meats and fish are ___(common) used in all vietnamese cooking.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- 1 Fruits and vegetables contain important vitamins, minerals and fiber.
→ General truth → use present simple. - 2 The chicken meat served with phở gà is cut into thin slices.
→ Passive voice (the meat receives the action). - 3 The broth is made by stewing cow bones for a long time.
→ After “by” we use the V-ing form.
- đáp án Fruits and vegetables contain important vitamins, minerals, and fiber.
- The chicken meat served with phở gà should be cut into thin slices.
- The broth is made by stewing cow bones for a long time.
1 bỏ of
2 However => although
3 in spite => in spite of the fact
4 young => old
5 although => despite
6 it is not, however => however, it is not
7 although I am very busy
- Câu gốc: Despite of the film's amazing effects, its plot is not so appealing.
Lỗi sai: "of" sau "Despite" là thừa.
Câu sửa: Despite the film's amazing effects, its plot is not so appealing. - Câu gốc: However she doesn't look very beautiful, she has a kind heart.
Lỗi sai: Dùng "However" sai vị trí, nên dùng "Although" để nối câu đúng.
Câu sửa: Although she doesn't look very beautiful, she has a kind heart. - Câu gốc: In spite that I don't like he way of talking, I appeeciate her effoct.
Lỗi sai: "In spite that" sai; thiếu "of the fact" để hoàn chỉnh; sai chính tả "he" → "her", "appeeciate" → "appreciate", "effoct" → "effort".
Câu sửa: In spite of the fact that I don't like her way of talking, I appreciate her effort. - Câu gốc: My brother isn't very young, nevertheless, he talks like a middle - aged woman.
Lỗi sai: Không phù hợp với ý, "nevertheless" đổi thành "but" hoặc "therefore" tùy ngữ cảnh của nghĩa gốc.
Câu sửa: My brother isn't very young, but he talks like a middle-aged woman. - Câu gốc: Although the fact that Maey's recenthy moved to this city, she is so faniliar with is.
Lỗi sai: "Although the fact that" thay bằng "Despite the fact that"; chính tả "Maey" → "Mary", "recenthy" → "recently", "faniliar" → "familiar", thiếu tân ngữ sau "it".
Câu sửa: Despite the fact that Mary's recently moved to this city, she is so familiar with it. - Câu gốc: I often eat fast food. It is not, however, good for my head.
Lỗi sai: "for my head" sai, nên dùng "for my health"; cần dấu chấm phẩy trước "however".
Câu sửa: I often eat fast food; it is not, however, good for my health. - Câu gốc: My brother wants to travel around the world. Although he can't afford it.
Lỗi sai: "Although" không đứng đầu câu riêng lẻ; cần nối câu.
Câu sửa: My brother wants to travel around the world, although he can't afford it. - Câu gốc: I try to spare some time for my children. lam very busy, although
Lỗi sai: "lam" → "I am", "although" không đứng riêng lẻ; cần nối câu.
Câu sửa: I try to spare some time for my children, although I am very busy.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
3.(\(x-21\)) = 5.(\(x-53\)) - \(x+51\)
3.\(x\) - 63 = 5\(x\) - 265 - \(x+51\)
3\(x\) - 5\(x\) + \(x\) = - 265 + 51 + 63
- 2\(x\) + \(x\) = - 214 + 63
- \(x\) = - 151
\(x\) = - 151 : (-1)
\(x=151\)
Vậy \(x=151\)
Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có cho riêng mình một điểm tựa tinh thần, một người để khi mệt mỏi có thể trở về tìm hơi ấm yêu thương. Với tôi, người ấy chính là mẹ – người phụ nữ đã âm thầm nâng đỡ cả tuổi thơ tôi bằng tình yêu dịu dàng nhưng mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì trên thế gian này.
Mẹ tôi không phải là người nói nhiều, càng không phải người hay bộc lộ cảm xúc. Nhưng trong từng cử chỉ nhỏ bé của mẹ lại chứa đựng biết bao tình thương ấm áp. Tôi vẫn nhớ như in đôi bàn tay của mẹ – không mềm mại như tay của những người phụ nữ khác, mà thô ráp vì bao năm làm việc. Đó là đôi bàn tay đã nắm lấy tay tôi những ngày đầu tiên đến trường, là đôi bàn tay đã nấu cho tôi từng bữa cơm ngon, là đôi bàn tay đã nâng tựa giấc ngủ bình yên của tôi suốt cả thời thơ ấu.
Có những buổi tối trời trở lạnh, khi tôi đang mải học bài, mẹ lặng lẽ đặt bên cạnh một cốc sữa ấm mà không nói lời nào. Khi tôi hỏi, mẹ chỉ mỉm cười hiền hậu: “Uống đi cho ấm bụng con.” Nụ cười ấy lúc nào cũng khiến lòng tôi nhẹ nhàng đến lạ. Dù bên ngoài có bao nhiêu khó khăn, chỉ cần nhìn thấy mẹ, tôi cảm giác như đang trở về đúng nơi an toàn nhất.
