Em hãy viết đoạn văn giới thiệu về nhân vật trong một cuốn sách em đã đọc
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Chương trình Táo quân năm 2024 mang đến nhiều nội dung thời sự hấp dẫn, phản ánh những vấn đề nổi bật trong năm bằng lối diễn hài hước nhưng sâu sắc. Tiết mục mà em ấn tượng nhất là phần chầu của Táo Giao thông. Qua những lời thoại dí dỏm, các nghệ sĩ đã tái hiện tình trạng ùn tắc, vi phạm luật và cả những nỗ lực cải thiện hạ tầng giao thông trong năm qua. Những câu nói vừa quen thuộc vừa được biến tấu thông minh khiến khán giả bật cười liên tục. Đặc biệt, màn tung hứng giữa các Táo và Ngọc Hoàng rất tự nhiên, tạo nên không khí vui vẻ nhưng vẫn thẳng thắn phê bình. Em thích nhất là đoạn đối đáp nhanh, sắc sảo vì nó vừa hài hước vừa thể hiện sự sáng tạo của các nghệ sĩ. Bên cạnh tiếng cười, tiết mục còn gửi gắm thông điệp về ý thức tham gia giao thông của mỗi người dân. Xem xong, em cảm thấy vừa vui vừa suy ngẫm nhiều điều. Táo quân không chỉ là một chương trình giải trí mà còn giúp khán giả nhìn lại những vấn đề của xã hội trong năm cũ. Em rất khâm phục sự tài năng và duyên dáng của các diễn viên. Chương trình được dàn dựng công phu, từ trang phục đến âm nhạc đều hấp dẫn. Mỗi năm xem Táo quân đã trở thành thói quen không thể thiếu của gia đình em vào dịp cuối năm. Em mong rằng chương trình sẽ tiếp tục được duy trì và ngày càng đặc sắc hơn trong những năm tới.
Bờ biển Cửa Tùng được người xưa so sánh với hình ảnh một chiếc lược đồi mồi tuyệt đẹp cài vào mái tóc bạch kim của sóng biển. Hình ảnh so sánh này làm nổi bật nét đẹp đặc trưng, thơ mộng của bãi tắm nổi tiếng ở Quảng Trị này.
mình nhớ có chuyện về Bác như sau:
Có hai em bé họ Lê đi chân đất đến mừng Bác 60 tuổi.Thật vinh dự khi hai em được chụp ảnh cùng Bác và nhiều em nhỏ khác.Một hôm,Bác gửi thơ cho gia đình hai em họ Lê để cảm ơn quả mướp đã mang đến cho Bác.Thì ra,hai em đã mang mướp đến cho Bác.Về sau,ảnh này trở thành kỉ vật quý giá của gia đình hai em bé họ Lê hoặc cũng có thể trở thành sách ảnh về Bác của tác giả
Truyện này mình trích trong cuốn"Bác Hồ và những thiếu nhi ngày ấy"
Bạn nào thấy có gì sai thì hãy bảo mình!
Mới sáng sớm, nếu được cầm một cốc trà nóng và ngồi ngắm nhìn cảnh bình minh trên quê hương em thì còn gì bằng. Khi ông mặt trời vươn vai tỉnh giấc, gấp màn mây, dậy rải nhưng tia nắng nhảy nhót tinh nghịch trên bãi biển. Lúc ấy ông mặt trời vẫn còn ấn nấp trốn sau những đám mây như thể vẫn đang muốn ngủ tiếp chăng?
Bài thơ 'Bay trên mái nhà của mẹ' khiến em xúc động sâu sắc bởi tình yêu thương vô bờ của mẹ dành cho con. Dù bận rộn với công việc, mẹ vẫn luôn âm thầm chăm lo, dọn dẹp, nấu cơm và dạy dỗ con từng chút một. Hình ảnh mẹ hiện lên giản dị nhưng đầy thiêng liêng, như một mái nhà che chở cho tâm hồn em. Mỗi câu thơ như lời thì thầm dịu dàng, gợi lên nỗi nhớ da diết và lòng biết ơn sâu nặng. Em cảm nhận được rằng, dù có bay xa đến đâu, trái tim vẫn luôn hướng về mái nhà – nơi có mẹ, nơi có yêu thương bền chặt. Chúc bạn học tốt! Bạn tick giúp mình nhé ạ!
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một điểm tựa yêu thương và ấm áp nhất. Với em, đó chính là mẹ – người luôn âm thầm hi sinh và dành cho em tình yêu thương vô điều kiện. Mẹ không chỉ chăm sóc, dạy dỗ em nên người mà còn là nguồn động viên lớn lao giúp em vững bước mỗi ngày.
