K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

14 tháng 11 2025

Giải:

a; Phân tích cấu tạo ngữ pháp của câu văn:

Con nói đúng, bố mẹ có lỗi với bà.

Con/ nói đúng/ bố mẹ/ có lỗi với bà

Con(cn), nói đúng(vn) bố mẹ(cn), có lỗi với bà(vn)

b; Câu văn thuộc kiểu câu nào:

+ Trong câu văn trên không chứa các từ nghi vấn như ai, gì, tại sao.. nên đó không phải là câu nghi vấn.

+ Trong câu văn trên cũng không chứa các từ cầu khiến như: đừng, chớ, hãy... hoặc ngữ điệu cầu khiến nên nó không phải là câu cầu khiến.

+ Trong câu văn trên cũng không chứa các từ cảm thán như: ôi, than ôi, hỡi ơi... dùng để bọc lộ trực tiếp cảm xúc của con người nên nó không phải là câu cảm thán.

+ Trong câu văn trên không chứa các từ mang tính chất phủ định như: không, chẳng, chưa.... nên nó cũng không phải câu phủ định.

+ Vì câu văn trên không có đặc điểm, tính chất của các câu nghi vấn, câu cảm thán, câu phủ định, câu cầu khiến nên nó thuộc kiểu câu trần thuật.

Kết luận: Câu văn trên thuộc câu trần thuật có tác dụng nói lên nhận định sự việc đang được nói đến trong câu.

13 tháng 11 2025

Để vẽ cạnh khuất, đường bao khuất cần dùng loại nét đứt để vẽ.

13 tháng 11 2025

Còn nhớ đâu

13 tháng 11 2025

Vào năm 2014, lúc đó em 6 tuổi, em được bố mẹ cho đi du lịch Đà Nẵng. Em rất háo hức vì đây là lần đầu tiên được đi xa. Khi đến nơi, em ngạc nhiên trước những con đường sạch đẹp và cây cầu Rồng uốn lượn trên sông Hàn. Buổi sáng, em được tắm biển Mỹ Khê, nước mát lạnh và trong veo. Buổi tối, cả nhà cùng đi ăn hải sản và ngắm thành phố lung linh ánh đèn. Chuyến đi ấy thật vui và là một kỷ niệm tuổi thơ em không bao giờ quên.

Câu 1. (2,0 điểm) Hãy viết đoạn văn ngắn (khoảng 150 chữ) nêu cảm xúc của em về bài thơ "Việt Nam quê hương ta" của tác giả Nguyễn Đình Thi. VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TA Việt Nam đất nước ta ơi Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn Cánh cò bay lả rập rờn Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều Quê hương biết mấy thân yêu ...
Đọc tiếp

Câu 1. (2,0 điểm) Hãy viết đoạn văn ngắn (khoảng 150 chữ) nêu cảm xúc của em về bài thơ "Việt Nam quê hương ta" của tác giả Nguyễn Đình Thi.

VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TA

Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn
Cánh cò bay lả rập rờn
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều
Quê hương biết mấy thân yêu
Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau
Mặt người vất vả in sâu
Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn

Đất nghèo nuôi những anh hùng
Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên
Đạp quân thù xuống đất đen
Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa
Việt Nam đất nắng chan hoà
Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh
Mắt đen cô gái long lanh
Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung

(Nguyễn Đình Thi)

Câu 2. (4,0 điểm) Viết bài văn kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em với gia đình hoặc bạn bè.

7

câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản.

Ngôi kể: Ngôi thứ nhất.
Dấu hiệu: Tác giả xưng “chúng tôi”, “tôi”, “Bác”, “chúng tôi ra đón Bác…” → cho thấy người kể là người trực tiếp chứng kiến và tham gia sự kiện, kể lại bằng trải nghiệm thực tế.

câu 2:

➡ Khác biệt:

  • Không còn là vài trung đội hoặc mấy chục người đi lén lút trong rừng sâu giữa đêm khuya như trước,
  • Mà là những đoàn tàu dài dằng dặc, chật ních những chiến sĩ,
  • Đi giữa tiếng hoan hô và hàng vạn cánh tay vẫy chào của đồng bào.

→ Thể hiện quy mô lớn, khí thế sục sôi, đoàn kết toàn dân trong cuộc Nam tiến bảo vệ Tổ quốc.

câu 3:

➡ Tính xác thực thể hiện ở:

  • Văn bản nêu rõ thời gian, địa điểm, sự kiện có thật trong lịch sử như: ngày 26 tháng 8, ngày 2 tháng 9 tại Quảng trường Ba Đình, cuộc Nam tiến...
  • Nhân vật, địa danh, tổ chức có thật: Bác Hồ, Võ Nguyên Giáp, Giải phóng quân, Thủ đô Hà Nội, Nam Bộ,...
  • Người kể là nhân chứng lịch sử – chính Đại tướng Võ Nguyên Giáp – nên lời kể có giá trị tư liệu chân thực, đáng tin cậy.

câu 4:

➡ Tình cảm, cảm xúc của tác giả:

  • Tự hào sâu sắc về dân tộc, về Quân đội Nhân dân Việt Nam “từ nhân dân mà ra”.
  • Yêu thương, gắn bó với đồng bào, chiến sĩ khắp mọi miền đất nước.
  • Cảm phục và tin tưởng vào sức mạnh đoàn kết, ý chí chiến đấu của nhân dân.
  • Giọng văn trang trọng, xúc động, tràn đầy nhiệt huyết cách mạng.

câu 5:

