K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

7 tháng 1
Kể lại 1 trải nghiệm với người thân Answer: Một chuyến đi câu cá đáng nhớ với ông. Giải thích: Đây là một bài tập làm văn yêu cầu học sinh kể lại một trải nghiệm cá nhân với người thân. Học sinh cần viết một đoạn văn hoặc bài văn hoàn chỉnh, có mở bài, thân bài và kết luận, miêu tả chi tiết sự việc, cảm xúc và bài học rút ra từ trải nghiệm đó. Dưới đây là một ví dụ minh họa cho câu trả lời: 1. Một chuyến đi câu cá đáng nhớ với ông Answer: Bài văn mẫu Tuổi thơ của em gắn liền với những kỷ niệm đẹp bên ông bà. Trong số đó, em nhớ nhất là chuyến đi câu cá với ông vào một buổi chiều hè năm ngoái. Ông em là một người hiền lành, yêu thiên nhiên và rất thích câu cá. Chiều hôm ấy, ông rủ em ra bờ sông gần nhà. Em hào hứng chuẩn bị đồ đạc cùng ông. Đến nơi, khung cảnh thật yên bình. Ông chọn một chỗ mát dưới gốc cây cổ thụ, cẩn thận mắc mồi vào lưỡi câu rồi kiên nhẫn chờ đợi. Em ngồi bên cạnh, lim dim mắt nghe tiếng ve kêu, tiếng nước chảy róc rách. Bỗng nhiên, phao câu giật mạnh. Ông em nhanh tay giật cần. Một chú cá rô phi to tướng mắc câu. Em reo lên vui sướng, chạy lại giúp ông gỡ cá. Ông cười hiền, xoa đầu em và nói: "Cháu ông giỏi lắm!". Sau đó, hai ông cháu cùng nhau câu được thêm vài con cá nữa. Khi mặt trời xuống núi, chúng em trở về nhà với giỏ cá đầy ắp. Mẹ em đã chuẩn bị bữa tối thịnh soạn với món cá nướng thơm lừng. Cả nhà quây quần bên mâm cơm, vừa ăn vừa nghe ông cháu em kể chuyện đi câu. Tiếng cười nói rôm rả khắp gian nhà. Chuyến đi câu cá hôm ấy không chỉ giúp em có những giây phút thư giãn thoải mái mà còn giúp em hiểu thêm về sự kiên nhẫn của ông và tình cảm gia đình ấm áp. Đó mãi là kỷ niệm đẹp trong ký ức tuổi thơ của em.

Cứu tôi😭

7 tháng 1

Bài thơ "Chiếc rổ may" của Tế Hanh sử dụng thể thơ bảy chữ, gieo vần liền, vần chân và vần lưng để tạo nhịp điệu 2/2/3 hoặc 3/4


7 tháng 1

Bài thơ “Chiếc rổ may” được gieo vần chân, chủ yếu là vần liền, tạo âm điệu đều và dễ nhớ. Nhịp thơ thường ngắt nhịp ngắn, đều (như 2/2 hoặc 3/3), phù hợp với lời thơ thiếu nhi. Giọng điệu bài thơ nhẹ nhàng, hồn nhiên, trong sáng, thể hiện niềm vui và sự ngây thơ của trẻ em.

Là kể lại chuyện của 1 nv?

6 tháng 1
Đáp số:  Các bộ số (x,y,p) thỏa mãn là:
(10, 4, 2), (2, 8, 2), (6, 9, 3), (10, 7, 3), (14, 1, 3), (22, 11, 11) 
3 tháng 1

Mình muốn hỏi một tí ấy ạ ( mình hỏi)

