K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Gia đình: Điểm đến hay Chốn về?Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn mải mê kiếm tìm những chân trời mới. Có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Theo quan điểm của cá nhân tôi, ý kiến này vừa là một sự khẳng định chân xác về giá trị của tổ ấm, nhưng đồng thời cũng cần được nhìn nhận một cách đa chiều...
Đọc tiếp

Gia đình: Điểm đến hay Chốn về?

Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn mải mê kiếm tìm những chân trời mới. Có ý kiến cho rằng: “Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi để về đó là gia đình”. Theo quan điểm của cá nhân tôi, ý kiến này vừa là một sự khẳng định chân xác về giá trị của tổ ấm, nhưng đồng thời cũng cần được nhìn nhận một cách đa chiều hơn.

Gia đình là bến đỗ bình yên

Trước hết, gia đình là cộng đồng những người gắn bó bởi huyết thống và tình cảm. Nếu "những nơi để đến" là thế giới rộng lớn ngoài kia — nơi có công danh, sự nghiệp và những mối quan hệ xã giao — thì gia đình chính là "nơi để về" duy nhất.

  • Sự bao dung vô điều kiện: Khi thất bại hay mỏi mệt, thế giới có thể quay lưng, nhưng gia đình luôn mở rộng cánh cửa đón ta vào lòng.
  • Nguồn cội sức mạnh: Gia đình không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là bệ phóng, cung cấp tình yêu thương để ta có thêm can đảm tiếp tục khám phá những "nơi để đến" khác.

Cái nhìn đa chiều: Khi gia đình không chỉ là chốn về

Tuy nhiên, nếu nói gia đình "chỉ" là nơi để về thì dường như ta đang vô tình thu hẹp vai trò của nó.

  • Gia đình là hành trang: Gia đình không đứng yên chờ đợi ở phía sau; những giá trị đạo đức và giáo dục từ cha mẹ luôn đồng hành cùng ta trên mọi nẻo đường.
  • Gia đình là trách nhiệm: Chúng ta không chỉ "về" để nhận lấy sự chở che, mà còn về để sẻ chia, chăm sóc và gánh vác trách nhiệm với người thân. Một gia đình hạnh phúc phải là sự vun vén từ hai phía, chứ không phải một trạm dừng chân ích kỷ.

Kết luận: Ý kiến trên đã đề cao giá trị thiêng liêng của gia đình như một điểm tựa tinh thần bất biến. Dù thế giới có thay đổi, dù bạn có đi xa đến đâu, hãy luôn nhớ rằng gia đình là nơi tình yêu bắt đầu và không bao giờ kết thúc.

 

2
27 tháng 2

địa đi ý

27 tháng 2

Thật vậy, gia đình là "chốn về" vì đó là nơi duy nhất chấp nhận ta vô điều kiện. Khi thế giới ngoài kia đánh giá ta bằng thành công hay địa vị, thì cha mẹ đón ta về bằng sự bao dung và hơi ấm tình thân. Đó là bến đỗ an toàn để ta phục hồi năng lượng sau những va vấp của tuổi trẻ. Nhưng nếu nhìn rộng hơn, gia đình còn là "bệ phóng". Những giá trị đạo đức, sự giáo dục và niềm tin mà gia đình vun đắp chính là hành trang để chúng ta tự tin đặt chân đến những vùng đất mới. Một người có một tổ ấm vững chãi sẽ không sợ hãi trước giông bão, bởi họ biết mình luôn có một điểm tựa tinh thần bất biến. Tóm lại, gia đình không chỉ là nơi để trở về khi mỏi mệt, mà còn là sức mạnh để ta đi xa hơn. Hãy trân trọng tổ ấm không chỉ bằng lời nói, mà bằng những hành động thấu hiểu và sẻ chia thiết thực ngay từ hôm nay.

27 tháng 2

Giải:

Số học sinh nữ bằng: 70% = 7/10 (số học sinh nam)

Theo bài ra ta có sơ đồ:

Theo sơ đồ ta có:

6 : (10 - 7) x 7 = 14 (học sinh)

Số học sinh nam là:

14 : 7/10 = 20 (học sinh)

Số học sinh lớp 2A là:

14 + 20 = 34(học sinh)

Đáp số:..

