K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

13 tháng 11 2025

Hoa mai nở vàng, hoa đào nở hồng,
Cỏ non xanh mướt, chim hót vang đồng.

13 tháng 11 2025

Đâu ai biết em ở tỉnh nào đâu em ơi @@

13 tháng 11 2025

Tỉnh tôi hôm nay

Sông xanh uốn quanh phố nhỏ,
Núi cao vươn mình giữa nắng hồng.
Người đi chợ, tiếng cười rộn rã,
Làng xóm hòa nhịp với thành phố đông.

Bao năm sáp nhập, cùng chung nhịp,
Tình đất, tình người thêm gần gũi.
Tỉnh tôi giờ rực rỡ sắc mới,
Chào ngày mai, sáng tươi hạnh phúc ngời.

các bn thấy hay thì tick cho mik nhé❗

Đọc văn bản sau:Con Sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo đốt nương xuân. Tôi đã nhìn say sưa làn mây mùa xuân bay trên Sông Đà, tôi đã xuyên qua đám mây mùa thu mà nhìn xuống dòng nước Sông Đà. Mùa xuân dông xanh ngọc bích, chứ nước Sông Đà không xanh màu xanh canh...
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau:

Con Sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo đốt nương xuân. Tôi đã nhìn say sưa làn mây mùa xuân bay trên Sông Đà, tôi đã xuyên qua đám mây mùa thu mà nhìn xuống dòng nước Sông Đà. Mùa xuân dông xanh ngọc bích, chứ nước Sông Đà không xanh màu xanh canh hến của Sông Gâm Sông Lô. Mùa thu nước Sông Đà lừ lừ chín đỏ như da mặt một người bầm đi vì rượu bữa, lừ lừ cái màu đỏ giận dữ ở một người bất mãn bực bội gì mỗi độ thu về. Chưa hề bao giờ tôi thấy dòng Sông Đà là đen" như thực dân Pháp đã đè ngửa con sông ta ra đổ mực Tây vào mà gọi bằng một cái tên Tây láo lếu, rồi cứ thế mà phiết vào bản đồ lai chữ.

Đã có lần tôi nhìn Sông Đà như một cố nhân. Chuyến ấy ở rừng đi núi cũng đã hơi lâu, đã thấy thèm chỗ thoáng. Mải bám gót anh liên lạc, quên đi mất là mình sắp đổ ra Sông Đà. Xuống một cái dốc núi, trước mắt thấy loang loáng như trẻ con nghịch chiếu gương vào mắt mình rồi bỏ chạy. Tôi nhìn cái miếng sáng loé lên một màu nắng tháng ba Đường thi “Yên hoa tam nguyệt há Dương Châu". Bờ Sông Đà, bãi Sông Đà, chuồn chuồn bươm bướm trên Sông Đà. Chao ôi, trông con sông, vui như thấy nắng giòn tan sau kì mưa dầm, vui như nối lại chiêm bao đứt quãng. Đi rừng dài ngày rồi lại bắt ra Sông Đà, đúng thế, nó đầm đầm ấm ấm như gặp lại cố nhân, mặc dầu người có nhân ấy mình biết là lắm bệnh lắm chứng, chốc dịu dàng đấy, rồi chốc lại bắn tính và gắt gỏng thác lũ ngay đấy.

Thực hiện các yêu cầu:

Câu 1: Xác định đề tài của đoạn trích.

Câu 2: Chỉ ra 2 biểu hiện của cái "tôi" của tác giả trong đoạn trích.

Câu 3: Cho biết tác dụng của biện pháp tu từ trong đoạn: "Chao ôi, trông con sông, vui như thấy nắng giòn tan sau kì mưa dầm, vui như nối lại chiêm bao đứt quãng." .

Câu 4: Nêu tác dụng của yếu tố tự sự và trữ tình trong đoạn trích.

Câu 5: Thông điệp nào có ý nghĩa quan trọng nhất đối với Anh/Chị? Vì sao?

5
13 tháng 11 2025

Câu 1: Đề tài của đoạn trích là vẻ đẹp trữ tình, thơ mộng của con Sông Đà dưới góc nhìn say đắm, tài hoa và đầy cá tính của nhà văn Nguyễn Tuân.

13 tháng 11 2025

Câu 2: Chỉ ra 2 biểu hiện của cái "tôi" của tác giả trong đoạn trích

Cái "tôi" của Nguyễn Tuân (một cái "tôi" uyên bác, tài hoa và giàu lòng yêu nước) được thể hiện rất rõ qua:

- Cái "tôi" say đắm, trực tiếp tham gia vào quan sát: Tác giả không miêu tả Sông Đà một cách khách quan mà bộc lộ rõ sự si mê của mình. (Ví dụ: "Tôi đã nhìn say sưa làn mây...", "tôi đã xuyên qua đám mây...").