Suy nghĩ của em:

  • Nhân dân ta có tinh thần yêu nước nồng nàn, ý chí kiên cường, bất khuất trước mọi kẻ thù xâm lược.
  • Họ sẵn sàng hi sinh, đoàn kết, “tạm gác tay cày, xếp bút nghiên” để lên đường bảo vệ Tổ quốc.
  • Chính sức mạnh “từ nhân dân mà ra” là nguồn gốc tạo nên mọi chiến thắng của dân tộc Việt Nam.
  • Là thế hệ hôm nay, em cảm thấy biết ơn và tự hào, cần ra sức học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm để xứng đáng với tinh thần và chí khí kiên cường ấy.
13 tháng 11 2025

Câu 1:
Đọc bài thơ "Việt Nam quê hương ta" của Nguyễn Đình Thi, lòng em trào dâng một tình yêu tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về đất nước. Tác giả đã vẽ nên một bức tranh Việt Nam vừa tươi đẹp, thơ mộng với "mênh mông biển lúa", "cánh cò bay lả", vừa kiên cường, bất khuất qua bao thăng trầm lịch sử. Em vô cùng xúc động trước hình ảnh con người Việt Nam "chịu nhiều thương đau", "vất vả in sâu" nhưng vẫn anh dũng, "chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên". Vẻ đẹp của quê hương không chỉ ở cảnh sắc thiên nhiên mà còn ở chính những con người giàu lòng yêu thương, thủy chung và đức tính hiền hòa, yêu chuộng hòa bình. Bài thơ đã bồi đắp thêm cho em tình yêu quê hương, đất nước.

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau.TỪ NHÂN DÂN MÀ RA Ngày 26 tháng 8, chi đội Giải phóng quân đầu tiên tiến vào Thủ đô, giữa tiếng reo mừng dậy đất của đồng bào. Các nam, nữ chiến sĩ lần đầu mặc quần áo đồng phục, chân bước chưa đều, nước da phần lớn tái sạm, nhưng tràn đầy khí thế chiến thắng của một đoàn quân dày dạn trong chiến đấu, mang đến cho đồng bào niềm tin, đã...
Đọc tiếp

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau.

TỪ NHÂN DÂN MÀ RA

Ngày 26 tháng 8, chi đội Giải phóng quân đầu tiên tiến vào Thủ đô, giữa tiếng reo mừng dậy đất của đồng bào. Các nam, nữ chiến sĩ lần đầu mặc quần áo đồng phục, chân bước chưa đều, nước da phần lớn tái sạm, nhưng tràn đầy khí thế chiến thắng của một đoàn quân dày dạn trong chiến đấu, mang đến cho đồng bào niềm tin, đã có một chỗ dựa vững chắc bên cạnh đội ngũ vũ trang của hàng ngàn chiến sĩ tự vệ của Thủ đô. Bác từ Tân Trào về Hà Nội. Chúng tôi ra đón Bác tại làng Phú Thượng. Bác còn yếu sau trận sốt nặng vừa qua, vẫn giản dị với bộ quần áo vải vàng cũ và đôi giày vải. Đến 30 tháng 8, trên cả nước, chính quyền đã về tay nhân dân, trừ một đôi nơi bọn phản động Quốc dân đảng gây khó khăn như ở Vĩnh Yên.

Ngày mồng 2 tháng 9, Bác ra mắt trước mấy chục vạn đồng bào Thủ đô tại quảng trường Ba Đình với bản Tuyên ngôn Độc lập lịch sử. Nước Việt Nam dân chủ cộng hoà ra đời. Cờ cách mạng nền đỏ sao vàng trở thành cờ của Tổ quốc. Hà Nội trở thành Thủ đô của nước Việt Nam độc lập. Đội quân Giải phóng Việt Nam, sau ngày cách mạng thành công, đã xuất hiện trên khắp các miền của đất nước.

Bên cạnh những chiến sĩ Cứu quốc quân, Việt Nam tuyên truyền Giải phóng quân, Du kích Ba Tơ và hàng vạn chiến sĩ tự vệ, du kích của phong trào cách mạng tại khắp các chiến khu, đã có thêm hàng trăm ngàn thanh niên tình nguyện đứng dưới cờ làm người chiến sĩ bảo vệ Tổ quốc. Ngày vui chưa đến hẳn, cuộc chiến đấu gian khổ còn phải dài lâu. Phía Bắc, quân Tầu Tưởng tiến vào Việt Nam. Nguyễn Hải Thần bám theo đoàn quân phù thũng đang rêu rao 13 điều thảo phạt, định dâng đất nước ta cho bọn Quốc dân đảng Trung Hoa.

Miền Nam, thực dân Pháp bám gót sau quân Anh, đã trở lại Sài Gòn. Tiếng súng xâm lược lại nổ. Cuộc kháng chiến thần thánh của nhân dân miền Nam đã bắt đầu. Các chiến sĩ Giải phóng quân ở miền Nam, những người con yêu của khởi nghĩa Nam Kỳ, của Cách mạng tháng Tám đã đứng ở hàng đầu cùng nhân dân, với những chiếc gậy tầm vông vát nhọn, kiên quyết thực hiện lời thề của người chiến sĩ Giải phóng quân: Chiến đấu đến giọt máu cuối cùng để tiêu diệt bọn xâm lược... Không một chút nghỉ ngơi, những chiến sĩ Giải phóng quân ở miền Bắc, lại cùng hàng ngàn thanh niên ưu tú lên đường tiếp tục cuộc Nam tiến.

