Vũ trụ được làm từ gì ?
Sự sống bắt đầu như thế nào?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Các cách giải:
-Cách 1: Dùng phương pháp phân tích đa thức thành nhân tử
-Cách 2: Sử dụng công thức Δ, hoặc Δ'
VD: \(x^2-5x+6=0\)
Cách giải: \(\Delta=\left(-5\right)^2-4\cdot1\cdot6=25-24=1>0\)
=>Phương trình có hai nghiệm phân biệt là:
\(\left[\begin{array}{l}x=\frac{5-\sqrt1}{2\cdot1}=\frac{5-1}{2}=\frac42=2\\ x=\frac{5+\sqrt1}{2\cdot1}=\frac{5+1}{2}=\frac62=3\end{array}\right.\)
a: Xét ΔBAD vuông tại A và ΔBED vuông tại E có
BD chung
\(\hat{ABD}=\hat{EBD}\)
Do đó: ΔBAD=ΔBED
=>DA=DE
mà DE<DC(ΔDEC vuông tại E)
nên DA<DC
b: Xét ΔDAF vuông tại A và ΔDEC vuông tại E có
\(\hat{ADF}=\hat{EDC}\) (hai góc đối đỉnh)
Do đó: ΔDAF=ΔDEC
=>DF=DC và AF=EC
Xét ΔBFC có \(\frac{BA}{AF}=\frac{BE}{EC}\)
nên AE//CF
Ta có tam giác \(A B C\) với \(A B = A C\) và \(\angle A < 90^{\circ}\). Gọi:
Xét hai tam giác vuông:
Ta có:
Vì \(D \in A C\) và \(E \in A B\) nên:
\(\angle B A D = \angle C A E\)
Xét hai tam giác vuông \(A B D\) và \(A C E\):
⇒ Hai tam giác vuông bằng nhau (cạnh huyền – góc nhọn)
Suy ra:
\(B D = C E\)
Vì \(A B = A C\), tam giác \(A B C\) cân tại \(A\).
Trong tam giác cân:
Xét hai tam giác vuông:
Ta có:
⇒ Hai tam giác bằng nhau (góc – cạnh – góc)
Suy ra:
\(O D = O E\) \(O B = O C\)
Ta đã có:
\(O B = O C\)
Xét hai tam giác \(A O B\) và \(A O C\):
⇒ Hai tam giác bằng nhau (c.c.c)
Suy ra:
\(\angle B A O = \angle C A O\)
Vậy:
\(O A \&\text{nbsp};\text{l} \overset{ˋ}{\text{a}} \&\text{nbsp};\text{ph} \hat{\text{a}} \text{n}\&\text{nbsp};\text{gi} \overset{ˊ}{\text{a}} \text{c}\&\text{nbsp};\text{c}ủ\text{a}\&\text{nbsp}; \angle B A C\)
a) \(B D = C E\)
b) \(O E = O D\) và \(O B = O C\)
c) \(O A\) là phân giác góc \(B A C\)
Ta có \(\triangle A B C\).
Cần chứng minh: \(S A\) là tia phân giác của \(\angle M S N\)
(tức là \(\angle M S A = \angle A S N\)).
Vì:
\(B M = B A\)
⇒ \(\triangle B M A\) cân tại B
\(C N = C A\)
⇒ \(\triangle C N A\) cân tại C
Suy ra:
\(\angle B M A = \angle M A B\) \(\angle C N A = \angle N A C\)
Vì:
Suy ra:
\(\angle M S A = \angle M A B\)
(vì so le trong)
\(\angle A S N = \angle N A C\)
Ta có:
\(\angle M A B = \angle N A C\)
(do hai tam giác cân ở trên)
⇒
\(\angle M S A = \angle A S N\)
\(S A \&\text{nbsp};\text{l} \overset{ˋ}{\text{a}} \&\text{nbsp};\text{tia}\&\text{nbsp};\text{ph} \hat{\text{a}} \text{n}\&\text{nbsp};\text{gi} \overset{ˊ}{\text{a}} \text{c}\&\text{nbsp};\text{c}ủ\text{a}\&\text{nbsp}; \angle M S N .\)
Để chứng minh là tia phân giác của góc , chúng ta sẽ sử dụng tính chất của điểm nằm trên tia phân giác (cách đều hai cạnh của góc). Kết quả: là tia phân giác của góc .