27 tháng 2

image.png

1. Carolina Reaper is the hottest chili pepper in the world.

2. The Earth’s core is hotter than the surface of the Sun.

3. Neptune is the farthest planet in the Solar System.


Những điểm độc đáo và kiên cố của phòng tuyến Như Nguyệt:

-Vị trí chiến lược (Hiểm địa): Phòng tuyến nằm ở bờ Nam sông Như Nguyệt, chặn đứng các ngả đường bộ quan trọng nhất từ Quảng Tây (Trung Quốc) xuống Thăng Long. Bờ Nam cao ráo, thuận lợi cho việc đặt lũy, doanh trại và hậu cần, trong khi bờ Bắc có địa hình lầy lội, gây khó khăn cho kỵ binh và công binh địch.

-Kiến trúc kiên cố: Phòng tuyến được xây dựng bằng hệ thống lũy đất vững chắc, đóng cọc tre dày đặc nhiều tầng, tạo thành bức tường thành tự nhiên kết hợp nhân tạo gần như không thể vượt qua.

-Chiến thuật độc đáo:

+Tiên phát chế nhân: Chủ động tấn công trước vào các căn cứ của địch (Ung Châu, Khâm Châu, Liêm Châu) để chặn thế mạnh của giặc.

+Phòng ngự chủ động: Dựa vào phòng tuyến vững chắc, kết hợp với các đợt phản công quyết liệt khi địch yếu, đặc biệt là chiến thuật đánh từ dưới đất lên và dùng hỏa tiễn đốt trại giặc.

+Tâm lý chiến: Sử dụng bài thơ thần "Nam quốc sơn hà" để khẳng định chủ quyền và nâng cao tinh thần quân sĩ, làm hoang mang ý chí địch.

-Kết thúc chiến tranh mềm dẻo: Dù thắng lớn, Lý Thường Kiệt chủ động đề nghị "giảng hòa" để hạn chế tổn thất, chấm dứt chiến tranh và giữ vững quan hệ bang giao. 

Phòng tuyến Như Nguyệt là minh chứng cho tài thao lược của Lý Thường Kiệt, kết hợp nhuần nhuyễn giữa địa lợi và nhân tâm
27 tháng 2

Những điểm độc đáo và kiên cố của phòng tuyến Như Nguyệt:

-Vị trí chiến lược (Hiểm địa): Phòng tuyến nằm ở bờ Nam sông Như Nguyệt, chặn đứng các ngả đường bộ quan trọng nhất từ Quảng Tây (Trung Quốc) xuống Thăng Long. Bờ Nam cao ráo, thuận lợi cho việc đặt lũy, doanh trại và hậu cần, trong khi bờ Bắc có địa hình lầy lội, gây khó khăn cho kỵ binh và công binh địch.

-Kiến trúc kiên cố: Phòng tuyến được xây dựng bằng hệ thống lũy đất vững chắc, đóng cọc tre dày đặc nhiều tầng, tạo thành bức tường thành tự nhiên kết hợp nhân tạo gần như không thể vượt qua.

-Chiến thuật độc đáo:

+Tiên phát chế nhân: Chủ động tấn công trước vào các căn cứ của địch (Ung Châu, Khâm Châu, Liêm Châu) để chặn thế mạnh của giặc.

+Phòng ngự chủ động: Dựa vào phòng tuyến vững chắc, kết hợp với các đợt phản công quyết liệt khi địch yếu, đặc biệt là chiến thuật đánh từ dưới đất lên và dùng hỏa tiễn đốt trại giặc.

+Tâm lý chiến: Sử dụng bài thơ thần "Nam quốc sơn hà" để khẳng định chủ quyền và nâng cao tinh thần quân sĩ, làm hoang mang ý chí địch.

-Kết thúc chiến tranh mềm dẻo: Dù thắng lớn, Lý Thường Kiệt chủ động đề nghị "giảng hòa" để hạn chế tổn thất, chấm dứt chiến tranh và giữ vững quan hệ bang giao. 


