K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

21 tháng 11 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!


21 tháng 11 2025

Ko biết


21 tháng 11 2025

HỎI THẾ AI HIỂU


21 tháng 11 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!


22 tháng 11 2025

ý gì đây nhỏ này!

20 tháng 11 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!


20 tháng 11 2025

là sao

20 tháng 11 2025

Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỉ niệm không thể nào quên. Riêng tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tôi được tự tay chăm sóc một chú chim non rơi khỏi tổ.

Hôm ấy là một buổi chiều mùa hè, trời trong xanh và gió mát. Tôi đang tưới cây ngoài sân thì bỗng nghe thấy tiếng kêu “chíp… chíp…” rất yếu ớt phát ra từ gốc cây khế. Tò mò, tôi lại gần thì phát hiện một chú chim non đang run rẩy, đôi cánh nhỏ chưa đủ mạnh để bay. Nhìn dáng vẻ tội nghiệp ấy, tôi thấy trong lòng dấy lên một cảm giác thương xót.

Tôi nhẹ nhàng nhặt chú chim lên, đặt vào lòng bàn tay rồi mang vào nhà. Với sự giúp đỡ của mẹ, tôi làm cho nó một chiếc “tổ” nhỏ từ hộp giấy và vải mềm. Mỗi ngày, tôi đều dành thời gian để cho chim ăn, cho uống nước và quan sát nó. Ban đầu chú chim còn rất sợ hãi, chỉ co ro một góc. Nhưng dần dần, nó quen với tôi hơn: mỗi lần tôi đến gần, nó lại kêu khẽ như để chào.

Những buổi chiều sau giờ học, tôi luôn háo hức chạy về để xem hôm nay chú chim có lớn thêm chút nào không. Niềm vui nhỏ ấy khiến tôi cảm thấy mình đang làm một việc ý nghĩa. Đến khi đôi cánh của chú chim đã đủ khỏe, bố tôi bảo nên thả nó về với thiên nhiên. Dù có chút tiếc nuối, tôi vẫn mở lòng bàn tay. Chú chim vỗ cánh vài lần rồi bay lên, hót vang như lời cảm ơn.

Khoảnh khắc nhìn chú chim nhỏ bay lên bầu trời, tôi vừa vui vừa xúc động. Tôi nhận ra rằng giúp đỡ một sinh vật bé nhỏ cũng có thể mang lại những cảm xúc đẹp đẽ và dạy ta biết yêu thương hơn.

Đó là một trải nghiệm mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ mãi—một bài học về lòng nhân ái và sự sẻ chia trong cuộc sống.

20 tháng 11 2025

Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm để lại dấu ấn sâu đậm trong ký ức. Đối với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tôi tham gia hoạt động tình nguyện cùng lớp vào năm ngoái.

Hôm ấy, trời còn hơi se lạnh, chúng tôi tập trung ở cổng trường từ sáng sớm để chuẩn bị đến thăm một mái ấm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi. Trên xe, ai nấy đều háo hức. Riêng tôi lại có chút lo lắng vì đây là lần đầu tôi tiếp xúc với những hoàn cảnh đặc biệt như vậy. Tôi không biết mình sẽ nói gì, làm gì, và liệu lũ trẻ có thích mình không.Khi đến nơi, hình ảnh đầu tiên khiến tôi nghẹn lại là nụ cười thật hiền của các em nhỏ. Một bé gái khoảng sáu, bảy tuổi chạy đến nắm tay tôi và nói: “Chị chơi với em nhé!” Chỉ một câu nói đơn giản thôi mà cảm giác lo lắng của tôi biến mất, thay vào đó là sự ấm áp kỳ lạ. Suốt buổi sáng, tôi cùng các bạn tổ chức trò chơi, dạy các em tô màu và ca hát. Nhìn thấy những ánh mắt lấp lánh niềm vui của các em, tôi cảm nhận rõ ràng rằng mình đang mang đến điều gì đó thật ý nghĩa.Khi chia tay, bé gái ban đầu lại ôm tôi thật chặt và nói: “Chị nhớ quay lại nhé!” Câu nói ấy khiến tôi bỗng muốn rơi nước mắt. Chuyến đi chỉ kéo dài vài tiếng, nhưng đã mở ra trong tôi nhiều suy nghĩ: về sự may mắn của bản thân, về những mảnh đời còn khó khăn, và về trách nhiệm của mỗi người trong việc sẻ chia yêu thương.

Đó là một trải nghiệm mà tôi tin rằng mình sẽ không bao giờ quên. Nó giúp tôi trưởng thành hơn, biết quan tâm hơn và trân trọng những gì mình đang có. Và quan trọng nhất, tôi học được rằng, đôi khi chỉ một hành động nhỏ bé thôi cũng có thể mang đến niềm vui lớn lao cho người khác.