Cuộc Nam tiến lần này đã khác hẳn, không còn là vài trung đội hoặc mấy chục người đi lén lút trong rừng sâu, giữa đêm khuya, mà đây là những đoàn tàu dài dằng dặc, chật ních những chiến sĩ, đi giữa tiếng hoan hô và hàng vạn cánh tay vẫy chào của đồng bào. "Nam Bộ là thịt của thịt Việt Nam, là máu của máu Việt Nam", lời nói của Bác Hồ luôn luôn vang dội bên tai mọi người. Kẻ thù đụng vào Nam Bộ là đụng đến lẽ sống còn của toàn dân Việt Nam, xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của mỗi người dân Việt Nam.

Quân thù đã trở lại. Cuộc chiến đấu của nhân dân ta ở miền Nam đã bắt đầu. Đồng bào miền Bắc và đồng bào cả nước quyết không thể ngồi yên trên khắp miền Bắc, những người nông dân tạm gác tay cày, những thanh niên học sinh tạm xếp sách vở, nô nức tòng quân, xin tiếp tục lên đường Nam tiến. Trong cuộc chiến đấu lâu dài, bền bỉ của Đảng ta và nhân dân ta mấy chục năm qua, cuộc chiến đấu của Giải phóng quân Việt Nam, sau này là Quân đội nhân dân Việt Nam, khi đó mới chỉ là bắt đầu.

(Võ Nguyên Giáp, Từ nhân dân mà ra, in trong Hồi kí cách mạng,
NXB Giáo dục, 1970, tr.198 – 199)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5:

Câu 1. Xác định ngôi kể của văn bản.

Câu 2. Theo văn bản, cuộc Nam tiến lần này của nhân dân ta có gì khác biệt?

Câu 3. Tính xác thực được thể hiện như thế nào trong văn bản?

Câu 4. Em có nhận xét gì về tình cảm, cảm xúc của tác giả được thể hiện trong văn bản?

Câu 5. Từ nội dung văn bản, em có suy nghĩ gì về tinh thần và chí khí của nhân dân ta trong cuộc kháng chiến trường kì của dân tộc trước mọi kẻ thù?

14
13 tháng 11 2025

Câu 1. Xác định ngôi kể của văn bản. Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất, xưng "chúng tôi". Người kể chuyện là người trực tiếp tham gia và chứng kiến các sự kiện lịch sử được kể lại.

13 tháng 11 2025

Câu 2. Theo văn bản, cuộc Nam tiến lần này của nhân dân ta có gì khác biệt?

Theo văn bản, cuộc Nam tiến lần này có sự khác biệt rõ rệt so với trước:

- Trước đây: Chỉ là "vài trung đội hoặc mấy chục người đi lén lút trong rừng sâu, giữa đêm khuya". ( quy mô nhỏ, bí mật)

- Lần này: Là "những đoàn tàu dài dằng dặc, chật ních những chiến sĩ, đi giữa tiếng hoan hô và hàng vạn cánh tay vẫy chào của đồng bào". (quy mô lớn, công khai, được nhân dân cổ vũ nồng nhiệt)

13 tháng 11 2025
  1. There are many students in my new school.
  2. My favourite subject is science.
  3. Mary has short hair and a round face.
  4. There is a big super-market next to my house.
  5. Some trees are in front of my school.
13 tháng 11 2025

1 There are many students in my new school

2 My favorite subject is science

3 Mary has short hair and a round face

4 There is a big supermarket next to my house

5 Some trees are in front of my school

Câu 1. (2,0 điểm) Hãy viết đoạn văn ngắn (khoảng 150 chữ) nêu cảm xúc của em về bài thơ "Những điều bố yêu" của tác giả Nguyễn Chí Thuật. NHỮNG ĐIỀU BỐ YÊU Ngày con khóc tiếng chào đời Bố thành vụng dại trước lời hát ru Cứ "À ơi, gió mùa thu" "Con ong làm mật", "Mù u! bướm vàng",... Sau yêu cái chỗ con nằm Thơm mùi sữa với chiếu thâm...
Đọc tiếp

Câu 1. (2,0 điểm) Hãy viết đoạn văn ngắn (khoảng 150 chữ) nêu cảm xúc của em về bài thơ "Những điều bố yêu" của tác giả Nguyễn Chí Thuật.

NHỮNG ĐIỀU BỐ YÊU

Ngày con khóc tiếng chào đời
Bố thành vụng dại trước lời hát ru
Cứ "À ơi, gió mùa thu"
"Con ong làm mật", "Mù u! bướm vàng",...
Sau yêu cái chỗ con nằm
Thơm mùi sữa với chiếu thâm mấy quầng
Yêu sao ngang dọc, dọc ngang
Những hàng tã chéo mẹ giăng đầy nhà.
Thêm yêu dìu dịu nước hoa
Khi con muỗi đốt, bà xoa nhẹ nhàng
Và yêu một góc mặt bàn
Mèo con, chút chít xếp hàng đợi chơi.
Yêu ngày con gọi "Mẹ ơi"
Bước đi chập chững, mặt trời nhòm coi
Bao ngày, bao tháng dần trôi
Khắp nhà đầy ắp tiếng cười của con.
Để khi con vắng một hôm
Bố ngơ ngẩn nhớ, quên cơm bữa chiều.
Con ơi có biết bao điều
Sinh cùng con để bố yêu một đời.

(Nguyễn Chí Thuật)

Câu 2. (4,0 điểm) Viết bài văn kể lại một lỗi lầm mà em từng mắc phải.