27 tháng 2

Giải:

\(\overline{ab}\) x 9 = \(\overline{a0b}\)

a x 10 x 9 + b x 9 = a x 100 + b

a x(10 x 9) + b x 9 = a x 100 + b

a x 90 + b x 9 = a x 100 + b

a x 100 - a x 90 = b x 9 - b

a x (100 - 90) = b x (9 - 1)

a x 10 = b x 8

a = b x 8 : 10

a = b x (8/10)

a = b x 4/5

b ⋮ 5 ⇒ b = 0 ; 5

Vì a ≠ 0 nên b = 5

a = b x 4/5 = 5 x 4/5 = 5

Vậy \(\overline{ab}\) = 45


Chất hoá học là một dạng vật chất có thành phần xác định và tính chất đặc trưng riêng, không lẫn với chất khác.

Nói đơn giản hơn, chất hoá học là những gì tạo nên mọi vật xung quanh chúng ta. Mỗi chất có cấu tạo riêng và có những tính chất riêng biệt như màu sắc, mùi, vị, nhiệt độ nóng chảy, khả năng tan trong nước,…

Ví dụ:

* Nưowsc (H₂O) là một chất hoá học.

* Muối ăn (NaCl) là một chất hoá học.

* Oxi (O₂) cũng là một chất hoá học.

Chất hoá học có thể tồn tại ở ba trạng thái: rắn, lỏng và khí. Chúng có thể là đơn chất(chỉ gồm một loại nguyên tố như oxi, sắt) hoặc hợp chất (gồm hai hay nhiều nguyên tố kết hợp lại như nước, khí cacbonic).



27 tháng 2

Chất hoá học là một dạng vật chất có thành phần xác định và tính chất đặc trưng riêng, không lẫn với chất khác.

Nói đơn giản hơn, chất hoá học là những gì tạo nên mọi vật xung quanh chúng ta. Mỗi chất có cấu tạo riêng và có những tính chất riêng biệt như màu sắc, mùi, vị, nhiệt độ nóng chảy, khả năng tan trong nước,…

Ví dụ:

* Nưowsc (H₂O) là một chất hoá học.

* Muối ăn (NaCl) là một chất hoá học.

* Oxi (O₂) cũng là một chất hoá học.

Chất hoá học có thể tồn tại ở ba trạng thái: rắn, lỏng và khí. Chúng có thể là đơn chất(chỉ gồm một loại nguyên tố như oxi, sắt) hoặc hợp chất (gồm hai hay nhiều nguyên tố kết hợp lại như nước, khí cacbonic).


27 tháng 2

Sao Kim

27 tháng 2

Đáp án: Sao Kim

Vì một ngày trên Sao Kim (243 ngày Trái Đất) dài hơn một năm của nó (225 ngày Trái Đất).

27 tháng 2

Bài văn phân tích nhân vật “bè” trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường

Mở bài

Trong kho tàng truyện ngụ ngôn Việt Nam, Đẽo cày giữa đường là một tác phẩm ngắn gọn nhưng giàu ý nghĩa, phản ánh thói quen thiếu chính kiến, dễ dao động trước dư luận xã hội. Nhân vật trung tâm của câu chuyện chính là người nông dân – hình ảnh tiêu biểu cho kiểu người “bè”, không có lập trường vững vàng, luôn thay đổi theo lời góp ý của người khác. Qua nhân vật này, tác giả dân gian gửi gắm bài học sâu sắc về cách sống và cách ứng xử trong cuộc đời.

Thân bài

1. Khái quát về nhân vật

  • Người nông dân trong truyện vốn có ý định làm một chiếc cày để phục vụ công việc đồng áng.
  • Tuy nhiên, thay vì tin vào kinh nghiệm và nhu cầu thực tế của mình, ông lại liên tục nghe theo lời bàn tán của người qua đường.
  • Kết quả là chiếc cày bị sửa đi sửa lại nhiều lần, cuối cùng trở thành một khúc gỗ vô dụng.

2. Đặc điểm tính cách

  • Thiếu bản lĩnh, dễ dao động: Chỉ một lời góp ý thoáng qua cũng khiến ông thay đổi quyết định.
  • Không có chính kiến: Ông không phân biệt được đâu là lời khuyên đúng, đâu là lời nói vô căn cứ.
  • Tâm lý “sợ dư luận”: Ông lo lắng bị chê cười, nên cố gắng làm vừa lòng tất cả, nhưng cuối cùng lại thất bại.

