viết đoạn văn thể hiện tình cảm, cảm xúc về một lễ hội của quê hương ở quảng ninh
Cứu mình vứi
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Lễ hội chùa Phật Tích (Bắc Ninh) luôn để lại trong lòng em những cảm xúc sâu sắc về vẻ đẹp văn hóa và tâm linh của quê hương Kinh Bắc. Ngay từ sáng sớm mùng 4 Tết, khi những hạt mưa xuân lây rây, em đã cảm nhận được không khí rộn ràng của dòng người trẩy hội về miền đất Phật. Đứng trước bức tượng Phật A Di Đà bằng đá từ thời Lý uy nghiêm, em thấy lòng mình trở nên thanh thản và bình yên đến lạ kỳ. Tiếng chuông chùa vang vọng giữa không gian cổ kính như gột rửa mọi muộn phiền, khơi dậy niềm tự hào về truyền thống lịch sử hào hùng của cha ông. Em đặc biệt yêu thích cảm giác được leo lên đỉnh núi Lạn Kha, phóng tầm mắt ngắm nhìn dải lụa sông Đuống hiền hòa và những cánh đồng xanh ngắt. Lễ hội không chỉ là dịp để em cầu nguyện những điều tốt đẹp cho gia đình, mà còn là sợi dây kết nối em với nguồn cội, khiến em thêm yêu và trân trọng nét đẹp văn hóa truyền thống của quê hương mình.
Mỗi khi mùa xuân về, quê hương em lại rộn ràng tổ chức lễ hội đình làng. Không khí trở nên náo nhiệt với cờ hoa rực rỡ và tiếng trống vang lên từng hồi giòn giã. Mọi người ai cũng mặc quần áo đẹp, gương mặt tươi cười, háo hức tham gia các trò chơi dân gian. Em thích nhất là lúc xem múa lân, những chú lân nhảy múa uyển chuyển trông thật vui mắt. Lễ hội không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp em hiểu thêm về truyền thống quê hương mình. Em cảm thấy rất yêu và tự hào về lễ hội quê hương em.
nhớ tim cho đấy hay tặng coin cx đc
Em rất yêu thích lễ hội chùa Phật Tích ở quê hương Bắc Ninh. Mỗi dịp đầu xuân, khi được theo gia đình đến chùa, em luôn cảm nhận được không khí vừa trang nghiêm vừa náo nức của ngày hội. Ngôi chùa cổ kính nằm trên sườn núi, giữa khung cảnh cây cối xanh tươi và tiếng chuông chùa ngân vang khiến lòng em thấy thanh thản, nhẹ nhàng. Trong lễ hội, em được ngắm nhìn dòng người đi lễ đông vui, được nghe kể về những giá trị lịch sử và văn hoá lâu đời của chùa Phật Tích. Em còn ấn tượng với cảnh mọi người thành kính dâng hương, cầu mong một năm mới bình an, hạnh phúc. Lễ hội không chỉ mang đến niềm vui mà còn giúp em thêm tự hào về truyền thống quê hương mình. Đối với em, lễ hội chùa Phật Tích là một nét đẹp văn hoá thiêng liêng mà em luôn mong chờ mỗi khi xuân về.
Con sông Lam, một nguồn sống vẫn chảy ven thành phố quê em, đã gắn bó với người dân và với em từ những ngày em còn rất nhỏ. Sự kết nối mật thiết giữa sông và con người đã kéo dài qua bao thế hệ. Sông Lam ở quê em rộng lớn và mênh mông, nước sông thường có màu xanh biếc, trong veo và luôn lặng lẽ trôi theo dòng, hướng về biển cả. Sông thường đẹp nhất vào những ngày hè ấm áp.
Buổi sáng, khi mặt trời vừa mới hé mắt, ánh nắng ban mai lan tỏa từ phía đông làm cho dòng sông tỏa sáng dưới những tia nắng mềm mại. Sông Lam trong trạng thái này như một chiếc áo lụa đào, lấp lánh với ánh nắng ban mai. Mặt sông phản chiếu hình ảnh của các tòa nhà cao tầng trong thành phố, và âm thanh cuộc sống sôi động bên bờ sông lan tỏa khắp nơi. Hai bên bờ sông, hàng dừa xanh nghiêng mình tạo bóng mát, và đàn chim đua nhau hát ca chào đón ngày mới.