- Cái "tôi" giàu lòng tự tôn dân tộc và cá tính mạnh mẽ: Tác giả thể hiện quan điểm rõ ràng, bác bỏ cách gọi mang tính miệt thị của thực dân Pháp ("Chưa hề bao giờ tôi thấy dòng Sông Đà là đen... gọi bằng một cái tên Tây láo lếu"). (Ngoài ra, có thể kể đến cái "tôi" lãng mạn, xem Sông Đà như một "cố nhân").

12 tháng 11 2025

Phép nhân hóa trong khổ thơ (mây “sầu”, gió “thảm”) làm cho thiên nhiên như mang tâm trạng con người, cùng chia sẻ nỗi đau và bất bình trước cảnh đất nước bị xâm lăng. Nhờ đó, nỗi uất hận và lòng yêu nước của tác giả được thể hiện sâu sắc, sinh động hơn.


tick cho mik nhé❗

13 tháng 11 2025

Trong dòng văn học yêu nước đầu thế kỷ XX, "Hai chữ nước nhà" của Trần Tuấn Khải là một tác phẩm nổi bật, lay động lòng người. Bài thơ là lời tâm huyết của một người cha (hoặc người vợ) tiễn con (chồng) ra đi làm nhiệm vụ cứu nước. Đặc biệt, trong khổ thơ đầu, bằng việc sử dụng phép tu từ nhân hóa đặc sắc qua hình ảnh "mây sầu" và "gió thảm", tác giả đã vẽ nên một bức tranh non sông đầy bi phẫn trong bối cảnh đất nước bị xâm lược.

Nếu trong văn học cổ, mây, gió thường được nhân hóa để thể hiện nỗi buồn tình riêng, thì trong khổ thơ này, chúng mang một tầm vóc và ý nghĩa lớn lao hơn nhiều. Bối cảnh của tác phẩm là khi đất nước đang chìm trong đêm đen nô lệ, "ải Bắc" và "trời Nam" không còn là không gian của sự chia ly cá nhân, mà là hình ảnh hoán dụ cho toàn bộ lãnh thổ đất nước đang bị giày xéo.

Trước hết, phép nhân hóa "mây sầu" và "gió thảm" đã biến thiên nhiên vô tri thành một thực thể có linh hồn, đang quằn quại trong nỗi đau chung của dân tộc. Đây không phải là cái buồn lãng mạn, mà là nỗi sầu của non sông, nỗi bi thảm của một quốc gia mất chủ quyền. Cả bầu trời, từ Bắc chí Nam, đều bao trùm một không khí "âm đạm", "đìu hiu" tang tóc. Thiên nhiên cũng đang đau đớn, u uất trước cảnh đất nước bị xâm lược.

Phép nhân hóa này không chỉ dừng lại ở việc diễn tả nỗi buồn, mà còn có tác dụng khơi gợi lòng căm phẫn. Nỗi "sầu", "thảm" ấy kết hợp với những âm thanh đầy hãi hùng, man rợ "Bốn bề hổ thét chim kêu" (hình ảnh ẩn dụ cho quân xâm lược tàn bạo và bè lũ tay sai) đã tạo nên một bức tranh thực tại ngột ngạt, bi phẫn.

Quan trọng nhất, tất cả cảnh vật đó khi được nhìn ngắm không phải để người ta chìm đắm trong bi lụy, mà có tác dụng "như khêu bất bình". Đây chính là điểm mấu chốt. Nỗi buồn của thiên nhiên, sự tàn bạo của kẻ thù đã trở thành chất xúc tác mạnh mẽ, khơi dậy sự phẫn uất, lòng căm thù giặc và nỗi bất bình sâu sắc trong lòng người. Nó không phải là sự than vãn, mà là một lời tố cáo đanh thép thực tại, nung nấu ý chí phải hành động

Phép nhân hóa "mây sầu" và "gió thảm" trong khổ thơ của Trần Tuấn Khải là một thủ pháp nghệ thuật vô cùng đắt giá. Nó đã thành công trong việc biến nỗi đau của thiên nhiên thành nỗi đau của đất nước, từ đó khơi gợi trực tiếp lòng yêu nước, ý thức dân tộc và sự bất bình trước cảnh nô lệ, đúng với tinh thần chủ đạo của một bài thơ yêu nước cách mạng.