3. Ý nghĩa phê phán

  • Nhân vật “bè” là hình ảnh ẩn dụ cho những con người thiếu lập trường trong xã hội.
  • Câu chuyện phê phán thói quen “gió chiều nào che chiều ấy”, sống dựa vào ý kiến người khác mà không có tư duy độc lập.
  • Qua đó, dân gian nhắc nhở: nếu không có chính kiến, con người sẽ dễ rơi vào cảnh thất bại, mất phương hướng.

4. Giá trị bài học

  • Trong học tập: Người học sinh cần có phương pháp riêng, không nên chạy theo cách học của bạn bè mà bỏ qua năng lực bản thân.
  • Trong cuộc sống: Phải biết lắng nghe nhưng cũng cần chọn lọc, kiên định với mục tiêu đã đặt ra.
  • Trong xã hội hiện đại: Khi thông tin tràn ngập, con người càng cần bản lĩnh để không bị cuốn theo dư luận sai lệch.

Kết bài

Nhân vật người nông dân trong Đẽo cày giữa đường tuy nhỏ bé nhưng mang giá trị biểu tượng lớn. Ông là tấm gương phản diện để mỗi người soi chiếu, từ đó rút ra bài học: muốn thành công phải có chính kiến, bản lĩnh và sự kiên định. Truyện ngụ ngôn ngắn gọn mà sâu sắc này vẫn còn nguyên giá trị cho đến hôm nay, nhắc nhở chúng ta sống tự tin, độc lập và sáng suốt giữa muôn vàn ý kiến của cuộc đời. tick

27 tháng 2

Hoạt động gói bánh chưng, bánh tét ngày Tết là nét đẹp văn hóa thiêng liêng, khơi dậy trong em tình yêu gia đình và truyền thống dân tộc. Cảm giác quây quần bên ông bà, bố mẹ để rửa lá dong, đãi đỗ, gói bánh, rồi cùng trông nồi bánh luộc trên bếp lửa bập bùng khiến không khí Tết trở nên vô cùng ấm áp, gắn kết. Những chiếc bánh tuy có thể méo mó lúc đầu, nhưng được gói bằng tất cả tình thương và hy vọng về một năm mới an khang. Hương thơm của lá dong, gạo nếp, thịt mỡ hòa quyện trong làn khói nghi ngút chính là mùi vị của Tết đoàn viên, mùi của ký ức tuổi thơ tươi đẹp. Mỗi chiếc bánh xanh dâng lên bàn thờ tổ tiên không chỉ là món ăn ngon, mà còn thể hiện lòng biết ơn, hiếu thảo của con cháu, giữ gìn trọn vẹn nét đẹp tâm hồn Việt.

27 tháng 2

Mỗi dịp Tết đến xuân về, em lại háo hức chờ khoảnh khắc cả gia đình quây quần bên nồi bánh chưng nghi ngút khói. Chiều ba mươi, sân nhà thơm mùi lá dong tươi, mùi nếp mới quyện với hương tiêu cay nồng của nhân đỗ, nhân thịt. Bàn tay bà thoăn thoắt gói bánh, từng nếp gấp vuông vức như gửi gắm cả sự khéo léo và yêu thương. Em ngồi bên, vụng về giữ lạt, nghe ông kể chuyện Tết xưa mà lòng rộn ràng khó tả. Đêm xuống, cả nhà thức canh nồi bánh, ánh lửa hồng soi rõ những gương mặt ấm áp, tiếng cười nói vang lên xua tan cái lạnh cuối đông. Trong khoảnh khắc ấy, em cảm nhận rõ nhất hương vị của Tết – không chỉ là vị dẻo thơm của bánh chưng, mà còn là vị ngọt ngào của tình thân, của sự sum vầy. Hoạt động gói bánh giản dị mà thiêng liêng ấy đã trở thành một phần ký ức đẹp đẽ, để mỗi lần nhớ lại, lòng em lại bâng khuâng và tràn đầy yêu thương.

Chúc bạn học tốt!!!