5
13 tháng 11 2025

Câu 1

Bài thơ “Những điều bố yêu” của Nguyễn Chí Thuật thể hiện tình yêu thương sâu sắc của người cha dành cho con. Qua từng câu thơ, ta thấy hiện lên hình ảnh người bố dịu dàng, luôn dõi theo con từ khi mới chào đời đến lúc con khôn lớn. Với bố, mọi điều gắn với con – từ tiếng khóc, lời ru, chiếc chiếu, hay bước đi đầu tiên – đều thật đáng yêu, thiêng liêng. Bài thơ khiến em cảm nhận được tình cha ấm áp, lặng lẽ mà sâu nặng, và em thấy mình cần phải biết yêu thương, trân trọng cha mẹ hơn.

Câu 2

Một lần em đã nói dối mẹ vì quên làm bài tập. Khi cô giáo kiểm tra, em bị phát hiện và xấu hổ vô cùng. Chiều về, mẹ chỉ nhẹ nhàng khuyên em phải trung thực. Em thấy ân hận và tự hứa sẽ không bao giờ nói dối nữa. Từ lỗi lầm đó, em học được bài học quý: trung thực luôn là điều quan trọng nhất.

13 tháng 11 2025

Câu1

Bài thơ "Những điều bố yêu" của Nguyễn Chí Thuật đã chạm đến những cảm xúc sâu lắng nhất trong lòng em về tình phụ tử thiêng liêng. Xuyên suốt bài thơ, em cảm nhận được tình yêu của bố không phải là điều gì to tát, vĩ đại, mà được thể hiện qua những khoảnh khắc đời thường, giản dị nhất. Đó là sự vụng dại, lóng ngóng của người cha khi lần đầu nghe tiếng con khóc chào đời, cố gắng hát những câu hát ru ầu ơ. Tình yêu len lỏi trong từng mùi sữa, chiếc tã chéo mẹ giăng, hay góc mặt bàn đầy đồ chơi trẻ thơ. Đặc biệt, khoảnh khắc con gọi "Mẹ ơi" hay những bước đi chập chững đầu tiên chính là niềm hạnh phúc vô bờ bến của người bố. Qua từng câu thơ, em thấy được sự chuyển biến tâm lí của người cha từ ngỡ ngàng, bỡ ngỡ ban đầu cho đến sự gắn bó, yêu thương mãnh liệt. Khi con vắng nhà, bố "ngơ ngần nhớ, quên cơm bữa chiều", cho thấy con đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của bố. "Những điều bố yêu" là một bài thơ nhẹ nhàng nhưng giàu sức gợi cảm, giúp em hiểu hơn về tình yêu thầm lặng, sâu sắc mà bố dành cho con. Em càng thêm trân trọng và yêu thương bố của mình hơn.
(4,0 điểm) Đọc văn bản sau.Xương Rồng và Cúc Biển Xương Rồng sống ở bãi cát ven biển đã lâu mà chẳng được ai để ý đến. Bông Cúc Biển thấy lão sống lặng lẽ quá nên xin đến ở chung. Lão hơi khó chịu nhưng vẫn đồng ý. Một hôm, đàn bướm nọ bay ngang qua, kêu lớn: − Ôi, bác Xương Rồng nở hoa đẹp quá! Xương Rồng hồi hộp chờ Cúc Biển lên tiếng nhưng nó chỉ im lặng,...
Đọc tiếp

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau.

Xương Rồng và Cúc Biển

Xương Rồng sống ở bãi cát ven biển đã lâu mà chẳng được ai để ý đến. Bông Cúc Biển thấy lão sống lặng lẽ quá nên xin đến ở chung. Lão hơi khó chịu nhưng vẫn đồng ý. Một hôm, đàn bướm nọ bay ngang qua, kêu lớn:

− Ôi, bác Xương Rồng nở hoa đẹp quá!

Xương Rồng hồi hộp chờ Cúc Biển lên tiếng nhưng nó chỉ im lặng, mỉm cười. Nhiều lần được khen, lão vui vẻ ra mặt.

Thời gian trôi qua, hết Xuân đến Hè, hoa Cúc Biển tàn úa. Vài chú ong nhìn thấy liền cảm thán:

− Thế là đến thời hoa Xương Rồng tàn héo!

Nghe mọi người chê, Xương Rồng liền gân cổ cãi:

− Ta chẳng bao giờ tàn héo cả. Những bông hoa kia là của Cúc Biển đấy! 

Cúc Biển chẳng nói gì nhưng không cười nữa. Đợi chị gió bay qua, nó xin chị mang mình theo đến vùng đất khác.

Mùa Xuân đến, bướm ong lại bay qua nhưng chẳng ai còn để ý đến Xương Rồng nữa. Lão tiếp tục sống những ngày tháng cô độc như trước.

(Trích từ tập sách Giọt sương chạy trốn của Lê Luynh, 
NXB Kim Đồng 2020)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5.

Câu 1. Xác định ngôi kể và người kể chuyện của văn bản "Xương Rồng và Cúc Biển".

Câu 2. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản này?

Câu 3. Phân tích sự thay đổi về thái độ và hành động của nhân vật Xương Rồng từ khi được khen đến khi bị chê. Sự thay đổi này cho thấy Xương Rồng là nhân vật có tính cách như thế nào?

Câu 4. Chi tiết "Cúc Biển chẳng nói gì nhưng không cười nữa" cho thấy tâm trạng của Cúc Biển lúc đó như thế nào? Theo em, nguyên sâu xa nào dẫn đến quyết định rời đi của nhân vật này?