12 tháng 11 2025

Đứng một mình bơ vơ

12 tháng 11 2025

Hay

12 tháng 11 2025

Gió lạnh vút qua giữa trời đông.

12 tháng 11 2025

Lá cây rung rinh đón gió heo may.

12 tháng 11 2025

đúng rồi á bạn ! mik đồng tình !!

đúng đúng . mình đồng tình

12 tháng 11 2025

Nội dung chính: Bài thơ ca ngợi vẻ đẹp yên bình, thanh dịu của quê hương vào buổi trưa hè và thể hiện tình yêu sâu sắc của tác giả với làng quê.

12 tháng 11 2025

Thiên nhiên mang lại cho con người không khí, nước, lương thực và môi trường sống. Nếu thiên nhiên bị tàn phá, con người sẽ phải chịu ô nhiễm, thiên tai và bệnh tật. Vì thế, bảo vệ thiên nhiên chính là bảo vệ sự sống của chính chúng ta. Mỗi người hãy chung tay bằng những việc làm nhỏ như trồng cây, không xả rác và tiết kiệm tài nguyên để trái đất luôn xanh, sạch, đẹp.

12 tháng 11 2025

Được, mình sẽ viết một bài văn bàn luận ngắn gọn, rõ ràng về ý kiến: “Bảo vệ thiên nhiên là bảo vệ sự sống của chúng ta.”


Bài văn:

Trong cuộc sống hiện nay, vấn đề bảo vệ thiên nhiên trở nên vô cùng quan trọng. Có người cho rằng “Bảo vệ thiên nhiên là bảo vệ sự sống của chúng ta”. Ý kiến này hoàn toàn đúng, bởi thiên nhiên không chỉ là nguồn cung cấp tài nguyên mà còn là môi trường sống, là điều kiện để con người tồn tại và phát triển.

Trước hết, thiên nhiên cung cấp cho con người mọi thứ cần thiết để sống: không khí để thở, nước để uống, thực phẩm để nuôi sống cơ thể, và các nguyên liệu để sản xuất vật dụng. Khi thiên nhiên bị phá hủy, môi trường sống bị ô nhiễm, những nguồn tài nguyên này sẽ cạn kiệt, dẫn đến ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe và đời sống của con người.

Bên cạnh đó, thiên nhiên còn giúp cân bằng hệ sinh thái, điều hòa khí hậu và bảo vệ đa dạng sinh học. Rừng bị chặt phá, động vật bị săn bắt quá mức hay ô nhiễm môi trường sẽ khiến cân bằng sinh thái bị phá vỡ. Hậu quả là thiên tai, dịch bệnh, biến đổi khí hậu xảy ra nhiều hơn, đe dọa trực tiếp đến sự sống của con người.

Do đó, việc bảo vệ thiên nhiên không chỉ là trách nhiệm của mỗi cá nhân mà còn là nhiệm vụ chung của toàn xã hội. Mỗi hành động nhỏ như không xả rác bừa bãi, tiết kiệm nước, trồng cây xanh hay tham gia các hoạt động bảo vệ môi trường đều góp phần duy trì sự sống cho chính chúng ta và các thế hệ sau.

Tóm lại, thiên nhiên và con người có mối quan hệ mật thiết. Bảo vệ thiên nhiên chính là bảo vệ sự sống của chúng ta. Mỗi người cần nâng cao ý thức và hành động ngay hôm nay để cuộc sống của chúng ta luôn được bảo đảm trong một môi trường trong lành, an toàn và bền vững.


Nếu muốn, mình có thể viết phiên bản ngắn gọn 200–250 chữ để dễ nhớ hoặc để nộp bài nhanh. Bạn có muốn mình làm không?

12 tháng 11 2025
Văn bản "Những cái nhìn hạn hẹp" không phải là tên của một bài đọc cụ thể, mà là tên một chủ đề bài học (Chủ đề 2: Bài học cuộc sống) trong chương trình môn Ngữ văn lớp 7, bộ sách Chân trời sáng tạo.  Chủ đề này tập hợp các văn bản thuộc thể loại truyện ngụ ngôn Các bài đọc chính trong chủ đề "Những cái nhìn hạn hẹp" (hoặc trong bài học liên quan) thường bao gồm hai truyện ngụ ngôn nổi tiếng của Việt Nam:
  1. Ếch ngồi đáy giếng
  2. Thầy bói xem voi 
Mỗi câu chuyện này mang đến một bài học sâu sắc về việc nhìn nhận, đánh giá sự vật, sự việc một cách phiến diện, một chiều, từ đó khuyên nhủ con người cần có cái nhìn toàn diện và khách quan hơn trong cuộc sống.