CHO HỎI ĐÀN BA LA CA CÓ Ở VIỆT NAM KO
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Thác Bờ hiện lên như một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ và tráng lệ. Dòng nước trắng xóa từ trên cao đổ xuống ào ạt, tạo nên những lớp bọt nước tung trắng xóa giữa không gian xanh mát của rừng núi. Tiếng thác đổ vang vọng, hòa quyện với tiếng chim hót líu lo làm cho cảnh vật thêm phần sinh động. Không khí nơi đây trong lành, mát mẻ khiến ai đến cũng cảm thấy thư thái, dễ chịu. Mỗi lần đứng trước thác Bờ, em như được hòa mình vào thiên nhiên, cảm nhận được sức sống mãnh liệt của đất trời. Vẻ đẹp ấy khiến em càng yêu quý và trân trọng hơn những giá trị thiên nhiên ban tặng. Thác Bờ thật sự là một kỳ quan tuyệt đẹp của núi rừng Việt Nam.
Gia đình là tổ ấm yêu thương của mỗi người. Buổi tối, sau một ngày học tập và làm việc vất vả, cả nhà em lại quây quần bên nhau trong không khí ấm áp, hạnh phúc.
Khi ánh đèn trong nhà bật sáng, mẹ em tất bật chuẩn bị bữa cơm tối. Tiếng chảo dầu xèo xèo, mùi thơm của canh rau, cá kho lan tỏa khắp gian bếp khiến ai cũng thấy đói bụng. Bố em từ ngoài sân bước vào, nụ cười hiền hậu trên gương mặt rám nắng. Em và em trai nhanh nhẹn bày bát đũa lên bàn ăn, vừa làm vừa ríu rít trò chuyện.
Bữa cơm tối diễn ra trong tiếng cười nói rộn ràng. Bố kể chuyện ở cơ quan, mẹ hỏi han việc học của chúng em. Thỉnh thoảng cả nhà lại bật cười vì những câu nói ngây ngô của em trai. Không khí gia đình thật đầm ấm, chan chứa tình yêu thương.
Sau bữa cơm, cả nhà cùng nhau ngồi xem chương trình truyền hình yêu thích. Em thì tranh thủ kể cho bố mẹ nghe những câu chuyện vui ở lớp. Mẹ vừa nghe vừa khâu lại chiếc áo, còn bố thì thỉnh thoảng góp thêm vài lời khuyên. Tiếng cười vang lên làm cho căn nhà nhỏ thêm phần ấm áp.
Khi đồng hồ điểm giờ nghỉ ngơi, cả nhà chúc nhau ngủ ngon. Em nằm trên giường, lòng tràn đầy niềm hạnh phúc. Em thấy gia đình chính là nơi bình yên nhất, là tổ ấm yêu thương mà mỗi người luôn muốn trở về.
Mỗi buổi tối, sau một ngày học tập và làm việc vất vả, gia đình em lại quây quần bên nhau trong không khí thật đầm ấm. Khi mặt trời đã khuất hẳn sau rặng tre cuối xóm, căn nhà nhỏ của em bắt đầu sáng lên bởi ánh đèn vàng dịu. Mẹ từ dưới bếp bước lên với mùi thức ăn thơm lừng, bố thì vừa xem lại ít giấy tờ vừa hỏi han em chuyện học hành. Cả nhà cùng ngồi quanh mâm cơm, tiếng cười nói vang lên rộn ràng làm xua tan mọi mệt mỏi.
Sau bữa ăn, em cùng mẹ dọn dẹp, bố pha một ấm trà rồi ngồi trò chuyện. Em ngồi cạnh bố mẹ, vừa gấp sách vở vừa nghe những câu chuyện vui trong ngày. Em thích nhất là khoảnh khắc cả nhà cùng xem một chương trình tivi. Bố mẹ thỉnh thoảng lại bàn luận, còn em thì cười khúc khích vì những đoạn hài hước. Không khí trong nhà lúc ấy thật ấm áp như ôm lấy tất cả chúng em.
Khi đồng hồ điểm tám giờ, em ngồi vào bàn học, bố mẹ thỉnh thoảng lại ghé qua hỏi xem em có cần giúp gì không. Bên ngoài, gió nhẹ thổi qua làm tấm rèm cửa khẽ lay động. Trong nhà thì yên bình, chỉ còn tiếng bút viết sột soạt và tiếng mẹ đang gấp quần áo.