27 tháng 2

Mỗi khi nhắc đến quê hương Quảng Ninh, tôi lại bồi hồi nhớ về Lễ hội Yên Tử – lễ hội gắn liền với non thiêng và truyền thống Phật giáo của dân tộc. Vào những ngày đầu xuân, dòng người hành hương nô nức đổ về núi Yên Tử, tạo nên một không khí vừa trang nghiêm, vừa rộn ràng. Trong làn sương mờ bảng lảng nơi lưng chừng núi, tiếng chuông chùa ngân vang hòa cùng tiếng gió như làm lòng người trở nên thanh tịnh lạ thường. Tôi nhớ cảm giác bước từng bậc đá cổ kính, giữa rừng trúc xanh mướt, lòng đầy thành kính và tự hào. Lễ hội không chỉ là dịp cầu bình an, may mắn cho năm mới mà còn nhắc nhở mỗi người con đất mỏ về cội nguồn lịch sử, về vua Trần Nhân Tông đã sáng lập Thiền phái Trúc Lâm. Với tôi, Lễ hội Yên Tử không chỉ là một sự kiện văn hóa, mà còn là ký ức ấm áp, là niềm thương, niềm tự hào sâu sắc về quê hương Quảng Ninh yêu dấu.

27 tháng 2

Quảng Ninh trong lòng tôi không chỉ có sắc xanh của vịnh Hạ Long kỳ vĩ hay những mỏ than đen lấp lánh, mà còn là vùng đất của những tiếng chuông chùa ngân vang mỗi độ xuân về. Nhắc đến lễ hội quê hương, trái tim tôi luôn lỗi nhịp trước sự linh thiêng và hào hùng của Lễ hội Xuân Yên Tử. Đó không chỉ là một sự kiện tôn giáo, mà là hành trình trở về với "đất Phật", nơi tâm hồn được gột rửa giữa mây ngàn và gió núi.

Ngay từ những ngày đầu năm, khi tiết trời còn vương vấn hơi lạnh của mùa đông và những hạt mưa xuân lất phất bay, dòng người từ khắp mọi miền Tổ quốc lại đổ dồn về chân núi Yên Tử như những mạch máu chảy về tim. Đứng từ xa nhìn lại, con đường dốc đá quanh co hiện ra như một dải lụa mềm mại vắt ngang sườn núi, lấp lánh sắc màu của những tà áo dài và nụ cười rạng rỡ của du khách. Cảm giác đầu tiên xâm chiếm lấy tôi là sự choáng ngợp trước không gian kỳ vĩ của núi rừng vùng Đông Bắc. Tiếng suối Giải Oan róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong như đang kể lại câu chuyện lòng trung trinh của các cung tần mỹ nữ xưa kia, khiến lòng tôi trào dâng một nỗi niềm xúc động khó tả.

Càng leo cao, cảm giác mệt mỏi dường như tan biến, nhường chỗ cho sự thanh tịnh lạ kỳ. Tôi yêu cái không khí đặc trưng nơi đây – sự hòa quyện giữa mùi trầm hương thoang thoảng, mùi nhựa thông ngai ngái và làn sương mù mờ ảo giăng lối. Mỗi bước chân chạm vào bậc đá cổ xưa là một lần tôi cảm thấy mình đang được đối thoại với lịch sử, với đức vua Trần Nhân Tông – người đã từ bỏ ngai vàng để tìm về sự giải thoát cho chúng sinh.

Khi lên đến đỉnh Chùa Đồng, đứng giữa biển mây trắng bồng bềnh như cõi tiên, cảm xúc trong tôi vỡ òa. Nhìn xuống toàn cảnh vùng đất Uông Bí rộng lớn, tôi thấy tự hào vô cùng về quê hương Quảng Ninh mình – một mảnh đất vừa hiện đại, năng động lại vừa giữ gìn được những giá trị tâm linh quý báu. Tiếng chuông chùa ngân vang giữa thinh không như đánh thức những thiện lương sâu thẳm trong mỗi con người, khiến mọi bon chen, lo toan của cuộc sống thường nhật bỗng chốc trở nên nhỏ bé.

Lễ hội Yên Tử đối với tôi không chỉ là đi lễ cầu may, mà là một cuộc hành trình "leo núi để hiểu mình". Tôi thấy yêu thêm những bàn tay cần mẫn của người dân quê tôi đang gìn giữ từng gốc tùng cổ thụ, từng mái chùa cong vút. Đó là niềm tự hào về một di sản không chỉ của riêng Quảng Ninh mà của cả dân tộc. Mỗi khi mùa hội khép lại, dư âm của tiếng chuông và hình ảnh đóa sen vàng trên đỉnh núi thiêng vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí, nhắc nhở tôi về nguồn cội, về lòng biết ơn và sự kiên cường của con người vùng mỏ.