19 tháng 11 2025

Trong truyện Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ của Nguyễn Nhật Ánh, cậu bé Dũng hiện lên như một nhân vật gần gũi, giàu tình cảm, lạc quan và nhạy cảm trước những giá trị đời thường. Qua những hành động và suy nghĩ của Dũng, tác giả gợi ra một vấn đề đời sống quan trọng: cách sống lạc quan và trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống. Đây là một bài học quý giá, nhưng như bất kỳ vấn đề nào, nó cũng có hai mặt: vừa mang lại lợi ích, vừa cần cân nhắc để tránh thái quá.

Trước hết, mặt tích cực của vấn đề là việc sống lạc quan, biết trân trọng những điều giản dị giúp con người hạnh phúc và yêu đời hơn. Dũng luôn tìm thấy niềm vui trong những khoảnh khắc nhỏ bé: một buổi chiều chơi đùa cùng bạn bè, sự quan tâm dành cho người thân, hay những phút giây tận hưởng vẻ đẹp xung quanh. Nhờ tinh thần lạc quan và tấm lòng yêu thương ấy, cậu bé không chỉ sống hạnh phúc mà còn lan tỏa năng lượng tích cực tới mọi người xung quanh. Trong đời sống thực tế, học theo Dũng giúp con người biết đồng cảm, biết trân trọng mối quan hệ gia đình, tình bạn và những điều giản dị mà xã hội hiện đại thường bỏ qua. Người biết nhìn thấy giá trị trong những điều bình thường sẽ ít bị áp lực, căng thẳng và dễ tìm thấy niềm vui trong cuộc sống hằng ngày.

Tuy nhiên, nếu chỉ tập trung vào mặt tích cực mà không cân nhắc thực tế, lối sống này cũng có những hạn chế nhất định. Việc quá say mê những điều bình dị có thể khiến con người trở nên thụ động, thiếu quyết đoán, thậm chí bỏ lỡ những cơ hội để phát triển bản thân. Trong xã hội hiện nay, nơi cạnh tranh và thay đổi liên tục, chỉ mải mê trân trọng những điều giản dị mà không kết hợp với nỗ lực, trách nhiệm hay kế hoạch lâu dài có thể dẫn đến sự trì trệ. Vì vậy, lạc quan và trân trọng cần được cân bằng với thực tế, mục tiêu và trách nhiệm của mỗi người.

Như vậy, nhân vật Dũng gợi ra cho chúng ta bài học về cách sống: lạc quan, trân trọng những điều giản dị, yêu thương người khác, nhưng đồng thời cũng nhắc nhở rằng sự cân bằng giữa tinh thần và thực tế là rất quan trọng. Chúng ta có thể học hỏi tinh thần của Dũng để sống hạnh phúc, biết yêu thương, đồng cảm và tận hưởng cuộc sống, đồng thời vẫn nỗ lực, phấn đấu để hoàn thiện bản thân.

Nhân vật Dũng là minh chứng sống động cho việc hạnh phúc không chỉ đến từ những điều lớn lao mà còn từ cách ta biết trân trọng, yêu thương và cảm nhận giá trị xung quanh. Biết kết hợp hai mặt của vấn đề – sự trân trọng và tinh thần trách nhiệm – sẽ giúp chúng ta sống vừa ý nghĩa, vừa thực tế, để mỗi ngày trôi qua đều tràn đầy niềm vui và yêu thương.

19 tháng 11 2025

Trong đời sống hôm nay, khi xã hội phát triển nhanh chóng, con người đôi khi dễ quên đi những phẩm chất bình dị nhưng vô cùng quan trọng: lòng nhân ái, sự vị tha và tình yêu thương. Đọc truyện Lão Hạc của Nam Cao, hình ảnh người nông dân nghèo khổ nhưng đầy lòng tự trọng và tình thương con đã khiến tôi suy nghĩ sâu sắc về giá trị của tình người trong cuộc sống hiện đại.

Lão Hạc – một người cha nghèo, cả cuộc đời lam lũ chỉ mong giữ lại mảnh vườn cho con. Dù nghèo đến kiệt quệ, lão vẫn quyết không bán mảnh đất ấy. Sự trăn trở, day dứt, rồi cả cái chết đau đớn của lão để bảo toàn tài sản cho con trai là minh chứng rõ nhất cho một tấm lòng nhân hậu, sống vì người khác. Nhìn vào nhân vật này, ta nhận ra một vấn đề đáng suy ngẫm: giữa cuộc sống bận rộn hôm nay, liệu mỗi người có còn giữ được sự tốt bụng và lòng yêu thương dành cho người xung quanh?