Buổi tối gia đình em luôn giản dị như thế, nhưng lại vô cùng quý giá. Những lúc cả nhà được ở bên nhau khiến em cảm nhận rõ ràng gia đình chính là tổ ấm thương yêu, là nơi cho em cảm giác bình yên nhất sau mỗi ngày dài.
Đọc bài thơ "Trông ra bờ ruộng" của nhà thơ Hữu Thỉnh, em cảm nhận được một tình yêu quê hương mộc mạc, sâu lắng. Bài thơ mở ra trước mắt em một bức tranh đồng quê thật yên bình và giản dị. Cái tên "Trông ra bờ ruộng" thôi đã gợi lên hình ảnh cây lúa, cánh cò, và mùi bùn đất quen thuộc của làng quê Việt Nam. Em xúc động nhất trước những chi tiết nhỏ nhưng đầy ý nghĩa mà nhà thơ đã đưa vào. Dù đó là hình ảnh khóm lúa nghiêng mình đón gió hay bóng người nông dân cần mẫn trên đồng, tất cả đều toát lên vẻ đẹp của sự lao động và lòng biết ơn thiên nhiên. Bài thơ không chỉ tả cảnh mà còn gieo vào lòng người đọc một cảm giác ấm áp và thảnh thơi lạ thường, như được trở về với nơi chốn bình yên, nơi ta được lớn lên. Qua từng câu chữ, em càng thêm yêu và tự hào về vẻ đẹp bình dị của đồng ruộng nước mình, và muốn giữ gìn mãi những nét đẹp truyền thống ấy.
Bài thơ “Trông ra bờ ruộng” của Hữu Thỉnh đã mang đến cho em một cảm giác vừa gần gũi vừa bình yên về làng quê Việt Nam. Khi đọc thơ, em như thấy được khung cảnh những bờ ruộng xanh mướt, lúa thì thẳng tắp, nước mênh mông phản chiếu bầu trời trong xanh, tiếng chim hót vang vườn. Em cảm nhận được nhịp sống giản dị, thanh bình của người nông dân, cảm giác yên ả và nhẹ nhàng tràn ngập trong lòng. Đọc thơ xong, em thấy yêu quê hương mình hơn, yêu những cánh đồng, bờ ruộng, yêu những con người chăm chỉ ngày đêm gắn bó với đất, với nước. Bài thơ như một bức tranh tĩnh lặng mà đẹp đến nao lòng, khiến em muốn được sống chậm lại, trân trọng từng khoảnh khắc bình dị của cuộc sống quê nhà.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có cho riêng mình một điểm tựa tinh thần, một người để khi mệt mỏi có thể trở về tìm hơi ấm yêu thương. Với tôi, người ấy chính là mẹ – người phụ nữ đã âm thầm nâng đỡ cả tuổi thơ tôi bằng tình yêu dịu dàng nhưng mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì trên thế gian này.
Mẹ tôi không phải là người nói nhiều, càng không phải người hay bộc lộ cảm xúc. Nhưng trong từng cử chỉ nhỏ bé của mẹ lại chứa đựng biết bao tình thương ấm áp. Tôi vẫn nhớ như in đôi bàn tay của mẹ – không mềm mại như tay của những người phụ nữ khác, mà thô ráp vì bao năm làm việc. Đó là đôi bàn tay đã nắm lấy tay tôi những ngày đầu tiên đến trường, là đôi bàn tay đã nấu cho tôi từng bữa cơm ngon, là đôi bàn tay đã nâng tựa giấc ngủ bình yên của tôi suốt cả thời thơ ấu.
Có những buổi tối trời trở lạnh, khi tôi đang mải học bài, mẹ lặng lẽ đặt bên cạnh một cốc sữa ấm mà không nói lời nào. Khi tôi hỏi, mẹ chỉ mỉm cười hiền hậu: “Uống đi cho ấm bụng con.” Nụ cười ấy lúc nào cũng khiến lòng tôi nhẹ nhàng đến lạ. Dù bên ngoài có bao nhiêu khó khăn, chỉ cần nhìn thấy mẹ, tôi cảm giác như đang trở về đúng nơi an toàn nhất.