Câu 5. Câu chuyện gửi đến chúng ta bài học gì về cách sống và ứng xử giữa con người với nhau? (Trình bày ngắn gọn 5 − 7 dòng)

8
13 tháng 11 2025

Câu 1. Xác định ngôi kể và người kể chuyện của văn bản "Xương Rồng và Cúc Biển".

  • Ngôi kể trong văn bản là ngôi thứ ba. Người kể chuyện là một người quan sát, không tham gia vào câu chuyện mà chỉ kể lại diễn biến, hành động và tâm tư của các nhân vật.

Câu 2. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản này?

  • Phương thức biểu đạt chính của văn bản là miêu tả và tự sự. Tác giả miêu tả sự thay đổi trong mối quan hệ giữa các nhân vật và kể lại diễn biến câu chuyện của Xương Rồng và Cúc Biển. Câu chuyện cũng chứa đựng những yếu tố ẩn dụ, như sự tươi đẹp của hoa, hay sự thay đổi trong thái độ giữa các nhân vật.

Câu 3. Phân tích sự thay đổi về thái độ và hành động của nhân vật Xương Rồng từ khi được khen đến khi bị chê. Sự thay đổi này cho thấy Xương Rồng là nhân vật có tính cách như thế nào?

  • Sự thay đổi của Xương Rồng:
    • Khi được khen ngợi về vẻ đẹp của hoa, Xương Rồng rất vui vẻ và tự hào, cảm thấy được chú ý, điều này cho thấy Xương Rồng có lòng tự trọng và mong muốn được công nhận.
    • Tuy nhiên, khi bị chê bai và cho rằng hoa của mình đã tàn, Xương Rồng lập tức phản ứng mạnh mẽ, gân cổ cãi lại, đổ lỗi cho Cúc Biển. Sự thay đổi này thể hiện sự thiếu kiên nhẫn và dễ nổi nóng của Xương Rồng.
  • Tính cách của Xương Rồng:
    • Xương Rồng có tính cách khá tự cao, chỉ vui khi nhận được sự chú ý và khen ngợi. Khi bị chê bai, lão không chịu thừa nhận sự thật mà lại phản ứng gay gắt. Điều này cho thấy Xương Rồng có sự phụ thuộc vào sự công nhận của người khác và thiếu đi sự tự tin vào bản thân.

Câu 4. Chi tiết "Cúc Biển chẳng nói gì nhưng không cười nữa" cho thấy tâm trạng của Cúc Biển lúc đó như thế nào? Theo em, nguyên sâu xa nào dẫn đến quyết định rời đi của nhân vật này?

  • Tâm trạng của Cúc Biển:
    • Cúc Biển không nói gì và không cười nữa thể hiện sự buồn bã, thất vọng và có phần tủi thân. Việc không phản ứng hay cười nữa cho thấy Cúc Biển đã cảm nhận được sự thay đổi trong mối quan hệ giữa mình và Xương Rồng, đặc biệt là thái độ của Xương Rồng khi được khen ngợi và khi bị chê.
  • Nguyên nhân dẫn đến quyết định rời đi:
    • Quyết định rời đi của Cúc Biển xuất phát từ sự thất vọng và sự hiểu rằng mối quan hệ giữa mình và Xương Rồng không thể tiếp tục. Cúc Biển đã cảm nhận được sự ích kỷ và thiếu lòng biết ơn của Xương Rồng, khi lão chỉ vui khi được khen mà không quan tâm đến sự hy sinh, sự đồng hành của Cúc Biển. Vì vậy, Cúc Biển quyết định rời đi để tìm một nơi khác, hy vọng có thể tìm được sự bình yên và được đánh giá đúng đắn hơn.

Câu 5. Câu chuyện gửi đến chúng ta bài học gì về cách sống và ứng xử giữa con người với nhau? (Trình bày ngắn gọn 5 − 7 dòng)

  • Câu chuyện "Xương Rồng và Cúc Biển" gửi đến bài học về tình bạn, sự chia sẻ và lòng biết ơn. Con người cần biết trân trọng sự giúp đỡ của người khác, không chỉ vui mừng khi được khen ngợi mà còn phải biết cảm ơn và đối xử công bằng với những người xung quanh, đặc biệt là trong những lúc khó khăn. Cũng như Cúc Biển, khi thấy mối quan hệ không còn được trân trọng, đôi khi việc rời đi là cách để bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương.
13 tháng 11 2025

Câu 1. Xác định ngôi kể và người kể chuyện của văn bản "Xương Rồng và Cúc Biển".

- Ngôi kể: Văn bản sử dụng ngôi kể thứ ba.

- Người kể chuyện: Người kể chuyện là người kể giấu mình (ẩn danh), đứng ở bên ngoài để quan sát và kể lại câu chuyện. Người kể này biết rõ hành động và cả tâm trạng, suy nghĩ của nhân vật (ví dụ: "Lão hơi khó chịu", "Xương Rồng hồi hộp").