Trưa đến, dòng sông trở nên yên bình dưới cái nắng chói chang, nhưng vẫn rất đẹp với chiếc áo xanh quyến rũ. Mặt nước vẫn lặng lẽ trôi theo dòng, và đôi khi, các con cá bơi nhẹ dưới nước mát lành.
Mỗi khi chiều buông xuống, Sông Lam trở nên tuyệt đẹp hơn với chiếc áo màu vàng lung linh của hoàng hôn. Mặt nước của sông lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Những đám mây trắng bồng bềnh nhanh chóng trôi qua, tạo ra những tạo hình thú vị trên bầu trời, và tất cả cùng hòa quyện vào bức tranh đẹp của bình minh. Ven bờ sông, các trẻ nhỏ tụ tập, vui đùa, và cùng nhau tận hưởng những câu chuyện.
Vào buổi tối, khi mặt trời nhường chỗ cho mặt trăng lấp lánh, Sông Lam tỏa sáng trong bóng đêm. Từng làn gió thoảng qua tạo ra những làn sóng nhẹ nhàng, tạo ra một thảm màu tím biếc trên mặt nước sông. Trên tấm thảm tím ấy, ánh trăng và ngàn vì sao làm cho dòng sông trở nên lộng lẫy. Sông Lam vào buổi tối thường rất yên bình, và những bãi cát ven sông trải dài trông xanh mướt. Các con nước chảy êm đềm, và đôi khi, bạn có thể thấy các con cá nhảy nhót trong dòng nước mát lành. Trên bờ sông, những chiếc thuyền nhỏ đang kéo lưới, và tiếng ca và hò của người dân càng làm cho dòng sông trở nên sống động hơn.
Sông Lam, biểu tượng của quê hương em, là nguồn cảm hứng cho phong cảnh xung quanh. Làng quê ngày càng thêm đẹp và thơ mộng nhờ dòng sông này. Em hy vọng rằng Sông Lam sẽ mãi mãi giữ nguyên vẻ đẹp của nó, luôn trong xanh, tươi đẹp, và tràn đầy sự trẻ trung như thế.
Sáng hôm ấy, em đã thức dậy thật sớm và ăn sáng để chuẩn bị ra bến xe đi về quê, suốt dọc đường đi em được ngắm biết bao nhiêu cảnh đẹp, được nhìn thấy rất nhiều thứ mới mẻ và thú vị. Trong lòng em cứ háo hức và hồi hộp mong chờ xe lăn bánh lăn bánh thật nhanh để mau về quê nội. Vừa bước xuống xe, mùi thơm của lúa vàng như mang em vào một thế giới cổ tích, ngọt ngào, một mùi vị của tình quê không ở đâu em cảm nhận được như ở nơi này. Và xen lẫn vào đó là tiếng nước trôi nhẹ nhàng của dòng sông đủ làm nên một bức tranh trọn vẹn.
Dòng sông quê nội được mệnh danh là hơi thở của cánh đồng, nó bao quanh quê hương em, cung cấp nước cho các bác nông dân vào mùa vụ, là tiếng nhạc du dương cổ vũ cho mọi người, tiếng ru trẻ thơ mỗi buổi trưa hè. Trên con sông quê, em không thể quên được những kỉ niệm một thời theo anh đi bắt cá, đi tắm, đi tổ chức những cuộc đua trâu, những trò đánh trận.
Những buổi sáng sớm tinh mơ, dòng sông quê nội càng trở nên thơ mộng bởi làn sương bao phủ, ẩn hiện xa xa là những cành cây trúc, cây liễu rũ xuống, hay trước mặt là cây đa cổ thụ in hình. Ôi, cảnh đẹp biết dường nào, nó như một bức tranh sơn mài đã được một nghệ nhân nào tô vẽ lên. Nước sông nhẹ nhàng trôi như vẫy chào mọi người ngày mới đến. Vào buổi trưa hè, dòng sông lại hòa nhịp với những cơn gió nhẹ mang hơi mát vào làng em, khiến cái nắng trở nên dịu dàng hơn. Mọi người cũng thường tranh thủ nghỉ trưa ở trên những hàng cây rợp bóng mát cạnh dòng sông.
