cho những con người thiếu lập trường trong xã hội.
  • Câu chuyện phê phán thói quen “gió chiều nào che chiều ấy”, sống dựa vào ý kiến người khác mà không có tư duy độc lập.
  • Qua đó, dân gian nhắc nhở: nếu không có chính kiến, con người sẽ dễ rơi vào cảnh thất bại, mất phương hướng.

4. Giá trị bài học

  • Trong học tập: Người học sinh cần có phương pháp riêng, không nên chạy theo cách học của bạn bè mà bỏ qua năng lực bản thân.
  • Trong cuộc sống: Phải biết lắng nghe nhưng cũng cần chọn lọc, kiên định với mục tiêu đã đặt ra.
  • Trong xã hội hiện đại: Khi thông tin tràn ngập, con người càng cần bản lĩnh để không bị cuốn theo dư luận sai lệch.

Kết bài

Nhân vật người nông dân trong Đẽo cày giữa đường tuy nhỏ bé nhưng mang giá trị biểu tượng lớn. Ông là tấm gương phản diện để mỗi người soi chiếu, từ đó rút ra bài học: muốn thành công phải có chính kiến, bản lĩnh và sự kiên định. Truyện ngụ ngôn ngắn gọn mà sâu sắc này vẫn còn nguyên giá trị cho đến hôm nay, nhắc nhở chúng ta sống tự tin, độc lập và sáng suốt giữa muôn vàn ý kiến của cuộc đời. tick

Đất có tuần nhân có vận ( nữa là biển cả mênh mông... Những căn nhà giàn, những cái chòi canh chủ quyền ấy không thể kém an toàn và tạm bợ được. Có một buổi sóng lặng, tôi ngồi với thiếu tướng Nguyễn Nam, Chính uỷ Bộ Tư lệnh Công binh, thành viên Đoàn công tác. Có nhiều người từng tấm tắc lẫn phàn nàn rằng công binh là một nghề bí hiểm và lãng mạn?! [...] Chuyện với tướng Nam...
Đọc tiếp

Đất có tuần nhân có vận ( nữa là biển cả mênh mông... Những căn nhà giàn, những cái chòi canh chủ quyền ấy không thể kém an toàn và tạm bợ được. Có một buổi sóng lặng, tôi ngồi với thiếu tướng Nguyễn Nam, Chính uỷ Bộ Tư lệnh Công binh, thành viên Đoàn công tác. Có nhiều người từng tấm tắc lẫn phàn nàn rằng công binh là một nghề bí hiểm và lãng mạn?! [...] Chuyện với tướng Nam thú vị bởi cứ chấp chới giữa lằn ranh cái nói được và không nói được như thế... Từ năm 1946, cụ thể là ngày 25-3, Bác Hồ đã kí Sắc lệnh thành lập Giao thông Công chính Cục, gọi là Cục Công binh.


Tôi cố mường tượng ra trong các cuộc kháng chiến, ngành công binh với hàng trăm công trình phục vụ cho quốc phòng lẫn dân sinh, những công trình A, B, C,... này khác giăng suốt từ Bắc đến Nam. Công việc chỉ đơn thuần là đào với đắp, tinh những là thứ thổ mộc, ấy vậy mà bí hiểm lẫn lãng mạn sao? Có lẽ sẽ hằn rất lâu trong tâm trí những người đã từng được một lần may mắn đặt chân đến những khu nhà xây trên phần nổi của những đảo chìm của quần đảo Trường Sa. Có lẽ vì nó ấn tượng? Vị trí những nơi quần cư cho những người lính giữ đảo chìm có lẽ hiện nay là đời thứ ba, thứ tư gì đó. Thời kì đầu tiên chỉ là những cái cọc bê tông (có nơi dùng cọc gỗ) cắm xuống nền san hô, trên bắc hoặc thưng ván hoặc bạt.