Một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi là ngày tôi bị sốt cao phải nhập viện. Cả đêm hôm đó mẹ không hề chợp mắt. Mỗi khi tôi tỉnh dậy, điều đầu tiên tôi nhìn thấy là ánh mắt lo lắng của mẹ. Mẹ luôn tay thay khăn, nắm chặt lấy tay tôi, miệng thì thì thầm những lời động viên: “Cố lên con, mẹ ở đây rồi.” Dù người mẹ vẫn còn run nhẹ vì lạnh, nhưng hơi ấm từ bàn tay ấy lại truyền sang tôi, làm tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé mà vẫn thật an toàn. Đến sáng hôm sau, khi tôi đã hạ sốt và thiếp ngủ, mẹ mới chợp mắt đôi chút, khuôn mặt tiều tụy nhưng vẫn ánh lên vẻ an tâm. Giây phút ấy khiến tôi hiểu rằng tình yêu của mẹ không ồn ào nhưng luôn hiện hữu, mạnh mẽ và bao dung.
Mẹ còn là người luôn tin tưởng và hiểu tôi nhất. Có lần tôi bị điểm kém và lo sợ mẹ sẽ buồn. Nhưng trái với suy nghĩ của tôi, mẹ không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi lý do. Sau khi nghe tôi kể, mẹ nói: “Điểm số quan trọng, nhưng quan trọng hơn là con không được bỏ cuộc. Mẹ tin con.” Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến tôi như được tiếp thêm niềm tin, mạnh mẽ đứng dậy sau thất bại. Mẹ luôn là người nhìn thấy khả năng của tôi, ngay cả khi chính tôi còn nghi ngờ bản thân mình.
Mỗi lần nhìn mẹ hối hả giữa bộn bề công việc, tôi mới nhận ra mẹ đã hi sinh nhiều đến nhường nào để tôi có cuộc sống đầy đủ như hôm nay. Từ những bữa cơm giản dị mẹ nấu, những lần mẹ thức khuya chờ tôi học xong, đến những câu dặn dò trước khi ra khỏi nhà… Tất cả đều là tình yêu thương vô điều kiện mà đôi khi tôi vô tình coi đó là điều hiển nhiên. Càng lớn tôi càng hiểu rằng không có điều gì trên đời này bền bỉ như tình mẹ. Tình yêu ấy không hào nhoáng, không cần báo đáp, chỉ lặng lẽ sưởi ấm tâm hồn tôi mỗi ngày.
Giờ đây, khi đã trưởng thành hơn, tôi mới cảm nhận rõ ràng rằng mẹ chính là điểm tựa lớn nhất của cuộc đời mình. Mỗi hành động của mẹ, dù nhỏ nhất, đều khiến tôi muốn sống tốt hơn, cố gắng hơn để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Tôi ước mình có thể trở thành người con ngoan, người mà mẹ có thể tự hào mỗi khi nhắc đến. Và tôi cũng ước mình có thể dành cho mẹ nhiều hơn nữa những điều tốt đẹp – những điều mà trước đây tôi còn quá vô lo để nhận ra.
Đối với tôi, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn lớn dịu dàng và luôn lắng nghe. Mẹ là nơi tôi có thể trở về sau những vấp ngã, là người luôn dang tay ôm tôi vào lòng dù tôi có sai lầm như thế nào. Tình mẹ là ngọn lửa ấm áp trong đêm đông lạnh lẽo, là dòng nước mát lành trong những ngày nắng cháy, là tất cả những điều bình yên nhất mà tôi may mắn có được trong cuộc đời này.
Có lẽ sẽ không bao giờ tôi nói đủ lời cảm ơn dành cho mẹ. Nhưng tận sâu trong tim, tôi luôn thầm nhủ: “Mẹ ơi, con yêu mẹ. Cảm ơn mẹ đã luôn ở bên con, cho con tình yêu lớn lao nhất trên đời.”
Trong mỗi trái tim con người, hình ảnh thiêng liêng và gần gũi nhất luôn là mẹ – người đã dành cả cuộc đời để yêu thương, chăm sóc và hy sinh cho con. Mẹ tôi – người phụ nữ giản dị với đôi tay khéo léo bên chiếc máy may cũ – không chỉ là chỗ dựa vững chắc trong gia đình mà còn là tấm gương của tình yêu thương, kiên nhẫn và lòng nhân hậu. Nhìn mẹ tất bật với từng đường kim mũi chỉ, tôi luôn cảm nhận được một tình cảm sâu lắng, âm thầm nhưng vô cùng lớn lao mà không lời nào có thể diễn tả hết.