Mỗi buổi sáng, bố em luôn là người dậy sớm nhất nhà. Khi trời còn chưa sáng rõ, bố đã nhẹ nhàng ra sân tập thể dục rồi vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho cả gia đình. Đôi tay bố thoăn thoắt rửa rau, chiên trứng, nấu nước, mọi việc diễn ra nhanh gọn nhưng rất cẩn thận. Ăn sáng xong, bố lại tất bật thay đồ đi làm, không quên dặn dò em học bài chăm chỉ. Nhìn dáng bố vội vã mà vẫn chu đáo, em cảm nhận được sự yêu thương và trách nhiệm thầm lặng bố dành cho gia đình.
Mỗi buổi sáng, em thường thấy mẹ tất bật với công việc quen thuộc của mình. Khi trời còn sớm, mẹ đã dậy chuẩn bị bữa ăn cho cả gia đình. Đôi bàn tay mẹ thoăn thoắt rửa rau, thái thịt, nêm nếm món ăn thật khéo léo. Thỉnh thoảng mẹ lại quay sang nhắc em chuẩn bị sách vở đi học. Dáng mẹ lúc nào cũng nhanh nhẹn nhưng ánh mắt vẫn rất dịu dàng, ấm áp. Nhìn mẹ chăm chỉ làm việc, em càng thêm yêu thương và biết ơn mẹ nhiều hơn.
Bà em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng vẫn còn nhanh nhẹn. Mái tóc bà bạc trắng như mây, luôn được búi gọn sau gáy. Khuôn mặt bà hiền hậu với những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng, đôi mắt tuy đã mờ nhưng vẫn ánh lên sự ấm áp. Đôi bàn tay bà gầy gầy, chai sạn vì bao năm làm lụng vất vả. Mỗi khi bà mỉm cười, em lại cảm thấy thật gần gũi và yêu thương vô cùng.
Mẹ em có dáng người không cao nhưng rất cân đối và nhanh nhẹn. Khuôn mặt mẹ tròn phúc hậu với làn da hơi ngăm vì dãi nắng dầm mưa lo cho gia đình. Mái tóc mẹ đen, dài và thường được buộc gọn phía sau. Đôi mắt mẹ hiền dịu, lúc nào cũng ánh lên vẻ yêu thương mỗi khi nhìn em. Nụ cười của mẹ thật ấm áp, làm em luôn cảm thấy bình yên và hạnh phúc.
Bn tham khảo nha ^^
Một trong những nhân vật để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất là Lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc của nhà văn Nam Cao. Lão Hạc là một người nông dân nghèo, sống cô đơn trong cảnh túng quẫn nhưng luôn giàu lòng tự trọng và tình yêu thương con sâu sắc. Vì thương con trai, lão chấp nhận bán đi cậu Vàng – kỉ vật quý giá nhất – trong nỗi đau đớn, dằn vặt. Dù cuộc sống khốn khó, lão vẫn nhất quyết không tiêu vào tiền dành dụm cho con, thà chọn cái chết để giữ trọn nhân cách. Qua nhân vật Lão Hạc, Nam Cao đã khắc họa hình ảnh người nông dân trước Cách mạng tháng Tám với số phận bi thảm nhưng tâm hồn cao đẹp, giàu lòng yêu thương và phẩm giá. Nhân vật khiến em vừa thương cảm, vừa trân trọng những giá trị nhân văn sâu sắc mà tác giả gửi gắm.
Trong dòng văn học kháng chiến Việt Nam, nhân vật bé Thu trong tác phẩm Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng đã để lại cho em nỗi xúc động khôn nguôi về tình cha con thiêng liêng. Được sinh ra và lớn lên trong cảnh bom đạn, suốt tám năm ròng, Thu chỉ biết mặt ba qua tấm ảnh chụp chung với má. Khi ông Sáu trở về, vì vết sẹo trên mặt ba không giống với người trong ảnh, cô bé tám tuổi ấy đã thể hiện một tính cách vô cùng bướng bỉnh và gan góc khi nhất quyết không nhận ba. Sự phản ứng quyết liệt của Thu thực chất xuất phát từ một tình yêu ba thuần khiết và tuyệt đối, bởi trong tâm trí em, người ba ấy phải thật hoàn hảo. Đến giây phút chia ly cuối cùng, khi mọi nghi ngờ được giải tỏa, tiếng kêu "Ba...a...a..." xé lòng và hành động ôm chặt lấy cổ ba của em đã chứng minh một sức sống mãnh liệt của tình thân. Hình ảnh bé Thu vừa hồn nhiên, vừa mạnh mẽ đã trở thành biểu tượng cho những hy sinh và mất mát của trẻ em Việt Nam trong chiến tranh.