13 tháng 11 2025

Câu 1 (2,0 điểm): Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) nêu cảm nhận về văn bản “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa

Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa thể hiện tình cảm kính yêu và gần gũi của em nhỏ đối với Bác Hồ. Qua hình ảnh giản dị trong ngôi nhà quê — “Nhà em treo ảnh Bác Hồ / Bên trên là một lá cờ đỏ tươi” — tác giả gợi lên không khí ấm áp, thiêng liêng mà thân thuộc. Bác hiện lên qua ánh mắt hiền từ, nụ cười trìu mến, như đang dõi theo và dạy dỗ các em nhỏ chăm ngoan, biết giúp đỡ cha mẹ, biết yêu quê hương, đất nước. Hình ảnh “Bác lo bao việc trên đời / Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em” thể hiện tấm lòng bao dung, tình yêu thương lớn lao của Bác dành cho thiếu nhi. Bài thơ mộc mạc, trong sáng, thể hiện tấm lòng kính trọng, biết ơn và tình cảm chân thành của em nhỏ đối với Bác Hồ kính yêu.


Câu 2 (4,0 điểm): Viết bài văn kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em với bạn bè

Trong cuộc sống học trò, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp với bạn bè, nhưng em nhớ nhất là lần em và Minh – bạn thân của em – cùng nhau vượt qua một kỳ thi khó. Hôm đó, trước ngày kiểm tra Toán, em bị ốm nên không thể ôn bài kỹ. Biết chuyện, Minh đã đến nhà em, mang theo sách vở và kiên nhẫn giảng lại từng bài cho em hiểu. Nhờ sự giúp đỡ của bạn, em đã làm bài tốt và đạt điểm cao. Sau buổi nhận bài, em cảm ơn Minh, bạn chỉ cười và nói: “Bạn bè là phải giúp nhau chứ.” Từ đó, em càng trân trọng tình bạn này hơn. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng, tình bạn chân thành là món quà quý giá, giúp ta thêm mạnh mẽ và tự tin trong cuộc sống.

13 tháng 11 2025

Câu 1

Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa thể hiện tình cảm kính yêu, gần gũi của em nhỏ đối với Bác Hồ. Hình ảnh Bác được hiện lên thật hiền hậu, ấm áp qua nụ cười hiền từ trong bức ảnh treo trên tường. Dưới cái nhìn hồn nhiên của em bé, Bác như đang dõi theo, vui cùng niềm vui trong sáng của các em nhỏ. Dù Bác bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn “mỉm cười với em”, vẫn như đang dạy bảo, nhắc nhở các cháu chăm ngoan, giúp đỡ cha mẹ, biết tránh xa điều xấu. Giọng thơ nhẹ nhàng, ngôn từ giản dị thể hiện được tình cảm chân thành, trong sáng. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thương bao la của Bác Hồ với thiếu nhi và lòng kính trọng, biết ơn của em nhỏ dành cho Bác.

Câu 2

Một trong những kỉ niệm em nhớ nhất là lần em và bạn Lan cùng nhau trực nhật ở lớp. Hôm ấy, sau giờ học, cả lớp ra về gần hết, chỉ còn hai đứa em ở lại quét dọn. Lúc đầu em làm nhanh để về sớm, còn Lan thì cẩn thận lau từng bàn ghế. Em thấy sốt ruột nên buột miệng bảo bạn “làm chậm quá”. Lan không nói gì, chỉ mỉm cười rồi tiếp tục lau. Khi cô giáo quay lại kiểm tra, cô khen lớp rất sạch và đặc biệt cảm ơn Lan vì làm việc cẩn thận. Em thấy ngại vì mình đã vội vàng và nóng tính. Từ đó, em học được bài học rằng làm việc gì cũng cần kiên nhẫn, cẩn thận và phải biết tôn trọng, cảm thông với bạn bè. Kỉ niệm ấy khiến tình bạn giữa em và Lan càng thêm thân thiết.

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau.CHƠI PHÚ QUỐC Con tàu từ từ rẽ sóng... tiến lên. Đã ba tiếng đồng hồ rồi, chúng tôi lênh đênh ở biển khơi bát ngát. Trông ra quanh mình toàn một màu xanh nhạt, mặt nước liền chân mây. Thỉnh thoảng, một vài cù lao loáng thoáng ở chỗ mênh mông trời nước. Về phía tây, rặng núi Tà Lơn bệ vệ nằm dài trong mây khói. Đảo Phú Quốc. Một vệt xanh xanh to lớn...
Đọc tiếp

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau.

CHƠI PHÚ QUỐC

Con tàu từ từ rẽ sóng... tiến lên. Đã ba tiếng đồng hồ rồi, chúng tôi lênh đênh ở biển khơi bát ngát. Trông ra quanh mình toàn một màu xanh nhạt, mặt nước liền chân mây. Thỉnh thoảng, một vài cù lao loáng thoáng ở chỗ mênh mông trời nước. Về phía tây, rặng núi Tà Lơn bệ vệ nằm dài trong mây khói. Đảo Phú Quốc. Một vệt xanh xanh to lớn nằm chắn ngang phía trước, mây toà lờ mờ, như dán dính với da trời... Đảo Phú Quốc! Cảnh bấy lâu trong mộng tưởng thì kìa đã hiện ra trước mắt.

Con tàu từ từ rẽ sóng... tiến lên. Tiếng sóng vỗ vào bệ tàu như một khúc nhạc hùng hồn oanh liệt. Chúng tôi cảm thấy lòng sung sướng, mạnh mẽ. Tựa vào bệ tàu, đăm đăm tôi ngó về phía trước: Nước biển một màu xanh bóng như dầu lụt chân mây. Hôm nay trời râm mát, mấy đám mây đen lơ lửng bóng tối, tưởng tượng như con chim đại bàng to lớn xoè đôi cánh bay lướt qua biển Nam Minh.