“Lều bạt chung chiêng giữa nước, giữa trời. Đến một cái gai cũng không sống được”. Thơ của Trần Đăng Khoa như một thứ lí lịch trích ngang hệ thống lẫn lịch sử nhà cửa của đảo chìm Trường Sa. Bây giờ qua một số đảo chìm, có đảo vẫn để nguyên cái nhà gỗ hoặc bê tông lều bạt ấy dáng chừng lưu lại làm kỉ niệm; có đảo đã dỡ phá chỉ còn sót lại mấy cái cọc lênh khênh, có đảo thì phá trụi để lấy nền cho thế hệ nhà thứ ba bây giờ. Thế hệ thứ hai đã có sự can dự của công binh, chủ yếu là công binh của hải quân đảm trách. Đó là những công trình nói là lô cốt cũng được vì nó bít bùng bê tông chỉ hở ra những khung cửa na ná như lỗ châu mai). Trong đó chia ra những ô bê tông dùng cho việc sinh hoạt lẫn phòng thủ. Loại nhà kiêm lô cốt như thế hiện vẫn còn. Thế hệ thứ ba, biết nói như thế nào nhỉ, tạm gọi là một tổ hợp kiến trúc, nói chung cũng bắt mắt giữa dân sinh lẫn quốc phòng. Từ xa ngó như cái nhà, màu trắng ba đến bốn tầng đột ngột nhô giữa đại dương. Nhà có cửa giả, có các phòng làm việc sinh hoạt hội họp, có những ô cửa trổ ra các hướng hình như tiện cho cả việc bố phòng lẫn phong thủy. Tôi biết ngó bắt mắt là thế nhưng gì thì gì phải chịu được bão gió cấp cao nhất, lại cả động đất nữa. Rồi bên dưới tầng san hô kia, móng tất nhiên rồi nhưng cũng có thể là bể chứa nước ngọt hay công sự phục vụ cho việc phòng thủ này khác. Nhiều tiện ích lẫn phải kiên cố như thế cần có sự can dự kha khá của ngành công binh quốc gia vào việc thiết kế xây cất những thế hệ thứ ba của nhà ở các đảo chìm Trường Sa. Không biết mai kia có thế hệ nhà thứ bốn, thứ năm nữa không thì chịu!


Viết đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích những nét đặc sắc về nghệ thuật được sử dụng trong đoạn trích trên.

1
27 tháng 2

Khó quá nên không ai trả lời hả ta.

Ưu điểm:

  • - Hình ảnh giàu chất thơ, nhiều câu rất gợi: mở bài, câu “buông lưỡi kiếm…”, và kết bài đều mạnh.
  • - Giọng điệu thống nhất, có màu cổ phong – thiền – lãng du.
  • - Mạch cảm xúc rõ: rời bụi trần → hòa thiên nhiên → giữ lại thơ.

Điểm còn vướng:

  • - Một vài chỗ hơi “đậm đặc hình ảnh” nên khó hình dung ngay (“rêu rạn tiếng giữa khe gầy”, “không đáy sóng”).
  • - Chủ thể trong vài câu mờ, khiến người đọc phải suy đoán.

cảm ơn Chíp nhé ^^ mik sẽ cố tìm cái khác để khắc phục

hỏi Tiến nhaaaa

Chi tiết kì ảo trong truyện Nàng tiên Ốc là con ốc nhỏ hóa thành một nàng tiên xinh đẹp bước ra từ chum nước để giúp bà lão.

Chi tiết này làm tăng màu sắc thần kì cho truyện, đồng thời thể hiện ước mơ của nhân dân rằng người hiền lành, nhân hậu sẽ được đền đáp xứng đáng, qua đó khẳng định niềm tin vào quy luật ở hiền gặp lành.

Những con chim sâm cầm vỗ cánh bay qua cánh đồng buổi hoàng hôn tan rã... Tôi nhặt nhành cây ai đó vừa dẫm nát, lặng lẽ phủi đi lớp bụi mờ Trong nhành cây ấy, những mạch nhựa vẫn thức, thầm thì về một cơn giông chưa kịp tới... Và tôi khóc trên những cánh hoa rơi rất mỏng Dưới chân tôi, bóng tối bắt đầu mọc lên như một loài cỏ dại, liếm vào nỗi buồn tôicủa những kẻ độc...
Đọc tiếp

Những con chim sâm cầm vỗ cánh bay qua cánh đồng buổi hoàng hôn tan rã...