Một lần vì ham chơi, em đã lén chơi điện tử dù bố mẹ đã dặn không được chơi vào ngày học. Lúc đó em nghĩ rằng chỉ chơi một lúc ngắn nên sẽ không ảnh hưởng gì, nhưng vì không tập trung nên em làm bài tập chậm hơn mọi ngày. Khi bố mẹ hỏi, em còn tìm cách che giấu khiến bản thân càng thêm lo lắng. Đến khi bố mẹ phát hiện ra sự việc, em rất sợ và cảm thấy ân hận vì đã không nghe lời và thiếu trung thực với gia đình. Bố mẹ không quát mắng mà nhẹ nhàng ngồi nói chuyện, phân tích cho em hiểu rằng việc chơi lén không chỉ ảnh hưởng đến việc học mà còn làm bố mẹ buồn và mất lòng tin. Nghe những lời đó, em nhận ra lỗi sai của mình và thành thật xin lỗi bố mẹ. Từ lần mắc lỗi ấy, em tự nhủ phải biết nghe lời, trung thực và biết sắp xếp thời gian hợp lý giữa học tập và vui chơi để không làm gia đình thất vọng nữa.

3 tháng 1

Ví dụ: Hồi tiểu học, em có một kỉ niệm rất đáng nhớ với người bạn thân của mình. Hôm đó em quên mang bút, bạn đã chia cho em chiếc bút duy nhất của mình dù phải viết bằng bút chì. Giờ ra chơi, hai đứa cùng ngồi dưới gốc cây kể chuyện và cười rất vui. Kỉ niệm ấy khiến em luôn trân trọng tình bạn trong sáng và chân thành của tuổi học trò.

3 tháng 1

Luận điểm của gì em?

3 tháng 1

Vào một ngày hè năm ngoái, em cùng nhóm bạn trong xóm rủ nhau ra bãi sông chơi. Trời nắng vàng rực rỡ, gió thổi nhẹ mang theo hương thơm của lúa chín. Chúng em trải chiếu trên bãi cỏ xanh mướt, mang theo giỏ trái cây và bật nhạc vui nhộn.

Sau khi chơi kéo co và đá cầu, cả nhóm cùng nhau ăn dưa hấu đỏ mọng, ngọt lịm. Đến trưa, chúng em nhảy xuống sông tắm, nước mát lạnh xua tan cái nóng oi ả. Tiếng cười vang khắp một góc trời khiến ai cũng thấy hạnh phúc.

Khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng vàng phủ khắp mặt sông, chúng em ngồi quây quần kể chuyện. Đó là khoảnh khắc em cảm thấy tình bạn thật thiêng liêng và mùa hè thật rực rỡ.

Ngày hôm ấy tuy giản dị nhưng đã trở thành một kỷ niệm khó quên trong tuổi thơ của em.