Con tàu từ từ rẽ sóng... tiến lên. Cảnh mờ mờ dần dần xô lùi lại. Bấy giờ đã thấy rõ ràng màu cây lá xanh biếc gần với màu nước biển xanh dờn, một vệt cát trắng chạy dài ở giữa. Hàm Ninh đã ở trước mặt. Tàu không áp bờ được vì bờ còn xa.

Quận lị Phú Quốc ở Dương Đông. Dương Đông ở về phía bên tây đảo. Về mùa này, sóng to gió lớn, tàu thuyền vô cửa bất tiện nên phải đỗ ở đây rồi đáp ô tô qua Dương Đông. Ngồi trên ca nô dòm xuống: nước trong như lọc, thấy tận đáy, những con chang chang sứa biển ngo ngoe đang bò, chúng nó sinh hoạt trong cái thế giới thuỷ tinh. Gần mé bãi, trên giàn cây của người thuyền chài cắm để phơi lưới, một đàn chim nhạn đậu ríu rít rỉa lông, nghe tiếng chèo bơi bì bõm, giật mình cất cánh một loạt bay vù.

Đến bờ đã có ô tô đón sẵn. Chúng tôi đáp xe qua Dương Đông. Con đường quan lộ tuy chẳng được khang trang rộng rãi lắm, nhưng được cái sạch sẽ sáng sủa.

Xe chạy độ non một tiếng đồng hồ thì đến Dương Đông. Tính ra cuộc hành trình mất sáu tiếng đồng hồ chẵn. Sáu giờ sáng, khởi hành ở Hà Tiên, 12 giờ trưa đã ở Dương Đông rồi! Nhớ lại những chuyện nguy hiểm khó khăn của người đi biển bằng thuyền buồm nói lại mà chúng tôi lấy làm sung sướng quá. Trong sáu tiếng đồng hồ đi một cách bình yên mà đã được trải qua cái cảnh bềnh bồng trên mặt biển, được hít thở cái không khí thanh tân man mác chốn biển khơi, và được trông thấy bao nhiêu cảnh vật thanh kì ở chốn trời nước gió mây thần tiên xa lạ, đối với cái đời êm lặng kín đáo của người con gái ở chốn buồng khuê, thật là một dịp may đặc biệt.

Dương Đông ở về phía tây đảo Phú Quốc, một dải đất màu mỡ, cây cỏ xanh tươi, nhà cửa ở chen chúc nhau, một con sông xinh xinh chắn đôi, mơn man chảy trong lòng cát trắng.

Cơm nước nghỉ ngơi xong, chiều lại rủ nhau đi tắm biển. Bãi cát trắng phau, chạy dài hàng mấy nghìn thước. Ngoài khơi xa, lác đác mấy chiếc thuyền đánh cá, cánh buồm trắng in vào đám mây hồng. Bên rặng núi mờ xanh, nhởn nhơ đàn nhạn lạc, tạc thành một bức tranh ảnh khổng lồ tuyệt đẹp.

Chúng tôi nô giỡn với làn sóng bạc trong khoảng trời nước mênh mông thoải thích. Bỗng một đám mây đen kéo đến phá cuộc vui chơi. Sắp có mưa. Cả bọn cùng dắt nhau về. Đến nhà thì trời mưa vừa lấm tấm đổ hạt. Trời tối. Mưa vừa ngớt hạt thì chúng tôi lại ra đi.

Chúng tôi đi trong các ngõ đường để xem cảnh đêm nơi hòn bãi. Trăng mười một. Đêm mờ, sương lạnh, ở đây thật có cái vẻ tĩnh mịch vô cùng. Trên mặt biển, lác đác có những thuyền con đi "thẻ" mực, ánh đèn soi xuống đáy nước, xa trông lấp lánh như gương. Người ở đây làm việc thật không mấy lúc nghỉ ngơi, những việc nặng nhọc thì làm về ban ngày, còn những việc nhẹ nhàng thì làm về buổi tối. Dưới ngọn đèn mờ, người vá lưới, kẻ chuốt mây, vừa làm vừa chuyện vãn, trông có vẻ sung sướng, ung dung, an vui về công việc.

Trời sáng. Không được cái cảnh bình minh trong trẻo như lòng ao ước đêm rồi. Trời lấm tấm mưa. Mặc gió mưa, vì không lẽ để lỡ cuộc đi chơi nên sau khi điểm tâm xong và đi dạo qua một vòng chợ, chúng tôi khởi hành. Suối Đá ở trên con đường Hàm Ninh – Dương Đông. Con đường này hôm qua đã có đi rồi, nhưng ngồi xe, nên không xem ngắm được phong cảnh hai bên.

Cũng con đường này hôm qua, thì cây cỏ như vô tình, mà hôm nay cảnh vật dường như hữu ý đón chào. Đi độ hơn cây số thì đến giếng Tiên. Giếng Tiên, huyền diệu lạ lùng như cái tên của nó, là một vũng nước nhỏ cạn ở kề liền bờ sông nước mặn, mà nước vẫn ngon ngọt và đầy tràn luôn. Bỏ qua về khoa học, thì nó có tính cách thần tiên huyền diệu như thế, nên gọi là giếng Tiên vậy.