Tôi nhặt nhành cây ai đó vừa dẫm nát,

lặng lẽ phủi đi lớp bụi mờ

Trong nhành cây ấy,

những mạch nhựa vẫn thức,

thầm thì về một cơn giông chưa kịp tới...

Và tôi khóc trên những cánh hoa rơi rất mỏng

Dưới chân tôi, bóng tối bắt đầu mọc lên như một loài cỏ dại,

liếm vào nỗi buồn tôi

của những kẻ độc hành...

Hỡi ơi!

Cánh chim trời bay mất!

Tôi hôn lên mắt em!

Hôn lên tóc em!

Hỡi làn sương, gió mát

Để rồi tan biến vào những vòm cây,

nơi chôn giấu ký ức về một mùi hương cũ đang kết tủa thành đá trắng...

Ngày qua ngày hoài vậy lăn đi,

chẳng bao giờ trở lại ...

Chỉ còn là những dấu chân lún sâu vào mặt đất,

như những vết sẹo chi chít của thời gian đang dần khép miệng...

Nó lờ trôi đi,

gọi mãi không về

Và tôi đứng đó, như một cái cây tự trút bỏ lá mình,

để mặc linh hồn trôi dạt về phía những chân trời không tên...

Có mây, có nắng, có em cười rất khẽ!

Nụ cười duyên, đượm nhẹ chút ưu phiền...

Và nàng gió cất lên khúc tự tình,

mang tôi đi,

theo bóng em về

nơi những ngôi nhà gạch cũ tựa vai nhau ngủ thiếp,

và tiếng chuông, ôi tiếng chuông chùa rơi thảng thốt xuống mặt hồ tĩnh lặng...

Tí tách rơi, rất nhẹ...
-Dạ Vũ-

2
26 tháng 2

hay thế dạy tui


26 tháng 2

@Nguyễn Thế Sơn Cảm ơn bạn nha

26 tháng 2
1. Vì sao sa mạc thường nằm ở khoảng vĩ độ 30∘30 raised to the exponent composed with end-exponent30∘Bắc và Nam? Answer: Do ảnh hưởng của hệ thống hoàn lưu khí quyển Hadley và vùng áp cao cận nhiệt đới.
Không khí nóng ẩm từ xích đạo bốc lên cao, di chuyển về phía hai cực. Ở khoảng vĩ độ 30∘30 raised to the exponent composed with end-exponent30∘Bắc và Nam, luồng không khí này lạnh đi và hạ xuống, tạo thành các vùng áp cao cận nhiệt đới. Không khí khô và lạnh đi xuống này hấp thụ độ ẩm từ mặt đất, ngăn cản sự hình thành mây và mưa, dẫn đến khí hậu khô hạn và hình thành các sa mạc lớn. 
2. Nếu băng ở hai cực tan hết, mực nước biển sẽ tăng bao nhiêu và điều gì sẽ xảy ra? Answer: Mực nước biển sẽ tăng khoảng 585858đến 707070mét và gây ra thảm họa toàn cầu.
  • Nếu toàn bộ băng ở Nam Cực tan hết, mực nước biển trên thế giới sẽ dâng cao khoảng 707070mét. 
  • Tấm băng Greenland tan chảy cũng góp phần đáng kể vào mực nước biển dâng. 
  • Băng biển ở Bắc Cực tan chảy sẽ không làm mực nước biển dâng cao vì nó vốn đã nổi trên mặt nước. 
  • Hậu quả là các khu vực ven biển thấp sẽ bị ngập lụt, buộc hàng triệu người phải di cư lên vùng đất cao hơn và đe dọa cơ sở hạ tầng thiết yếu. 