Mẹ tôi có dáng người nhỏ nhắn nhưng vô cùng khỏe khoắn, đôi tay luôn mềm mại nhưng đầy vết chai sần sau nhiều năm làm nghề may. Mỗi ngày, mẹ bắt đầu công việc từ sáng sớm đến tối muộn, chăm chút từng đường kim mũi chỉ, may quần áo cho khách hàng với sự tỉ mỉ và trách nhiệm. Dù mệt nhọc, mẹ chưa bao giờ than vãn, vẫn luôn nở nụ cười hiền hậu để động viên cả gia đình. Nhìn mẹ, tôi vừa thương vừa cảm phục, nhận ra sự hy sinh thầm lặng nhưng to lớn của mẹ.
Vai trò của mẹ đối với tôi thật quan trọng. Mẹ không chỉ là người sinh ra tôi, mà còn là người nuôi dưỡng, chăm sóc và dạy dỗ tôi từng ngày. Nhờ mẹ, tôi có một tuổi thơ đầy ấm áp, được yêu thương và che chở. Mẹ luôn quan tâm từng bữa ăn, giấc ngủ, nhắc nhở tôi học hành và rèn luyện nhân cách. Từng lời dạy của mẹ, từng hành động chăm sóc âm thầm đều giúp tôi trưởng thành, hình thành những thói quen tốt và biết yêu thương, kính trọng người khác. Mẹ chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nguồn động lực lớn nhất để tôi cố gắng học tập, sống tốt và trưởng thành từng ngày.
Không chỉ giỏi giang trong công việc, mẹ còn là người dạy tôi biết yêu thương, quan tâm đến mọi người xung quanh. Mẹ luôn nhắc nhở tôi về sự kiên nhẫn, tôn trọng công sức lao động và biết trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống. Trong gia đình, mẹ là trụ cột, mang lại hơi ấm, niềm vui và sự ổn định cho mọi thành viên.
Tôi mong mẹ luôn khỏe mạnh, hạnh phúc và bớt vất vả hơn. Tôi sẽ cố gắng học tập tốt, chăm ngoan và biết giúp đỡ mẹ nhiều hơn, để mai này mẹ có thể an nhàn và tận hưởng cuộc sống mà mẹ xứng đáng được nhận.
Mẹ – người phụ nữ giản dị với chiếc máy may cũ, đôi tay khéo léo và tấm lòng bao la – luôn là hình ảnh thiêng liêng nhất trong trái tim tôi. Tình yêu và sự hy sinh của mẹ là nguồn động lực để tôi trưởng thành, cố gắng và sống tốt hơn mỗi ngày.
Mẹ tôi không phải là người nổi tiếng, cũng không có những thành tựu rực rỡ để ai cũng biết đến. Nhưng với tôi, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời. Mẹ làm nghề may – một công việc đòi hỏi sự khéo léo, kiên nhẫn và cả tình yêu dành cho từng đường kim, mũi chỉ.
Mỗi sáng, khi tôi còn đang say ngủ, mẹ đã thức dậy chuẩn bị bữa sáng rồi ngồi vào chiếc máy may quen thuộc. Tiếng máy kêu đều đặn như nhịp tim của căn nhà, vừa ấm áp vừa thân thuộc. Đôi bàn tay mẹ chai sần vì kim chỉ, nhưng vẫn mềm mại khi vuốt tóc tôi. Tôi vẫn nhớ những lúc mẹ cặm cụi sửa từng đường may nhỏ, ánh mắt tập trung nhưng vẫn ánh lên niềm vui khi sản phẩm hoàn thành.
Công việc của mẹ vất vả, nhiều hôm mẹ phải thức khuya để kịp giao hàng cho khách. Thế nhưng, chưa bao giờ tôi thấy mẹ than phiền. Mẹ bảo: “Chỉ cần con học tốt, mẹ mệt mấy cũng vui.” Chính tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng ấy đã nuôi dưỡng tôi lớn lên từng ngày.
Tôi yêu mẹ không chỉ vì mẹ là người sinh thành, mà còn vì mẹ đã dạy tôi biết trân trọng lao động, biết kiên trì và sống có trách nhiệm. Mỗi khi nhìn thấy mẹ bên chiếc máy may, tôi lại thấy một hình ảnh đẹp đẽ và đầy tự hào.
Mẹ ơi, con mong sau này có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho mẹ, để mẹ không còn phải lo toan nhiều như bây giờ. Trong tim con, mẹ mãi là người phụ nữ tuyệt vời nhất – người thợ may của gia đình, và là tình yêu lớn nhất đời con.
nhớ tick mình nha
commonly
Meats and fish are commonly used in all Vietnamese cooking