Thực tế cho thấy, xã hội hiện đại mang lại nhiều tiện nghi nhưng cũng khiến con người trở nên xa cách. Nhiều bạn trẻ mải mê điện thoại, mạng xã hội hơn là trò chuyện với gia đình. Nhiều người thờ ơ khi thấy người khác gặp khó khăn, sẵn sàng chỉ trích thay vì cảm thông. Những điều ấy cho thấy, lòng nhân ái – tưởng chừng rất gần gũi – đang bị mai một dần. Điều ấy khiến tôi càng trân trọng hơn phẩm chất của Lão Hạc: một tấm lòng chân thật, sẵn sàng chịu thiệt thòi để bảo vệ điều mình cho là đúng.

Từ câu chuyện ấy, tôi nhận ra rằng tình người là thứ giữ cho xã hội trở nên nhân văn. Một lời hỏi thăm, một sự giúp đỡ nhỏ bé cũng có thể mang lại niềm tin cho người khác. Khi biết quan tâm, chia sẻ, chúng ta không chỉ mang lại hạnh phúc cho người xung quanh mà còn làm cho chính mình trở nên tốt đẹp hơn. Vì vậy, mỗi người cần học cách sống chân thành, biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác trước khi phán xét. Chúng ta không cần làm điều gì quá lớn lao, chỉ cần biết yêu thương nhiều hơn, sống tử tế hơn mỗi ngày.

Tóm lại, nhân vật Lão Hạc không chỉ gợi lên nỗi thương cảm đối với số phận người nông dân nghèo thời xưa mà còn giúp ta nhận ra ý nghĩa của lòng nhân ái trong cuộc sống. Giữa xã hội đầy biến động, con người càng cần giữ gìn và nuôi dưỡng tình yêu thương, bởi đó chính là điều làm cho cuộc sống trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn.


19 tháng 11 2025

Trong truyện Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ của Nguyễn Nhật Ánh, cậu bé Dũng hiện lên như một hình ảnh gần gũi, giàu tình cảm và luôn lạc quan. Từ nhân vật này, ta nhận ra một vấn đề đời sống quan trọng: biết trân trọng những điều bình dị và yêu thương mọi người xung quanh.

Dũng luôn tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị: quan tâm người thân, chăm sóc bạn bè hay tận hưởng những khoảnh khắc đời thường. Những hành động nhỏ ấy, tuy giản dị, nhưng lại mang đến hạnh phúc và ý nghĩa cho cuộc sống của cậu. Từ Dũng, chúng ta hiểu rằng hạnh phúc không chỉ đến từ những điều lớn lao mà còn từ sự quan tâm, sẻ chia và lòng biết ơn với những gì đang có.

Việc học theo tinh thần của Dũng giúp con người sống lạc quan, yêu thương và biết đồng cảm với người khác. Trong xã hội hiện nay, khi nhiều người mải mê chạy theo vật chất, việc trân trọng những điều giản dị và giữ tình cảm chân thành càng trở nên quý giá.

Nhân vật Dũng nhắc nhở mỗi chúng ta rằng hạnh phúc có thể bắt nguồn từ những điều nhỏ bé quanh mình, và sống như Dũng là cách để mỗi ngày trôi qua đều ý nghĩa và tràn đầy yêu thương.

19 tháng 11 2025

nhưng bn ơi dũng là ai trong văn bản nào vậy


18 tháng 11 2025

Viết bài văn kể lại một trải nghiệm với ai vậy

19 tháng 11 2025

Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm khiến mình nhớ mãi. Với tôi, kỉ niệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên tôi tự đi xe đạp đến trường.

Hôm ấy, trời trong xanh và gió nhẹ. Tôi háo hức dắt chiếc xe đạp mới ra cổng, trong lòng vừa vui lại vừa lo. Mẹ đứng ở cửa dặn dò: “Đi chậm thôi con nhé!”. Tôi gật đầu, tay hơi run khi đặt chân lên bàn đạp.

Con đường đến trường bỗng trở nên dài hơn mọi ngày. Tôi cẩn thận giữ thăng bằng, đạp từng vòng đều đặn. Có lúc xe nghiêng sang một bên làm tim tôi đập mạnh, nhưng tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Đi qua đoạn dốc nhỏ trước trường, gió thổi mạnh làm mái tóc tôi bay tung, cảm giác vừa sợ vừa thích thú.

Khi tới cổng trường, tôi dừng lại và nhận ra mình đã tự đi suốt đoạn đường mà không cần ai giúp đỡ. Một niềm tự hào ấm áp lan tỏa trong tôi. Hôm đó, tôi mỉm cười suốt cả buổi học vì biết rằng mình đã trưởng thành thêm một chút.

Trải nghiệm ấy tuy nhỏ bé nhưng đã dạy tôi bài học lớn: chỉ cần dũng cảm bước đi, ta sẽ vượt qua được nỗi sợ và khám phá khả năng của chính mình.

18 tháng 11 2025

@-_@-

18 tháng 11 2025
  • Già cỗi và nứt nẻ
  • Khô cằn, nứt nẻ
  • Mòn vỡ, nứt nẻ

ê mình thi bài này

18 tháng 11 2025

mình cx thế