Ko có cầu thang

Con tim

Cái áo

26 tháng 2

Một ngày nọ, gấu con đi dạo trong rừng nhỏ. Đột nhiên, khi đang nhặt thông và hát líu lo, một quả thông rơi trúng gấu con. Gấu con loạng choạng, vấp phải chân và ngã cái bộp. Thấy gấu con bị ngã, con sáo trên cành hét to trêu chọc: “Ê gấu, chân vòng kiềng/ Giẫm phải đuôi à nhóc”. Rồi lại đến cả năm con thỏ trong bụi cũng hùa theo rồi hét thật to “đến xấu”. Thế rồi ai cũng biết, tất cả đều chê bai. Gấu con tủi thân chạy về mách mẹ “Con thà chết còn hơn”. Nó nấp sau cánh tủ, khóc nức vì bị cả khu rừng trêu chọc chân vòng kiềng xấu. Ngạc nhiên thay, mẹ gấu khen chân gấu rất đẹp, mẹ luôn tự hào về gấu con của mẹ. Cả mẹ, bố chân đều cong và ông nội - con gấu giỏi nhất vùng - cũng vậy. Gấu con nghe vậy thì bình tâm trở lại, ăn bánh mật và bước ra kiêu hãnh, vui vẻ hét to “Chân vòng kiềng là ta/ Ta vào rừng đi dạo!”.

Bạn tham khảo nhé.

Tôi là một chú gấu con có đôi chân vòng kiềng. Mỗi lần bước đi, hai đầu gối cứ cong cong khiến tôi trông thật buồn cười. Vì thế, nhiều bạn trong rừng thường trêu chọc, gọi tôi là “gấu chân vòng kiềng”. Mỗi lần như vậy, tôi buồn lắm. Tôi chỉ muốn trốn vào một góc, không dám ra ngoài chơi cùng các bạn.

Có lần, nhìn các bạn chạy nhảy tung tăng, tôi càng tủi thân hơn. Tôi ước gì mình có đôi chân thẳng như hươu, nhanh nhẹn như thỏ. Tôi giận cả bản thân mình và không muốn đến lớp nữa. Tôi nghĩ rằng mình chẳng làm được gì tốt đẹp.

Nhưng một hôm, trong buổi tập chạy, cô giáo bất ngờ phát hiện ra tôi chạy rất nhanh và giữ thăng bằng rất tốt. Đôi chân vòng kiềng giúp tôi đứng vững khi leo dốc và không dễ bị ngã. Các bạn bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Tôi nhận ra rằng điều làm mình tự ti trước đây lại chính là điểm mạnh của mình.

Từ đó, tôi không còn buồn bã vì đôi chân vòng kiềng nữa. Tôi tự tin hơn, vui vẻ tham gia mọi hoạt động cùng các bạn. Tôi hiểu rằng mỗi người đều có nét riêng, và điều quan trọng là phải biết yêu quý bản thân mình.

26 tháng 2

ko dùng AI thì chịu

26 tháng 2

Câu tục ngữ "Uống nước nhớ nguồn" là một viên ngọc quý trong kho tàng dân gian, đúc kết đạo lý sống ân nghĩa truyền kiếp của dân tộc Việt Nam. Về nghĩa đen, khi hưởng dòng nước mát, ta phải biết dòng nước ấy bắt nguồn từ đâu; còn về nghĩa bóng, câu tục ngữ nhắc nhở mỗi người khi hưởng thụ thành quả phải biết ơn những người đã có công tạo dựng.

Lòng biết ơn không chỉ là một đức tính tốt đẹp mà còn là nền tảng cốt lõi của đạo đức con người. Trong cuộc sống, không có thành quả nào tự nhiên mà có; đó có thể là hạt gạo dẻo thơm từ công lao "một nắng hai sương" của người nông dân, hay nền hòa bình độc lập đổi bằng máu xương của thế hệ cha anh đi trước. Khi biết trân trọng quá khứ, chúng ta không chỉ làm giàu đẹp tâm hồn mình mà còn tạo ra sợi dây gắn kết cộng đồng bền chặt. Ngược lại, kẻ "vô ơn bạc nghĩa" sẽ bị xã hội coi thường và tự tách mình ra khỏi cội nguồn sức mạnh.

Là học sinh, chúng ta có thể thực hiện đạo lý này từ những việc nhỏ nhất: lễ phép với thầy cô, hiếu thảo với cha mẹ và tích cực tham gia các hoạt động "Đền ơn đáp nghĩa". Giữ gìn đạo lý này chính là giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc để vững bước vươn xa.

Nhớ tick.