Câu hỏi:Nếu là một người có tiếng nói trong xã hội thì bạn sẽ làm gì để cất lên sự nữ quyền của ng phụ xưa và ngày nay. (Khoảng 300 chữ ạ!)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong cuộc sống của mỗi con người, nghị lực phấn đấu giống như một sợi dây vô hình níu chúng ta đứng vững trước bão tố, đồng thời dẫn ta bước tới những chân trời mới của ước mơ và trưởng thành. Không ai đi đến thành công bằng con đường trải toàn hoa hồng; chính nghị lực đã biến những bước chân run rẩy ban đầu thành bước đi mạnh mẽ, tự tin.
Trước hết, nghị lực phấn đấu là sức mạnh giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Có những lúc ta thấy mỏi mệt, thấy mình nhỏ bé trước thử thách, nhưng chỉ cần không buông tay, mỗi khó khăn rồi sẽ hóa thành một bài học quý. Nhiều tấm gương trong cuộc sống đã chứng minh rằng, dù xuất phát điểm khiêm tốn, chỉ cần giữ vững tinh thần kiên trì, con người vẫn có thể viết nên câu chuyện của chính mình. Nghị lực không biến điều không thể thành có thể trong chốc lát, nhưng nó khiến ta bước thêm một bước… rồi thêm một bước nữa, cho đến khi chạm tới đích.
Không chỉ vậy, nghị lực còn là hành trình tự hoàn thiện bản thân. Khi dám phấn đấu, ta học được sự kỷ luật, sự bền bỉ và cả khả năng chịu trách nhiệm. Những phẩm chất ấy không chỉ giúp ta vượt qua từng kỳ thi hay những giới hạn nhỏ bé, mà còn tạo nên một con người trưởng thành, vững vàng giữa nhịp sống hiện đại đầy cạnh tranh.
Tuy nhiên, giữ được nghị lực không phải lúc nào cũng dễ dàng. Bước đầu tiên luôn là bước khó nhất, và đôi khi chỉ một lần vấp ngã cũng đủ khiến nhiều người muốn bỏ cuộc. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết tự thắp lên cho mình một nguồn động lực: đặt mục tiêu rõ ràng, giữ tâm thế lạc quan, không ngại nhờ đến sự hỗ trợ của những người xung quanh và nhất là tin vào giá trị của bản thân.
Tóm lại, nghị lực phấn đấu chính là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa của thành công và hạnh phúc. Ai biết kiên trì, người đó sẽ nhìn thấy hoa nở sau bao ngày chăm sóc. Và mỗi người trẻ hôm nay, nếu biết nuôi dưỡng nghị lực bằng những nỗ lực nhỏ bé nhưng bền bỉ, chắc chắn sẽ tìm thấy con đường tỏa sáng của riêng mình.
Olm chào em từ thảy được sử dụng trong từ ghép:
tất thảy, cả thảy, hết thảy nó chỉ tất cả các đối tượng được nhắc đến trong lời nói, câu nói, câu văn...
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Tuổi thơ của em có biết bao kỷ niệm đáng nhớ, nhưng điều khiến em nhớ nhất chính là lần đầu tiên em học đi xe đạp. Đó là một buổi chiều mùa hè đầy nắng, đầy tiếng cười, và cũng đầy những vết trầy nho nhỏ nhưng ấm áp tình yêu thương của gia đình.
Sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh, nắng nhẹ phủ vàng khắp sân nhà. Ba dắt chiếc xe đạp nhỏ ra giữa sân, nói với giọng vui vẻ: “Hôm nay ba sẽ dạy con tập đi xe nhé!”. Nghe vậy, tim em bỗng đập nhanh hơn, vừa háo hức, vừa hồi hộp. Mẹ từ trong nhà mang ra chai nước mát và chiếc khăn nhỏ để lau mồ hôi cho em. Còn chị và em gái thì ríu rít chạy quanh, vừa cười vừa cổ vũ “Cố lên nha, đừng sợ ngã!”
Ba nhẹ nhàng đỡ chiếc xe cho em leo lên. Ban đầu, bánh xe lắc lư, hai tay em run run nắm chặt ghi-đông, chân đạp loạng choạng. Ba giữ yên xe phía sau, còn mẹ thì đứng bên động viên: “Không sao đâu, cứ nhìn thẳng phía trước, đạp đều là được!”. Thế nhưng chưa kịp vững, chiếc xe bỗng nghiêng hẳn sang một bên, rồi “rầm!” – em ngã sõng soài xuống đất. Đầu gối rát buốt, tay dính đầy bụi, nước mắt em chực rơi.
Chị chạy lại đỡ em dậy, vừa phủi bụi vừa cười: “Không sao, chị ngày xưa cũng ngã suốt mà!” Nghe chị nói, em khẽ bật cười. Câu nói ấy như tiếp thêm dũng khí, khiến em quên cả đau, quyết tâm thử lại lần nữa. Lần thứ hai, rồi lần thứ ba, ba vẫn kiên nhẫn chạy theo sau, bàn tay đỡ nhẹ yên xe mỗi khi em sắp ngã. Mẹ đứng bên, vừa vỗ tay vừa động viên: “Giỏi lắm! Cố lên con!” Còn chị thì chạy song song bên cạnh, hét lớn trong niềm phấn khích: “Giữ thăng bằng đi An! Em làm được mà!”
Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán, nhưng lòng em tràn đầy quyết tâm. Và rồi – điều kỳ diệu xảy ra – bàn tay ba đã buông ra tự lúc nào, chiếc xe vẫn lăn bánh đều trên sân, bánh xe quay tít, gió thổi phần phật bên tai. Em hét lên sung sướng: “Con đi được rồi! Con đi được rồ!”
Ba, mẹ, chị và em gái đều reo lên vui mừng. Ánh mắt ba rạng rỡ tự hào, mẹ nở nụ cười hiền hậu, còn hai chị em thì vỗ tay, nhảy cẫng lên như thể em vừa làm được điều vĩ đại nhất thế giới. Em cảm thấy gió lùa qua tóc, tim đập thình thịch, niềm vui lan tỏa khắp người. Buổi sáng ấy, tiếng cười của cả nhà vang khắp sân, chan hòa trong ánh nắng.
Đó là một buổi sáng thật đặc biệt, không chỉ vì em đã biết đi xe đạp, mà còn vì em nhận ra tình yêu thương, sự quan tâm và kiên nhẫn của gia đình chính là sức mạnh giúp em vượt qua nỗi sợ, để trưởng thành hơn từng chút một.
thì làm gì cũng làm
Câu này đã trả lời rồi em nhé!