kiếm coins và xu kiểu gì vậy cô
cần chúng để làm gì
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Những kỷ niệm tuổi học trò luôn là điều thú vị. Và kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là lần em cùng người bạn thân của mình đi chơi vào một ngày mưa năm ngoái.
Hôm ấy, vì có mưa rào đột ngột, nên lớp em được nghỉ tiết thể dục. Thế là em đã cùng bạn thân của mình là Minh Quân đạp xe về nhà. Tuy nhiên, đúng hôm ấy Quân lại quên mang áo mưa theo. Cuối cùng, chúng em đã quyết định là cùng nhau tắm mưa.
Cả hai đứa cởi dép cho vào giỏ xe, rồi mới bắt đầu đạp xe về nhà. Thay vì đi con đường ngắn như hằng ngày, chúng em đã cố tình chọn con đường vòng xa hơn, có băng qua một đoạn đường vắng có dòng suối nhỏ. Lúc đến đó, chúng em còn dừng xe lại, chạy xuống nước và nô đùa. Cảm giác như chúng em đang bé lại, trở về cái thời mà còn chưa phải đến trường. Khi ấy, em và Quân đều còn nhỏ, lén mẹ trốn ra sân tắm mưa. Hôm ấy, cả hai đứa vui lắm. Vừa đùa giỡn vừa cười đùa ầm ĩ như hai đứa ngốc. Mãi khi mưa gần ngớt, chúng em mới trở về nhà.
Hậu quả là cả hai đứa đều bị sốt nhẹ, phải nghỉ học hai hôm liền. Đứa nào cũng bị mẹ mắng cho một trận nhớ đời. Tuy vậy, đó vẫn là kỉ niệm đáng nhớ nhất của chúng em.
Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/ke-lai-ki-niem-dang-nho-nhat-voi-ban-be-cua-em-lop-6-a156746.html
Chúng gì đấy tôi chẳng hiểu
Chúng mày giải thích cho tôi nghe nào
Mấy cái đấy là cái gì tôi không biết
Lớp một bạn được học học sinh gì
Lớp một tớ được học sinh giỏi.
Với cả lớp hai nữa tớ cũng thế là học sinh giỏi
được giống như tôi không rồi
Câu này mở ra tầm vóc của núi non: cao nhưng không chỉ cao, còn đại – rộng lớn, kỳ vĩ.
➡ Ý nghĩa: Núi như biểu tượng của khí phách, của sự trầm hùng, của cái nền tảng bền vững của đất nước.
Câu thứ hai đối rất chỉnh với câu đầu:
Ở đây, trời cũng được miêu tả có chiều cao, nhưng thêm tính viễn (xa) và khoát (rộng mở).
Nếu núi là cái “cao – lớn”, thì trời lại là cái “cao – xa – rộng”.
➡ Tầm nhìn mở lên vũ trụ, từ hữu hình (núi) đến vô biên (trời).
➡ Bài thơ bắt đầu mang chiều triết lý: thiên nhiên là biểu tượng của sự rộng lượng và cái mênh mông vượt ngoài sức người.
Hình ảnh dòng sông chảy dài – rồi lại “trường chí vô biên” càng khiến động tác “lưu trường” trở nên thăm thẳm.
Lặp “trường” tạo nên nhịp ngân, kéo dài không dứt, giống chính dòng nước.
➡ Ý nghĩa:
Đây là câu chuyển từ tĩnh sang động, làm bức tranh thiên nhiên trở nên sống động hơn.
“Biển xanh” nhưng là “thâm u”: đẹp mà bí ẩn, hiền hòa mà sâu thẳm.
“Bất kiến đáy” kết lại tứ thơ bằng chiều sâu triết lý: có những giá trị, những bí mật của thiên nhiên và lòng người… vốn không thể nhìn thấu hết.
➡ Câu kết tạo chiều sâu: thiên nhiên mênh mông không chỉ lớn về không gian mà còn sâu về nội hàm tư tưởng.
Bài thơ khắc họa một vòng không gian vĩ mô:
Núi → Trời → Sông → Biển
Từ cao → xa → dài → sâu.
Đây là cấu trúc rất khéo, tăng tiến logic:
Tất cả hòa lại như một bản hợp xướng về thiên nhiên Việt Nam – rộng, lớn, khoáng đạt, giàu tính triết lý.
Nhà thơ không chỉ tả cảnh mà mượn cảnh để nói về:
Các cặp từ “kỳ – đại”, “kỳ – khoát”, “vô biên”, “thâm u” đều mang giọng điệu cổ phong, vừa trang trọng vừa gợi tả.