Vậy khoảng cách từ đến là . 2. Tính khoảng cách từ đến đường thẳng Vì , khoảng cách từ đến đường thẳng chính bằng khoảng cách từ đến đường thẳng . Xét có (theo giả thiết). Góc là góc ngoài tại đỉnh của , nên . Gọi là khoảng cách từ đến đường thẳng . Ta có:
Vậy khoảng cách từ đến là . 3. So sánh hai khoảng cách Theo định lý hàm số trong , ta có:
Từ kết quả ở Bước 1 và Bước 2, ta suy ra:
Một ngày nọ, gấu con đi dạo trong rừng nhỏ. Đột nhiên, khi đang nhặt thông và hát líu lo, một quả thông rơi trúng gấu con. Gấu con loạng choạng, vấp phải chân và ngã cái bộp. Thấy gấu con bị ngã, con sáo trên cành hét to trêu chọc: “Ê gấu, chân vòng kiềng/ Giẫm phải đuôi à nhóc”. Rồi lại đến cả năm con thỏ trong bụi cũng hùa theo rồi hét thật to “đến xấu”. Thế rồi ai cũng biết, tất cả đều chê bai. Gấu con tủi thân chạy về mách mẹ “Con thà chết còn hơn”. Nó nấp sau cánh tủ, khóc nức vì bị cả khu rừng trêu chọc chân vòng kiềng xấu. Ngạc nhiên thay, mẹ gấu khen chân gấu rất đẹp, mẹ luôn tự hào về gấu con của mẹ. Cả mẹ, bố chân đều cong và ông nội - con gấu giỏi nhất vùng - cũng vậy. Gấu con nghe vậy thì bình tâm trở lại, ăn bánh mật và bước ra kiêu hãnh, vui vẻ hét to “Chân vòng kiềng là ta/ Ta vào rừng đi dạo!”.
Bạn tham khảo nhé.
Tôi là một chú gấu con có đôi chân vòng kiềng. Mỗi lần bước đi, hai đầu gối cứ cong cong khiến tôi trông thật buồn cười. Vì thế, nhiều bạn trong rừng thường trêu chọc, gọi tôi là “gấu chân vòng kiềng”. Mỗi lần như vậy, tôi buồn lắm. Tôi chỉ muốn trốn vào một góc, không dám ra ngoài chơi cùng các bạn.
Có lần, nhìn các bạn chạy nhảy tung tăng, tôi càng tủi thân hơn. Tôi ước gì mình có đôi chân thẳng như hươu, nhanh nhẹn như thỏ. Tôi giận cả bản thân mình và không muốn đến lớp nữa. Tôi nghĩ rằng mình chẳng làm được gì tốt đẹp.
Nhưng một hôm, trong buổi tập chạy, cô giáo bất ngờ phát hiện ra tôi chạy rất nhanh và giữ thăng bằng rất tốt. Đôi chân vòng kiềng giúp tôi đứng vững khi leo dốc và không dễ bị ngã. Các bạn bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Tôi nhận ra rằng điều làm mình tự ti trước đây lại chính là điểm mạnh của mình.
Từ đó, tôi không còn buồn bã vì đôi chân vòng kiềng nữa. Tôi tự tin hơn, vui vẻ tham gia mọi hoạt động cùng các bạn. Tôi hiểu rằng mỗi người đều có nét riêng, và điều quan trọng là phải biết yêu quý bản thân mình.
Đăng ơi Đăng ơi
bài mẫu giáo hơi kì nha=))