Rồi chiều chiều, mọi người lại nô nức ra sông tắm rửa, ra sông nghỉ ngơi, tám chuyện hoặc theo những con thuyền lênh đênh để câu cá, cắt vó, vớt những cây bèo đang trôi theo dòng nước. Mỗi buổi chiều, em thường cùng các bạn dưới quê rủ nhau ra sông vớt rác để giúp sông trở nên sạch sẽ và đẹp đẽ hơn. Chúng em đang cố gắng làm những hành động nhỏ để góp phần giữ gìn dòng sông, mong rằng từ hành động nhỏ đó mọi người sẽ ý thức được việc xả rác vào dòng sông là không đúng để dòng sông mát lạnh luôn là người bạn của làng quê.
Dòng sông ơi, dù sau này em lớn lên em cũng không bao giờ quên sông đâu, sông chính là người bạn, gắn liền với tuổi thơ em, với kĩ niệm. Dù bây giờ, em đã rời xa sông, nhưng những hình ảnh về sông, về con người nơi này em mãi giữ trong tim mình. Hãy luôn mãi đẹp, mãi xanh sông nhé.
Dân tộc Việt Nam đã trải qua nhiều năm tháng chiến tranh gian khổ. Trong những năm ấy, có rất nhiều vị anh hùng góp phần làm nên lịch sử. Một trong số đó là Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tên khai sinh là Võ Giáp, bí danh là Văn. Ông sinh năm 1911, mất năm 2013, quê ở Quảng Bình. Được sinh ra trong một gia đình yêu nước, từ nhỏ ông đã được giáo dục tinh thần căm thù giặc và lòng yêu nước sâu sắc. Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ, ông luôn được Bác Hồ tin tưởng giao trọng trách quan trọng.
Chuyện kể rằng cuối năm 1954, Ban Thường vụ Trung ương quyết định thành lập Bộ Chỉ huy và Đảng ủy Mặt trận Điện Biên Phủ do Đại tướng Võ Nguyên Giáp làm Chỉ huy trưởng kiêm Bí thư Đảng ủy Mặt trận. Trước khi ra mặt trận, Bác Hồ có hỏi: “Chú đi xa như vậy, chỉ đạo chiến trường có gì trở ngại?”. Đại tướng trả lời: “Thưa Bác, chỉ trở ngại là ở xa, khi có vấn đề gì quan trọng, khó xin ý kiến của Bác và Bộ Chính trị!”. Bác bảo: “Tướng quân tại ngoại, trao cho chú toàn quyền quyết định rồi báo cáo sau”. Khi chia tay, Bác căn dặn: “Trận này rất quan trọng, phải đánh cho thắng, chắc thắng mới đánh, không chắc thắng, không đánh!”. Chính sự tin tưởng ấy đã giúp ông kiên định với phương châm “đánh chắc, tiến chắc”, góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp là biểu tượng lớn của lòng yêu nước, trí tuệ và bản lĩnh quân sự. Em vô cùng kính trọng và tự hào về ông – một người anh hùng vĩ đại của dân tộc Việt Nam.
Mỗi khi nhắc đến quê hương Quảng Ninh, tôi lại bồi hồi nhớ về Lễ hội Yên Tử – lễ hội gắn liền với non thiêng và truyền thống Phật giáo của dân tộc. Vào những ngày đầu xuân, dòng người hành hương nô nức đổ về núi Yên Tử, tạo nên một không khí vừa trang nghiêm, vừa rộn ràng. Trong làn sương mờ bảng lảng nơi lưng chừng núi, tiếng chuông chùa ngân vang hòa cùng tiếng gió như làm lòng người trở nên thanh tịnh lạ thường. Tôi nhớ cảm giác bước từng bậc đá cổ kính, giữa rừng trúc xanh mướt, lòng đầy thành kính và tự hào. Lễ hội không chỉ là dịp cầu bình an, may mắn cho năm mới mà còn nhắc nhở mỗi người con đất mỏ về cội nguồn lịch sử, về vua Trần Nhân Tông đã sáng lập Thiền phái Trúc Lâm. Với tôi, Lễ hội Yên Tử không chỉ là một sự kiện văn hóa, mà còn là ký ức ấm áp, là niềm thương, niềm tự hào sâu sắc về quê hương Quảng Ninh yêu dấu.