Một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi là ngày tôi bị sốt cao phải nhập viện. Cả đêm hôm đó mẹ không hề chợp mắt. Mỗi khi tôi tỉnh dậy, điều đầu tiên tôi nhìn thấy là ánh mắt lo lắng của mẹ. Mẹ luôn tay thay khăn, nắm chặt lấy tay tôi, miệng thì thì thầm những lời động viên: “Cố lên con, mẹ ở đây rồi.” Dù người mẹ vẫn còn run nhẹ vì lạnh, nhưng hơi ấm từ bàn tay ấy lại truyền sang tôi, làm tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé mà vẫn thật an toàn. Đến sáng hôm sau, khi tôi đã hạ sốt và thiếp ngủ, mẹ mới chợp mắt đôi chút, khuôn mặt tiều tụy nhưng vẫn ánh lên vẻ an tâm. Giây phút ấy khiến tôi hiểu rằng tình yêu của mẹ không ồn ào nhưng luôn hiện hữu, mạnh mẽ và bao dung.
Mẹ còn là người luôn tin tưởng và hiểu tôi nhất. Có lần tôi bị điểm kém và lo sợ mẹ sẽ buồn. Nhưng trái với suy nghĩ của tôi, mẹ không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi lý do. Sau khi nghe tôi kể, mẹ nói: “Điểm số quan trọng, nhưng quan trọng hơn là con không được bỏ cuộc. Mẹ tin con.” Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến tôi như được tiếp thêm niềm tin, mạnh mẽ đứng dậy sau thất bại. Mẹ luôn là người nhìn thấy khả năng của tôi, ngay cả khi chính tôi còn nghi ngờ bản thân mình.
Mỗi lần nhìn mẹ hối hả giữa bộn bề công việc, tôi mới nhận ra mẹ đã hi sinh nhiều đến nhường nào để tôi có cuộc sống đầy đủ như hôm nay. Từ những bữa cơm giản dị mẹ nấu, những lần mẹ thức khuya chờ tôi học xong, đến những câu dặn dò trước khi ra khỏi nhà… Tất cả đều là tình yêu thương vô điều kiện mà đôi khi tôi vô tình coi đó là điều hiển nhiên. Càng lớn tôi càng hiểu rằng không có điều gì trên đời này bền bỉ như tình mẹ. Tình yêu ấy không hào nhoáng, không cần báo đáp, chỉ lặng lẽ sưởi ấm tâm hồn tôi mỗi ngày.
Giờ đây, khi đã trưởng thành hơn, tôi mới cảm nhận rõ ràng rằng mẹ chính là điểm tựa lớn nhất của cuộc đời mình. Mỗi hành động của mẹ, dù nhỏ nhất, đều khiến tôi muốn sống tốt hơn, cố gắng hơn để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Tôi ước mình có thể trở thành người con ngoan, người mà mẹ có thể tự hào mỗi khi nhắc đến. Và tôi cũng ước mình có thể dành cho mẹ nhiều hơn nữa những điều tốt đẹp – những điều mà trước đây tôi còn quá vô lo để nhận ra.
Đối với tôi, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn lớn dịu dàng và luôn lắng nghe. Mẹ là nơi tôi có thể trở về sau những vấp ngã, là người luôn dang tay ôm tôi vào lòng dù tôi có sai lầm như thế nào. Tình mẹ là ngọn lửa ấm áp trong đêm đông lạnh lẽo, là dòng nước mát lành trong những ngày nắng cháy, là tất cả những điều bình yên nhất mà tôi may mắn có được trong cuộc đời này.
Có lẽ sẽ không bao giờ tôi nói đủ lời cảm ơn dành cho mẹ. Nhưng tận sâu trong tim, tôi luôn thầm nhủ: “Mẹ ơi, con yêu mẹ. Cảm ơn mẹ đã luôn ở bên con, cho con tình yêu lớn lao nhất trên đời.”
Đàn ba-la-laika (còn gọi là ba-la-la-i-ca) là một loại đàn tam giác ba dây của Nga. Đây là nhạc cụ dân gian Nga chứ không phải nhạc cụ truyền thống của Việt Nam. ở nước ta thỉnh thoảng vẫn có người biểu diễn, nhưng nó không phổ biến như các loại đàn dân tộc Việt Nam.