Nội dung đối, từ loại đối, ý đối → tạo độ cân xứng và nhạc tính cổ điển.
Từ “cao → xa → dài → sâu” là một điểm sáng của bài thơ.
Dư âm của bài thơ không phải ở vẻ đẹp thiên nhiên mà ở chiều sâu tư tưởng con người.
👉 Điểm nổi bật nhất: Tư tưởng tăng tiến: cao → khoát → vô biên → vô đáy.
👉 Điểm có thể cải thiện: Nếu bạn muốn mang “cái tôi” vào thơ, có thể thử thêm một chữ hoặc một hình ảnh mang tính cảm xúc chủ thể – nhưng nếu bạn muốn giữ chất “cổ phong khách quan”, hiện tại đã rất tốt.
Ca ngợi vẻ đẹp tươi mới của thiên nhiên khi mùa mới đến và thể hiện niềm vui, sự rạo rực của con người trước sự đổi thay của đất trời.
oke mik có thể cho bạn một bài văn mẫu:
bài làm:
Có một kỷ niệm em không bao giờ quên, đó là lần em mắc lỗi với cô giáo chủ nhiệm lớp 5 – cô Hương.
Hôm ấy là buổi sáng thứ hai. Trời mưa to, em đến trường vội quá nên quên không mang sách Toán. Đến tiết học, khi cô yêu cầu cả lớp mở sách, em bối rối cúi mặt xuống bàn. Cô bước đến và hỏi nhỏ: “Sao em không mở sách?” Lúc ấy vì quá lo sợ bị mắng, em đã lúng túng đáp rằng mình… để quên sách ở nhà bạn. Cô nhìn em thật lâu, ánh mắt không giận dữ nhưng nghiêm nghị. Cô chỉ nhẹ nhàng nói: “Nếu em quên cũng không sao, nhưng em nói sai sự thật thì đó mới là điều đáng lo nhất.”
Nghe cô nói, em cảm thấy ngượng ngùng và xấu hổ vô cùng. Sau giờ học, cô gọi em lại. Em nghĩ cô sẽ trách mắng, nhưng cô chỉ hỏi vì sao em lại nói dối. Em thú nhận rằng mình sợ bị phê bình trước lớp. Cô mỉm cười, đặt tay lên vai em và nói: “Ai cũng có lúc mắc lỗi, quan trọng là mình biết nhận và sửa. Cô tin em làm được.”
Chỉ một câu nói ấy mà em thấy như có gì đó ấm áp lan trong lòng. Em xin lỗi cô và hứa từ nay sẽ trung thực hơn. Cô gật đầu, ánh mắt hiền hậu khiến em thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Từ kỷ niệm hôm đó, em hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy chữ mà còn dạy chúng em cách làm người. Bài học về sự trung thực mà cô Hương dành cho em sẽ mãi là hành trang quý giá trong cuộc sống.
Trong cuộc đời học sinh, chắc hẳn ai cũng có lúc mắc lỗi. Em cũng vậy, và lần em nhớ nhất là lần em làm thầy chủ nhiệm buồn vào đầu năm học lớp sáu.
Hôm đó, cả lớp được giao nhiệm vụ chuẩn bị bài để thảo luận nhóm. Vì chủ quan nghĩ bài dễ, em không xem bài trước khi đến lớp. Khi thầy gọi em trình bày, em lúng túng, nói không trôi chảy và cuối cùng phải thú nhận rằng mình chưa học bài. Khuôn mặt thầy bỗng trầm xuống. Thầy không la mắng, chỉ nói nhẹ: “Thầy không giận vì em chưa biết, thầy chỉ buồn vì em chưa cố gắng.” Câu nói ấy khiến em thấy xấu hổ và day dứt vô cùng.
Giờ ra chơi hôm ấy, em tìm đến gặp thầy để xin lỗi. Thầy mỉm cười xoa đầu em và bảo: “Quan trọng là con biết sửa lỗi. Hôm sau làm tốt hơn nhé.” Sự hiền từ và bao dung của thầy khiến em càng quyết tâm phải thay đổi. Tối hôm đó, em chuẩn bị bài thật kỹ. Đến tiết học tiếp theo, em mạnh dạn giơ tay phát biểu, và thầy mỉm cười gật đầu tán thưởng.
Lần mắc lỗi ấy trở thành bài học sâu sắc đối với em. Nhờ thầy, em hiểu rằng mỗi sai lầm đều có thể sửa chữa nếu ta thật lòng và cố gắng. Em luôn biết ơn thầy – người đã giúp em trưởng thành hơn trên con đường học tập.