Quảng Ninh trong lòng tôi không chỉ có sắc xanh của vịnh Hạ Long kỳ vĩ hay những mỏ than đen lấp lánh, mà còn là vùng đất của những tiếng chuông chùa ngân vang mỗi độ xuân về. Nhắc đến lễ hội quê hương, trái tim tôi luôn lỗi nhịp trước sự linh thiêng và hào hùng của Lễ hội Xuân Yên Tử. Đó không chỉ là một sự kiện tôn giáo, mà là hành trình trở về với "đất Phật", nơi tâm hồn được gột rửa giữa mây ngàn và gió núi.
Ngay từ những ngày đầu năm, khi tiết trời còn vương vấn hơi lạnh của mùa đông và những hạt mưa xuân lất phất bay, dòng người từ khắp mọi miền Tổ quốc lại đổ dồn về chân núi Yên Tử như những mạch máu chảy về tim. Đứng từ xa nhìn lại, con đường dốc đá quanh co hiện ra như một dải lụa mềm mại vắt ngang sườn núi, lấp lánh sắc màu của những tà áo dài và nụ cười rạng rỡ của du khách. Cảm giác đầu tiên xâm chiếm lấy tôi là sự choáng ngợp trước không gian kỳ vĩ của núi rừng vùng Đông Bắc. Tiếng suối Giải Oan róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong như đang kể lại câu chuyện lòng trung trinh của các cung tần mỹ nữ xưa kia, khiến lòng tôi trào dâng một nỗi niềm xúc động khó tả.
Càng leo cao, cảm giác mệt mỏi dường như tan biến, nhường chỗ cho sự thanh tịnh lạ kỳ. Tôi yêu cái không khí đặc trưng nơi đây – sự hòa quyện giữa mùi trầm hương thoang thoảng, mùi nhựa thông ngai ngái và làn sương mù mờ ảo giăng lối. Mỗi bước chân chạm vào bậc đá cổ xưa là một lần tôi cảm thấy mình đang được đối thoại với lịch sử, với đức vua Trần Nhân Tông – người đã từ bỏ ngai vàng để tìm về sự giải thoát cho chúng sinh.
Khi lên đến đỉnh Chùa Đồng, đứng giữa biển mây trắng bồng bềnh như cõi tiên, cảm xúc trong tôi vỡ òa. Nhìn xuống toàn cảnh vùng đất Uông Bí rộng lớn, tôi thấy tự hào vô cùng về quê hương Quảng Ninh mình – một mảnh đất vừa hiện đại, năng động lại vừa giữ gìn được những giá trị tâm linh quý báu. Tiếng chuông chùa ngân vang giữa thinh không như đánh thức những thiện lương sâu thẳm trong mỗi con người, khiến mọi bon chen, lo toan của cuộc sống thường nhật bỗng chốc trở nên nhỏ bé.
Lễ hội Yên Tử đối với tôi không chỉ là đi lễ cầu may, mà là một cuộc hành trình "leo núi để hiểu mình". Tôi thấy yêu thêm những bàn tay cần mẫn của người dân quê tôi đang gìn giữ từng gốc tùng cổ thụ, từng mái chùa cong vút. Đó là niềm tự hào về một di sản không chỉ của riêng Quảng Ninh mà của cả dân tộc. Mỗi khi mùa hội khép lại, dư âm của tiếng chuông và hình ảnh đóa sen vàng trên đỉnh núi thiêng vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí, nhắc nhở tôi về nguồn cội, về lòng biết ơn và sự kiên cường của con người vùng mỏ.