hồn nhiên,hiền lành,vui vẻ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em. Olm rất vui khi các em học tập trên Olm hiệu quả và vui vẻ. Điều đó chứng tỏ việc học tập trực tuyến không bao giờ là áp lực, ngược lại nó đem lại cơ hội học hỏi với giáo viên giỏi ở mọi miền của tổ quốc. Mở rộng kiến thức, trao đổi học liệu, chia sẻ kinh nghiệm giao lưu, tương tác với cộng đồng học sinh, sinh viên ưu tú toàn quốc. Cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm. Chúc em học tập hiệu quả và có những giây phút giao lưu thú vị cùng Olm.
Này ai nuôi thỏ trắng phau,
Mắt hồng, lông mượt, có rau là mừng.
Nhảy nhót nô đùa tưng bừng,
Đêm trăng tha thẩn, ngại ngùng bước ra
Hoa huệ ở mái nhà tranh
Chờ người không bến, nhớ thương vô bờ
Người ơi có nhớ em không
Đứng chờ bên bến nhà Rồng yêu thương
Bác đi vì nước vì dân
Để người con gái vang mãi trong lòng
- Con gì càng chạy càng bé? Đáp án: Con đường (càng đi càng ngắn lại).
- Cái gì càng lấy đi thì nó càng to? Đáp án: Cái hố (lấy đất đi thì hố càng to).
- Con gì không bao giờ ngủ? Đáp án: Con ma.
- Cái gì càng lau càng bẩn? Đáp án: Bàn thờ.
- Một ông bố có 4 người con: Đông, Tây, Nam. Hỏi người con thứ tư tên gì? Đáp án: Người con thứ tư tên là Nam (người thứ tư là chính người bố đã hỏi)
Trong văn bản “Người thầy đầu tiên”, nhân vật thầy giáo Đuy-sen hiện lên như biểu tượng đẹp đẽ của lòng nhân hậu, sự hi sinh và trách nhiệm đối với thế hệ trẻ. Ông không chỉ là người mang ánh sáng tri thức đến cho dân làng Cu-ku-rêu hẻo lánh, mà còn là người đặt nền móng cho tương lai của cô bé An-tư-nai, giúp em vượt thoát khỏi bóng tối của cuộc đời tăm tối. Hình tượng Đuy-sen vì thế trở thành người thầy đầu tiên, người gieo mầm ước mơ và đánh thức nhân phẩm của những đứa trẻ nghèo. Đuy-sen trước hết là một người thầy đầy nhiệt huyết và tận tâm. Trong hoàn cảnh vô cùng thiếu thốn, ông vẫn quyết tâm mở lớp học nghiêm túc. Ngay cả việc ngồi học trong chuồng cừu bỏ hoang, thiếu bàn ghế, thiếu sách vở cũng không làm ông nản lòng. Đuy-sen tự tay sửa từng chiếc bàn, đóng từng cây bút chì cho học trò, dùng hết khả năng và trái tim để dạy dỗ các em. Chính sự tận tụy ấy cho thấy ông coi giáo dục là con đường duy nhất để thay đổi cuộc sống lạc hậu của dân làng. Không chỉ yêu nghề, Đuy-sen còn là người thầy giàu lòng nhân ái. Trước số phận éo le của An-tư-nai – cô bé mồ côi bị đối xử tàn tệ – ông không những thương cảm mà còn chủ động cứu giúp. Chính Đuy-sen là người đưa em đến lớp học, bảo vệ em khỏi sự hành hạ, và quan trọng hơn, khơi dậy trong em niềm tin vào bản thân. Từng cử chỉ ân cần của ông đã trở thành điểm tựa tinh thần giúp An-tư-nai thay đổi số phận. Sau này, khi trở thành nữ viện sĩ danh tiếng, An-tư-nai vẫn luôn biết ơn thầy – người đầu tiên mang đến cho em ánh sáng cuộc đời. Đuy-sen còn hiện lên như một người chiến sĩ thầm lặng trên mặt trận văn hóa. Ông hiểu rằng lớp học không chỉ dạy chữ, mà dạy cả con người – dạy cách sống, cách tin tưởng, cách hướng tới tương lai. Lí tưởng của ông là giúp dân làng thoát khỏi sự mù chữ và lạc hậu. Vì vậy, những việc ông làm – từ việc dạy học, sửa bàn ghế, đến bảo vệ học trò – đều xuất phát từ khát vọng cống hiến cho cộng đồng. Hình ảnh ấy khiến nhân vật trở nên đẹp đẽ và giàu ý nghĩa nhân văn. Tóm lại, thầy giáo Đuy-sen là biểu tượng của tình thương, trách nhiệm và lí tưởng cao đẹp của người làm nghề dạy học. Ông đã dành cả trái tim cho lũ trẻ nghèo và góp phần làm thay đổi cả một cuộc đời. Hình tượng Đuy-sen nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng những người thầy thầm lặng đã và đang cống hiến cho sự nghiệp trồng người. Chính những con người như Đuy-sen đã làm cho nghề giáo trở nên cao quý hơn bao giờ hết.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
BÀI VĂN MẪU: NƠI Ở CỦA TÔI – THÀNH PHỐ CẦN THƠ SAU SÁP NHẬP
Sau đợt sắp xếp và sáp nhập đơn vị hành chính gần đây, thành phố Cần Thơ – nơi tôi đang sinh sống – đã có nhiều đổi thay đáng kể. Một số phường, quận được điều chỉnh lại cho phù hợp với quy mô dân số và diện tích, giúp bộ máy hành chính gọn nhẹ hơn và thuận tiện hơn cho người dân. Dù vậy, nhịp sống đặc trưng của miền Tây sông nước vẫn vẹn nguyên trong từng con đường, góc phố nơi đây.
Cần Thơ vốn được mệnh danh là “thủ phủ miền Tây”, nay càng khang trang, hiện đại với những tuyến đường rộng hơn, các khu đô thị mới và cơ sở hạ tầng được nâng cấp. Thế nhưng, xen giữa những mảng phát triển ấy vẫn là vẻ dịu dàng của dòng sông Hậu hiền hòa, là những chiếc ghe nhỏ len lỏi trên chợ nổi Cái Răng, là giọng nói chân chất, ấm áp của người dân nơi miền đất gió phù sa.
Khu vực tôi sống sau khi sáp nhập trở nên đông đúc và năng động hơn. Những công trình dịch vụ – thương mại xuất hiện nhiều hơn, tạo điều kiện thuận lợi cho sinh hoạt hằng ngày. Nhưng điều khiến tôi yêu nơi này vẫn là sự gần gũi và bình yên rất đỗi quen thuộc: buổi sáng lắng nghe tiếng rao của những gánh hàng rong, chiều về ngắm ánh hoàng hôn rải vàng trên mặt sông, tối đến lại cảm nhận làn gió mát từ bãi bồi thổi vào.
Sự sáp nhập hành chính mang đến diện mạo mới cho thành phố, nhưng không làm mất đi bản sắc vốn có của Cần Thơ. Tôi vẫn nhìn thấy ở mảnh đất này sự mộc mạc, nghĩa tình, cùng tinh thần cởi mở đặc trưng của người miền Tây. Và có lẽ chính sự hòa quyện giữa đổi mới và truyền thống ấy đã khiến tôi thêm tự hào khi gọi Cần Thơ là “nhà”.
Các từ trên đều là tính từ.
❔