Một lần em nhớ mãi là buổi học toán lớp 6. Hôm đó em mải chơi nên quên làm bài tập. Khi vào lớp, cô giáo gọi em lên bảng làm bài nhưng em không làm được. Em đã thú nhận với cô rằng mình chưa chuẩn bị bài. Cô không la mắng mà nhẹ nhàng nhắc nhở em cần có trách nhiệm hơn với việc học. Sự dịu dàng của cô khiến em rất ân hận và từ đó em luôn cố gắng hoàn thành bài tập trước khi đến lớp. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng thầy cô luôn muốn học trò tiến bộ và luôn sẵn sàng tha thứ khi chúng em biết sửa sai.
Câu mở đầu khẳng định vẻ đẹp tráng lệ của non sông. Chỉ với bốn chữ, bạn đã tạo nên một bức tranh lớn: núi sông vừa hùng vĩ (hùng), vừa tươi đẹp (mỹ). Đây là kiểu mở đề mang cảm hứng ca ngợi, quen thuộc trong thơ cổ điển.
Ý thơ được mở rộng: núi không chỉ cao mà còn “quảng đại” – rộng lớn, chứa đựng sự bao dung, khoáng đạt. Có thể hiểu đây là biểu tượng cho tầm vóc của con người, của dân tộc, hoặc của chí khí anh hùng.
So sánh lên trời: “trời thì càng cao, lại thêm hạo hãn”.
“Hạo hãn” gợi sự mênh mông, cuộn trào, mãnh liệt như khí trời rộng mở. Câu này đẩy ý thơ lên một tầng vũ trụ: từ núi → trời, từ hữu hình → vô biên.
Hình ảnh dòng sông “chảy dài, chảy dài đến vô biên” biểu tượng cho thời gian, cho sự tiếp nối bất tận của thiên nhiên và lịch sử. Câu này tạo nhịp chảy liên tục, lặp lại “lưu trường” làm tăng sức ngân vang.
Biển xanh sâu thẳm, không ai thấy đáy.
Đây là hình tượng mang màu sắc triết lý: những giá trị của đời sống, của thiên nhiên, hay của lòng người đều có tầng sâu vô tận. Câu kết tạo dư vị huyền ảo, rộng mở cho suy tư.
Bài thơ vẽ nên một bức tranh thiên nhiên rộng lớn: núi – trời – sông – biển, mỗi yếu tố đều có đặc tính riêng nhưng cùng hướng về sự vĩnh hằng và bất tận.
Phía sau cảnh sắc là một cảm hứng triết lý:
Nhìn chung, thơ gợi cảm giác choáng ngợp trước vũ trụ bao la, đồng thời khơi dậy tự hào và chiêm nghiệm về giá trị bền lâu.
✔ Hình tượng lớn, mang tính vũ trụ – phù hợp tinh thần thơ Hán Việt.
✔ Từ ngữ trang trọng, giàu khí phách như “hạo hãn”, “vô biên”, “quảng đại”.
✔ Kết cấu mở rộng dần (núi → trời → sông → biển) tạo chiều sâu.
✔ Giọng thơ cổ kính, gợi nhớ phong cách thơ Đường.
Một điểm có thể cải thiện:
Bài thơ của bạn mang phong vị tráng lệ – khoáng đạt – triết lý. Dù là sáng tác cá nhân nhưng đã chạm đến vẻ đẹp cổ điển: thiên nhiên làm nền cho tư tưởng lớn. Câu cuối gây dư âm mạnh, khiến toàn bài có chiều sâu hơn là chỉ miêu tả cảnh.
Nếu bạn muốn, mình có thể:
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
bn tham gia đấu trường tri thức đi,nó đang mở á
Olm chào em, với câu hỏi này olm xin hỗ trợ như sau: Khi em tham gia diễn đàn Olm, các em tích cực hỗ trợ các bạn trên diễn đàn hỏi đáp. Mỗi câu trả lời em sẽ được các bạn tích đúng và em được 1 sp. Và nếu câu trả lời của em chất lượng, trình bày khoa học, phù hợp với trình độ người hỏi em sẽ được ctv vip, amin, giáo viên tích đúng và em nhận được 1gp. Cuối tuần sẽ có bảng xếp hạng, căn cứ vào bảng xếp hạng Olm sẽ trao thưởng xu cho em. Em cũng có thể tham gia các cuộc thi vui, các sự kiện của Olm giành giải thưởng là xu hoặc coin, tham gia thi đấu.. Em có thể dùng xu để đổi quà trên Olm đó là bút, sổ, áo, mũ, thẻ cào điện thoại. Cảm ơn em đã đồng hành cùng olm.