3 tháng 1
Trong kỷ nguyên toàn cầu hóa, việc giữ gìn bản sắc dân tộc trở thành nhiệm vụ then chốt để quốc gia không bị hòa tan. Bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống không chỉ là lưu giữ ký ức, mà còn là bảo vệ "tấm hộ chiếu" định danh Việt Nam trên bản đồ thế giới. Giải pháp đầu tiên và quan trọng nhất chính là giáo dục. Nhà trường cần đưa các nội dung văn hóa dân gian như nghệ thuật chèo, tuồng, dân ca hay các làng nghề truyền thống vào chương trình giảng dạy một cách sinh động hơn. Thay vì chỉ học qua sách vở, học sinh nên được trải nghiệm thực tế tại các di tích, làng nghề để khơi dậy niềm tự hào và tình yêu với cội nguồn. Thứ hai, chúng ta cần tận dụng sức mạnh của công nghệ. Trong thời đại số, việc "số hóa" di sản là bước đi tất yếu. Các bảo tàng ảo, các ứng dụng giới thiệu văn hóa hay việc quảng bá trang phục, ẩm thực truyền thống qua mạng xã hội sẽ giúp văn hóa tiếp cận gần hơn với giới trẻ. Chính những người trẻ sẽ là lực lượng nòng cốt biến di sản thành những giá trị đương đại, phù hợp với hơi thở cuộc sống. Thứ ba, sự quan tâm của Nhà nước và cộng đồng là yếu tố quyết định. Cần có những chính sách đãi ngộ thỏa đáng cho các nghệ nhân – những "báu vật nhân văn sống" – để họ có điều kiện truyền dạy kỹ năng cho thế hệ kế cận. Đồng thời, việc kết hợp bảo tồn văn hóa với phát triển du lịch bền vững sẽ giúp tạo ra nguồn kinh tế, lấy di sản nuôi di sản. Cuối cùng, mỗi cá nhân cần ý thức được rằng: "Văn hóa còn thì dân tộc còn". Việc bảo vệ văn hóa không nhất thiết phải là những hành động lớn lao, mà đôi khi chỉ bắt đầu từ việc trân trọng tiếng Việt, tự hào mặc một chiếc áo dài hay ủng hộ những sản phẩm truyền thống của quê hương. Tóm lại, giữ gìn văn hóa là hành trình chuyển giao ngọn đuốc giữa các thế hệ. Chỉ khi có sự phối hợp đồng bộ giữa giáo dục, công nghệ, chính sách và ý thức cá nhân, các giá trị truyền thống mới có thể trường tồn và rạng rỡ trong dòng chảy của thời đại mới.
3 tháng 1
Trong suốt những năm tháng đi học, có lẽ kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi không phải là những giờ kiểm tra căng thẳng, mà là một buổi chiều nắng nhạt, tôi cùng cô giáo chủ nhiệm ra vườn trường hái rau. Hồi đó, lớp chúng tôi được phân công chăm sóc một mảnh vườn nhỏ phía sau trường. Hôm ấy, sau giờ sinh hoạt lớp, cô Lan – cô giáo chủ nhiệm của tôi – bảo: "Hôm nay rau cải và mồng tơi tốt lắm rồi, cô trò mình ra thu hoạch để tặng các bác bảo vệ nhé!". Cả đám chúng tôi hò reo thích thú, chạy ùa ra vườn như bầy chim non. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi chiều, cô Lan không còn vẻ nghiêm nghị trên bục giảng. Cô búi tóc cao, xắn tay áo và ngồi xuống giữa những luống rau xanh mướt. Cô tỉ mỉ chỉ cho chúng tôi cách hái sao cho rau không bị dập: "Các con phải ngắt sát gốc nhưng đừng làm đứt rễ nhé, để rau còn mọc tiếp". Bàn tay cô thoăn thoắt, nhẹ nhàng như đang nâng niu những báu vật. Tôi nhớ nhất lúc mình lúng túng vì gặp một chú sâu xanh to đùng đang nằm trên lá. Tôi hét toáng lên và lùi lại. Cô Lan liền bước tới, cười hiền hậu: "Đừng sợ, chú sâu này cũng đang 'ăn cơm' thôi mà". Cô dùng một chiếc lá gắp nhẹ chú sâu ra chỗ khác rồi xoa đầu tôi. Sự điềm tĩnh và ấm áp của cô làm tôi thấy xấu hổ nhưng cũng thấy yêu cô hơn bao giờ hết. Tiếng cười nói rộn vang cả một góc vườn. Những bó rau cải xanh mướt, những ngọn mồng tơi mập mạp được bó lại gọn gàng. Nhìn tà áo cô dính chút bùn đất và những giọt mồ hôi lăn dài trên trán, tôi bỗng nhận ra sự tận tụy của cô không chỉ nằm ở trang giáo án mà còn ở những việc giản dị thế này. Buổi hái rau hôm ấy kết thúc khi mặt trời dần khuất sau dãy núi. Kỷ niệm đơn sơ ấy đã trở thành một phần ký ức đẹp đẽ trong tôi về tình cô trò. Mỗi khi nhìn thấy màu xanh của rau, tôi lại nhớ về nụ cười hiền hậu của cô Lan giữa mảnh vườn trường đầy nắng gió.