Từ giếng Tiên đến suối Đá còn hơn ba cây số nữa, thỉnh thoảng có một cái vườn tiêu, còn hai bên toàn là rừng sim cả. Chúng tôi từng được nghe nói lại cái thú mùa sim đi hái trái: cái thú vui vẻ nên thơ lắm, trên cành nặng trĩu trái cây, điểm có mấy chùm hoa nở muộn trắng trắng hồng hồng. Đây một cô bé xinh tay mang giỏ tay hái trái, nét mặt ngây thơ hớn hở; kia một người thiếu phụ luẩn quẩn dưới gốc cây, nét mặt vô tư lự ở giữa chốn bông trái đầy rẫy nhẹ nhàng uốn éo, rồi cất tiếng hát ca véo von êm ái. Giờ phút ấy tưởng như đã lạc loài vào chốn rừng tiên cảnh lạ.

Nghe nói mà thích quá, những ước ao được một dịp đi hái sim. Nhưng nay đây, mùa này, thì chỉ có cành không trơ trọi thổi qua một ngọn gió vô tình.

Hôm nay trời râm mát, nên đi đường dễ chịu lắm. Lại hai bên toàn là cảnh đẹp, mải xem ngắm mà quên mỏi chân. Cái chân được cha mẹ "cũng" không mấy khi để dẫn trên đường cát bụi. Nghĩ cái lòng thương con của cha mẹ thật là vô cùng, không nói cái lòng thương đó nên như thế hay không nên như thế.

(Theo Mộng Tuyết, Báo Nam Phong, số 188, ngày 16-6-1934)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5.

Câu 1. Văn bản "Chơi Phú Quốc" thuộc kiểu văn bản gì?

Câu 2. Khi đặt chân đến bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh nào đã gây ấn tượng mạnh mẽ với tác giả về sự trong lành của nước biển?

Câu 3. Xác định ngôi kể của văn bản "Chơi Phú Quốc". Việc sử dụng ngôi kể này có tác dụng gì?

Câu 4. Tác giả đã nhắc đến những hoạt động gì của người dân Phú Quốc? Những hoạt động đó cho thấy điều gì về cuộc sống của họ?

Câu 5. Qua văn bản "Chơi Phú Quốc", em rút ra những bài học gì về ý nghĩa của việc trải nghiệm, khám phá những vùng đất mới? (Trình bày ngắn gọn khoảng 5 − 7 dòng)

50
13 tháng 11 2025

Câu 1.

Văn bản “Chơi Phú Quốc” thuộc kiểu văn bản nhật ký – bút ký du lịch (văn bản tự sự – miêu tả, ghi chép cảm xúc và trải nghiệm thực tế trong một chuyến đi).


Câu 2.

Khi đặt chân đến bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ với tác giả là:

“Nước trong như lọc, thấy tận đáy, những con chang chang sứa biển ngo ngoe đang bò, chúng nó sinh hoạt trong cái thế giới thuỷ tinh.”

→ Hình ảnh này cho thấy nước biển Phú Quốc trong vắt, tinh khiết và đầy sức sống.


Câu 3.

  • Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (người kể xưng “tôi”, “chúng tôi”).
  • Tác dụng: Giúp lời kể trở nên chân thực, sinh động, thể hiện trực tiếp cảm xúc, cảm nhận cá nhân của người viết về phong cảnh và con người Phú Quốc, khiến người đọc cảm thấy gần gũi và tin cậy hơn.

Câu 4.

  • Những hoạt động của người dân Phú Quốc:
    • Ban ngày: đánh cá, phơi lưới, làm việc nặng nhọc.
    • Ban đêm: vá lưới, chuốt mây, đi “thẻ” mực, chuyện trò.

→ Các hoạt động đó cho thấy người dân nơi đây cần cù, chăm chỉ, yêu lao động, dù vất vả nhưng vẫn vui vẻ, an nhiên trong cuộc sống.


Câu 5.

Qua văn bản “Chơi Phú Quốc”, em hiểu rằng việc trải nghiệm và khám phá những vùng đất mới giúp con người mở mang hiểu biết, cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống, đồng thời trân trọng công sức lao động của con người. Những chuyến đi còn giúp ta biết yêu quê hương đất nước hơnbồi dưỡng tâm hồn, cảm xúc.

13 tháng 11 2025

Câu 1:

Văn bản “Chơi Phú Quốc” thuộc kiểu văn bản nhật ký – kí sự (ký du lịch, bút kí), ghi chép lại hành trình và cảm xúc của tác giả trong chuyến đi thăm đảo Phú Quốc.


Câu 2:

Khi đến bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ với tác giả là nước biển trong như lọc, thấy tận đáy, nhìn rõ cả những con chang chang, sứa biển đang bò. Hình ảnh ấy thể hiện sự trong lành, tinh khiết của biển Phú Quốc.


Câu 3:

Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất (“chúng tôi”, “tôi”).
→ Tác dụng: giúp người đọc cảm nhận được trực tiếp cảm xúc, ấn tượng chân thật, sinh động của người viết về cảnh vật và con người nơi đảo Phú Quốc.


Câu 4:

Tác giả nhắc đến các hoạt động của người dân Phú Quốc như: đánh cá, vá lưới, chuốt mây, phơi lưới, đi thẻ mực về đêm...
→ Những hoạt động đó cho thấy người dân nơi đây cần cù, chịu khó, yêu lao động và có cuộc sống thanh bình, yên vui bên biển đảo quê hương.


Câu 5:

Qua văn bản “Chơi Phú Quốc”, em nhận ra rằng việc đi đến và khám phá những vùng đất mới giúp ta mở mang hiểu biết, cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên và con người ở nhiều nơi khác nhau. Qua trải nghiệm, ta biết thêm trân trọng quê hương, yêu thiên nhiên và có thêm nhiều bài học quý về cuộc sống, con người Việt Nam.