Hãy miêu tả bản thân mình chỉ với 2 từ duy nhất !
(~﹃~)~zZ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Vào năm 2024 vừa rồi, em đã có một trải nghiệm vô cùng ý nghĩa và đáng nhớ cùng bố mẹ và các bà con trong xóm. Chúng em đã cùng nhau gói bánh chưng, quyên góp đồ đạc để gửi đến các bà con đồng bào miền Bắc chịu ảnh hưởng nặng nề của cơn bão số 3.
Từ tối thứ 6, em đã cẩn thận tìm những bộ quần áo sạch còn mới mà mình không mặc vừa, cùng các tập sách lớp cũ của mình để đóng gói lại. Hôm sau, em xách theo các món đồ đó theo bố mẹ ra nhà văn hóa, cùng để vào thùng đồ cứu trợ. Ở sân nhà văn hóa, bà con xóm em tập trung rất đông. Mọi người cùng nhau gói và nấu bánh chưng, rồi chia đồ, đóng gói đồ đạc thành từng túi hút chân không, để đảm bảo không bị ngấm nước. Em còn nhỏ nên chưa thể gói bánh chưng được, do đó nhận nhiệm vụ rửa lá, trông nồi bánh sôi. Rồi em phụ các cô chú chia bánh chưng, chai nước, quần áo vào từng túi nhỏ, chờ hút chân không. Tuy mọi người tụ tập rất đông, nhưng không khí rất trầm lắng và nặng nề. Bởi ở đây, ai cũng vô cùng thương xót cho đồng bào miền Bắc đang phải chịu cảnh ngập lụt, đói khổ. Sự yêu thương đó trở thành động lực giúp mọi người nhanh tay hơn, quên cả cơn đói. Giữa trưa, mọi người chỉ ăn vội chiếc bánh mì, gói mì tôm để kịp đóng đồ cho xe đi ngay trong đêm. Đến 16h chiều, mọi công đoạn hoàn tất, em và các bạn nhỏ khác vội vàng bê đồ lên thùng xe. Người lớn, trẻ em ai cũng vui mừng vì cuối cùng cũng có thể giúp đỡ cho bà con miền Bắc. Nhìn hình ảnh chiếc xe với băng rôn đỏ tươi chạy nhanh rời đi, lòng em như có dòng nước ấm hạnh phúc chảy vào
Rồi, mình kể cho cậu nghe một trải nghiệm “đỉnh chóp” nhưng cũng hơi thấm của mình nha.
Hôm đó trường tổ chức lao động trồng cây. Mình thì vốn nghĩ: “Ôi dào, chắc đứng phát nước cho vui thôi”, ai ngờ bị phân công… đào đất. Nắng chang chang, đất cứng như bê tông, cái xẻng thì nặng, đào được một nhát là muốn xỉu ngang. Lúc đó mình chỉ muốn buông xuôi, trốn vô bóng râm ngồi hóng gió cho khỏe.
Nhưng nhìn mấy bạn bên cạnh vẫn cặm cụi, mồ hôi đổ như tắm mà vẫn cười nói rôm rả, tự nhiên mình thấy ngại. Thế là mình siết lại tinh thần, đào tiếp. Đến khi cuối cùng trồng xong cây, tưới nước, nhìn cái cây nhỏ nằm vững trong đất, mình cảm giác tự hào cực kỳ, kiểu: “Ủa mình cũng làm được á!”
Trải nghiệm đó dạy mình một điều nghe truyền thống nhưng đúng thật:
👉 Làm việc gì cũng phải cố gắng tới cùng, đừng bỏ cuộc giữa chừng
👉 Thành quả tự tay làm ra nó đã lắm, không gì thay thế được
Giờ mỗi lần đi ngang qua góc sân trường thấy cái cây lớn thêm chút, mình lại thấy vui và… hơi nghịch nghĩ: “Mai mốt nó to thành bóng mát, tụi mình vô ngồi chơi free luôn”.
Đoạn thơ trên gợi cho em một nỗi buồn sâu lắng về sự ra đi của mẹ, nhưng đồng thời cũng mang lại sự an ủi khi nhận ra vòng tuần hoàn của thiên nhiên vẫn tiếp tục. Khi đọc câu “Sen đã tàn sau mùa hạ, mẹ cũng lìa xa cõi đời”, em cảm nhận được nỗi mất mát to lớn, bởi hình ảnh sen tàn được so sánh với sự ra đi của mẹ, tạo nên một liên tưởng đầy cảm xúc. Tuy nhiên, câu “Sen tàn rồi sen lại nở, mẹ thành ngôi sao trên trời” lại mang đến niềm hy vọng và sự trọn vẹn, bởi em hiểu rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, sen lại nở như mẹ vẫn sống trong trái tim mỗi người. Trong cuộc đời, mỗi mất mát đều khiến con người đau lòng, nhưng nếu ta biết yêu thương và nhớ về họ, ta sẽ thấy họ luôn ở bên cạnh mình. Em hiểu được rằng, dù mẹ không còn ở gần, tình thương và kỷ niệm về mẹ vẫn sẽ mãi tồn tại, giống như ngôi sao trên trời luôn sáng lấp lánh trong đêm tối
Câu in nghiêng là câu ghép :>
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Dưới đây là một số bài học về cách đối nhân xử thế trong gia đình rút ra từ đoạn trích “Giấc mơ của bà nội”
Văn bản Nguyên Hồng- nhà văn của những người cùng khổ đưa ra những lý lẽ, bằng chứng về hoàn cảnh sống, tính cách của Nguyên Hồng nhằm thuyết phục ông là nhà văn của những người cùng khổ
Có ai vẽ xe tăng tặng cô như mình và 1 đứa bạn nữa . Hôm thứ 3 có tiết cô đấy chúng mình lại tặng =)
Câu chuyện “Lắc-ki thực sự may mắn” giúp em hiểu rằng sự may mắn không chỉ đến từ những điều lớn lao mà đôi khi bắt đầu từ chính lòng tốt và sự yêu thương của con người. Lắc-ki tuy chỉ là một chú chó nhỏ nhưng nhờ được cứu giúp và chăm sóc, nó đã tìm được mái ấm thật sự cho mình. Qua đó, em cảm nhận rằng ai cũng có thể trở nên “may mắn” nếu biết mở lòng, biết yêu thương và trân trọng những điều tưởng như giản dị xung quanh mình. Câu chuyện dạy em phải biết sống nhân hậu, biết giúp đỡ những sinh vật yếu thế, bởi một hành động nhỏ của mình có thể mang đến hạnh phúc rất lớn cho người khác.
go lạy
tư ti